Trả thù - Chương 30

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-31 01:37:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh cũng mỉm , thiện chào cô. Lúc bước lớp thì đầu , vô tình thấy dòng chữ ngay ngắn thẳng tắp. Điều khiến Minh chú ý chỉ vì việc cô gái xinh xắn nét chữ mà còn là vì thấy cái tên Hoàng trong mục vắng mặt.

lớp : 44/45.

Vắng Vũ Phúc Hoàng phép.

- “Hoàng hôm nay nghỉ thế?”

Nghe , cô nàng lớp trưởng liền ngoảnh mặt , đáp.

- “Cô Hương bảo Hoàng viện nên xin nghỉ hôm nay.”

- “Bị gì mà viện?”

Lan đặt viên phấn xuống khay đựng ở mép bảng, lau tay thật kỹ khăn chạy xuống chỗ Minh đang . Cô hiệu cho gần thì thầm tai . Giọng ngọt ngào cứ thế chảy tai Minh như mật ong, cái tai phản chủ cũng bắt đầu đỏ lên theo từng nhịp thở của cô nàng.

- “Nghe là gia đình nhà ông vấn đề, hôm qua may dính chưởng ngay đầu nên mới viện.”

Minh gật gù.

- “Ra là !”

Lan kéo vạt áo , quên nhắc nhở.

- “Đừng kể cho ai đấy nhé!”

Minh thì toét miệng , gật đầu một cái xách cặp vòng xuống cuối lớp để Lan theo với đôi má ửng hồng.

Hỏi thì hỏi chứ thật Minh cũng tỏng. Cậu vốn hỏi để xác nhận xem vụ việc đúng như những gì ngóng từ Khang thôi. việc Lan chủ động kể thì ngoài dự đoán của . Minh cũng như một thói quen tháo cặp nhét ngăn bàn, ngay ngắn cẩn thận xuống tính lấy điện thoại chơi thì bỗng nhiên Lâm bên cạnh vỗ vai một cái.

- “Ê! Chiều hôm qua ông gặp Hoàng ?”

Minh trầm tư vài giây mới đáp .

- “Không, chiều qua việc qua đấy nên .”

- “Thế …”

- “Từ hôm qua thấy.”

Minh thì tò mò hỏi .

- “Có việc gì ?”

- “Cũng hẳn…tại vì trưa hôm qua chở nó về đến nơi đến chốn mà cả chiều tối hôm qua nhắn thấy nó phản hồi …hôm nay thì vắng mặt.”

Minh hết bạn Lan đang tiến về chỗ của , phân vân nên cho bạn Lâm đáng thương thì hỏi .

- “Ông chuyện gì ?”

- “Không . Tôi tài khoản của Hoàng là gì mà hỏi! Ông còn thì ?”

Lâm thầm nghĩ cũng đúng.

- “Ông tài khoản mạng xã hội của Hoàng ? Để cho ông, khi nào việc gì thì còn đường.”

Nói , cúi xuống gầm bàn kéo chiếc cặp gần, lôi chiếc điện thoại vỡ màn hình , nhanh chóng nhập mật khẩu.

- “Đây , Nguyễn Phúc Hoàng, biệt danh là Phàng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tra-thu/chuong-30.html.]

Minh thấy cái biệt danh , lồng n.g.ự.c lập tức phồng phồng thôi nhưng gắng sức kìm . Cậu giật lấy chiếc điện thoại tay Lâm, chính xác là “Giật lấy” vì sức kéo vô cùng khủng khiếp, Lâm cũng doạ cho c.h.ế.t khiếp, nếu lúc đấy cố tình giữ chặt chịu đưa thì sẽ làm gì .

- “Làm gì thế?! Giật cả !”

Minh trợn tròn mắt, chằm chằm cái tên Phúc Hoàng và cái biệt danh “Phàng”.

- “Đây…đây thật sự là tài khoản faceup của Hoàng ?”

Cậu , sang Lâm với ánh mắt vô cùng đáng sợ làm toát hết mồ hôi hột.

- “Thì bảo là của Hoàng mà!”

- “Ông lên cơn gì thế hả ông?!”

Minh bừng tỉnh, vội vàng điều chỉnh cảm xúc của gượng.

- “À, thiếu ngủ ! Thỉnh thoảng lên cơn một chút xíu. Ông chịu khó nha ông!”

Lâm nhíu mày .

- “Khiếp, thảo nào!”

Trước lời mỉa mai của Lâm thì Minh chỉ mỉm cho qua chuyện. Cậu cũng lấy điện thoại để trong túi áo khoác ấn thanh tìm kiếm gõ cả họ và tên của Hoàng và biệt danh. Màn hình xuất hiện một vòng tròn, nó xoay vài giây mới hiển thị kết quả. Minh chìa điện thoại của cho Lâm , dùng ngón tay gõ gõ màn hình.

- “Đây đúng ? Ông xem chuẩn ?”

- “ ! Ông kết bạn nhắn tin xem nó nhắn .”

- “Ok.”

Nói Minh ấn chữ ‘Thêm bạn bè’ ở cạnh tên Hoàng.

- “Xong , mà chắc là nó sẽ trả lời ngay .”

- “Chắc nhà việc gì …”

Minh liếc Lâm một cái, hỏi dò.

- “Ông ?”

- “Không, …”

Minh sấn gần Lâm bằng ánh mắt dò xét, áp lực từ đè lên khiến Lâm tài nào nhịn mà vươn tay vỗ vai .

- “Không thật mà!”

Ánh mắt của Minh vẫn dán chặt lên mặt .

- “Thôi thôi, tao đây! Mày làm gì kinh thế!!!”

- “Thằng Hoàng gia cảnh nó đặc biệt một tí xíu xịu xìu xiu chứ mà hỏi!”

- “Đặc biệt là đặc biệt như nào.”

- “Nhà bán tạp hoá, thế thôi .”

- “Điêu …”

Minh đảo mắt Lâm, nhất quyết tha cho .

- “Mà ông sợ mắt ?”

Loading...