Trả thù - Chương 34

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-31 01:39:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- “Ô !”

Minh lúc mỏi đến thể chịu , bèn cúi đầu tự xoa bóp cổ, miệng .

- “Vừa thấy toà A mà giờ biến sang toà C là như nào? Có khi nào nhầm lẫn ở ? Ông mở điện thoại xem xem nào.”

Lâm xong thì cũng bắt đầu tự nghi ngờ bản , vội vén áo lên thò tay túi quần . Điện thoại lôi thì màn hình lập tức sáng lên, dùng ngón trỏ vuốt một cái để lộ giao diện màn hình chính, vò đầu bứt tai .

- “Sao thế …rõ ràng xem đúng mà.”

- “Cứ xem !”

Minh chúi đầu gần sát để xem cho rõ thì vô tình thấy hình nền để là ảnh chụp một tờ giấy ghi chữ gì đó. còn đang cái gì chữ gì thì Lâm giật lùi xa, úp màn hình điện thoại áo , hét toáng lên.

- “Không xem trộm !”

- “Ai thèm xem trộm? Mà Hoàng nhắn gì kìa.”

Lâm ngớ , chìa điện thoại thì mới phát hiện đúng là tin nhắn từ Hoàng thật, bèn vội vã phản hồi . Ngón tay bàn phím đện thoại thành những con chữ.

- Lâm : ‘Bị làm thế?’

- Lâm ‘Mà mày đang ở ?’

Ngay đó, một tin nhắn xuất hiện.

- Hoàng: ‘Mày đang ở ?’

Minh ngó , nhịn mà cầm lấy điện thoại của Lâm.

- “Đưa đây nhắn cho.”

Lâm chột , giãy nảy lên giằng , nhất quyết cho Minh động .

- “Thôi để tự nhắn !”

Một tin nhắn nữa từ phía Lâm chuyển .

- Lâm : ‘Ở toà C, mày ở ?’

- Hoàng : ‘Ở toà B.’

- Lâm : ‘Toà B ở ???’

Lâm và Minh, bốn mắt chăm chăm dấu ba chấm cứ nhảy lên nhảy xuống nhưng mãi mà thấy tin nào gửi làm Minh chờ đến nóng cả ruột.

- “Sao thế nhỉ?! Hay ông gọi điện ông!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tra-thu/chuong-34.html.]

lúc Minh dứt lời thì trùng hợp cũng là lúc Hoàng gửi thành công một tin nhắn, hai đôi mắt đồng thời trợn ngược lên vì nội dung như .

A->C = water

1->B = water

1->A = -><-

ABC1 = O

- ???

- ???

- Hoàng : ‘Ở chỗ đấy đấy.’

Trần nhà trắng tinh với chiếc đèn hình vuông gắn bên giống như một chiếc hộp đựng con đom đóm khổng lồ thắp sáng cả căn phòng. nếu đó quá lâu sẽ chói mắt, cộng với việc khi nhắm mắt vẫn sẽ thấy một đốm sáng ngay đúng vị trí của chiếc đèn lúc nãy. Hiện tượng theo tìm hiểu qua thì nó gọi là Afterimage-ảnh lưu võng mạc. Đồ ăn ở bệnh viện khá đắt nên mang cơm và canh rau muống đến, những phàn nàn vì lấy một miếng thịt mà ngược còn ăn hết, bát và hộp nhựa bẩn vét sạch đặt ngay bàn bên cạnh. Trên mặt bây giờ vẫn là nét đượm buồn ngày nào, chỉ là… xuất hiện thêm nếp nhăn mà thôi. Bà chiếc điện thoại đang cầm tay, bỗng nhiên hỏi.

- “Không máy hả con?”

Hoàng lười nhác nhấc cánh tay đang điện thoại làm rung bần bật lên, hờ hững dòng chữ “Nguyễn Lâm” đó c.h.ử.i thầm trong lòng.

- “Kệ nó .”

Nói đặt điện thoại bên cạnh chân vì nghĩ cầm tay sẽ phiền nhưng ngờ để ở đó còn làm thấy khó chịu hơn nữa. Hết cách, Hoàng đành bật chế độ làm phiền trong điện thoại mới để lên mặt tủ.

- “Mấy giờ về?”

- “Hôm nay ở đây, tiện gì thì dễ gọi hơn.”

Hoàng im lặng một chút, tuy rằng trong vẫn còn một chút nôn nao nhưng vấn đề gì mấy, còn đang tính bảo cần lo lắng quá nhưng mấp máy môi vài cái cuối cùng nuốt lời xuống cổ họng.

- …

- “Không , ở nhà bố trông .”

Cậu phắt sang , gương mặt thường ngày vẫn thản nhiên hiện giờ lộ một biểu cảm mà đến cả cũng hiếm khi thấy. Tuy , bà dám thẳng mắt con trai, đành thở dài bất lực. Tiếng thở dài to đến nỗi Hoàng ngối đối diện cũng thể cảm nhận sự não nề trong đó.

- “Cái thằng đấy nó nốc thêm rượu lăn ngủ từ chiều đến giờ, lúc đấy khoá cửa phòng nhưng nó dậy phá gì …”

Hoàng đáp mà dần thả lỏng cơ mặt , gục đầu xuống. Mẹ vẻ còn tính gì nữa nhưng còn kịp thốt thì tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo giọng oang oang của hai con trai.

- “Có tin nhắn cũng xong nữa. Tí thì nhầm phòng! Lần gõ cửa nhầm thì với ông chỉ nước cắm đầu…”

Đang dở thì Minh phát hiện trong phòng chỉ mỗi Hoàng ở trong mà còn một phụ nữ nữa, vội vàng đưa tay lên che miệng, nhưng nghĩ vẫn lịch sự kính nhường nên hạ xuống.

- “Cháu chào cô!”

Mẹ Hoàng sang thì bắt gặp ngay gương mặt của một con trai (Còn Lâm quá mờ nhạt nên thấy ngay) da dẻ trắng trẻo, ngũ quan hài hoà khiến đặc biệt chú ý đến.

Loading...