30
Tôi là tổng tài, đang cùng Trương Tam du lịch.
mà hiểu, cái chỗ quái quỷ mới 8 giờ tối mà khách sạn còn phòng !
“Êy, Trương Tam, thất sách , đáng chúng đặt khách sạn .”
“ , bên vẫn còn một khách sạn hỏi, đến hỏi thử xem.”
Trước mặt khách sạn treo một tấm bảng led mấy chữ tiếng “Hotel”, nghĩ ngợi gì cùng Trương Tam .
Không hiểu chị gái lễ tân trông thấy bọn hai mắt tỏa kim quang, vội vàng :
“ Chỉ còn một phòng cuối cùng thôi, hai các vị may thật đấy.”
Trrong lòng thầm nghĩ, đúng, thật sự là may quá , ít nhất chúng còn chỗ mà ở, dù đều là đàn ông với , ở chung cũng chẳng , còn đỡ tốn tiền.
Cho đến khi mở cửa phòng , thấy những bộ quần áo màu hồng mộng mơ bên trong, cùng với chiếc giường lớn chia phủ bởi bức màn mờ ảo đặt giữa phòng.
Lúc mới ý thức , cái bảng đèn led cháy bóng mất một nửa bên ngoài khách sạn khả năng nguyên bản là “love hotel”.
Tôi với Trương Tam ngại ngùng đối mắt :
“Không vấn đề, chúng đều quen lâu như , tiên cứ nhẫn nhịn một chút, ca cũng sẽ làm gì .”
Cậu tỏ vẻ nhẫn nhịn gật gật đầu, lỗ tai âm thầm đỏ bừng.
Tôi cam chịu bật đèn lên.
Trời ơi, cái thứ âm nhạc sến sẩm là gì .
Sau khi Trương Tam lưng tắt nhạc , cẩn thận bật .
Tôi cố gắng bỏ qua những vật dụng tình thú ở khắp nơi trong phòng, chuẩn tắm khi ngủ.
mà cái phòng khách sạn ngay cả trong phòng tắm cũng cái gương to tổ chảng ! Tôi cũng cái sở thích tắm rửa soi gương như !
Tôi mơ hồ cọ hai cái, đó liền chuẩn lên giường ngủ.
Giường lớn, với Trương Tam mỗi một đầu. mà tại giường cũng một cái gương to bự ....
Đợi , điều cũng quan trọng, mà cái giường còn bắt đầu rung lắc nữa !
Tôi và Trương Tam vội vàng tìm cái công tắc mới may chạm .
Cậu dường như đột nhiên phát hiện , nửa áp qua, đè lên nửa của
Tuy rằng vẫn còn cách một đoạn, nhưng mà cái tư thế thế mà nhịp nhàng một cách kỳ quái với sự chuyển động rung lắc của chiếc giường. Tôi gương mặt còn chút ửng hồng khi tắm rửa của bản ở trong gương.
Sao trông giống như đang làm việc hổ !
Tôi dám cử động, đều căng thẳng.
“Cạch”.
Chiếc giường cuối cùng cũng ngừng rung lắc.
Có lẽ Trương Tam cũng chút hổ, cứng ngắc :
“Ngủ .”
Tôi hy vọng.
Đêm nay sẽ là một đêm yên ...
31
Tôi vẫn là một tổng tài nhưng đêm qua một giấc mơ kỳ lạ.
Tôi mơ thấy Trương Tam đè xuống giường, và thể chống cự gì .
Tôi: “...”
Chắc chắn là do bầu khí của khách sạn !
Trương Tam với đôi mắt nam tính ngây thơ và :
“Đi ăn sáng thôi.”
“?”
Tôi khỏi nhớ trong giấc mơ, cũng dùng giọng điệu hỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tong-tai-rat-tinh/chuong-7-tong-tai-rat-tinh.html.]
“Thoải mái ?”
C.h.ế.t tiệt, nên nhanh chóng đá giấc mơ kỳ lạ khỏi đầu.
Cố Đại Sơn, làm mi để một cơn ác mộng phá hỏng tình bạn với em của mi chứ!
Thấy quần áo xong xuôi, Trương Tam đặt tay lên vai và đưa đến sảnh khách sạn để ăn sáng.
Để giảm bớt bầu khí ám trong khách sạn tình nhân, bắt đầu trò chuyện với , kể những điều thú vị về công ty khi rời .
Ví dụ,
Điền Bạch Sa các đối thủ của cạnh tranh giành giật vì làm công việc dọn dẹp nhưng cô la hét nhất quyết chịu .
Tiểu Trương và Tiểu Vương từ bộ phận quan hệ công chúng đồng nghiệp nữ đồn thổi vì mối quan hệ thiết của bọn họ.
Đôi mắt của Trương Tam tối sầm .
Để chứng minh thẳng thắn, kể cho Trương Tam về giấc mộng xuân đêm qua mà chút do dự, tất nhiên kể chi tiết !
Tôi : “Hai đàn ông thì thể làm gì chứ? Nằm mơ như thật là buồn .”
Nghe , Trương Tam , mím môi thành một đường thẳng, dừng và : “Đi, trượt tuyết thôi.”
Anh cho tiếp chủ đề nữa.
Tôi nghi ngờ nha.
32
Tôi là Trương Tam, Lâm Dữu Dữu và sắp xếp tất cả việc ở trong khách sạn tình nhân .
Về phần làm như thế nào, khi nào bắt Cố Đại Sơn thì bật mí nha.
Sáng nay kể về giấc mơ damdang , tim chợt nhói lên, tưởng là mục tiêu của sắp đạt .
câu của Cố Đại Sơn như một cái tát mặt .
Tôi cùng Lâm Dữu Dữu trò chuyện, cô nàng chắc chắn: “Đừng lo lắng, Cố Đại Sơn nhất định là của , , rõ nhất.”
Tôi nhớ đầu tiên gặp Cố Đại Sơn, luôn rằng trượt tuyết, nhưng công ty quá bận rộn nên bao giờ cơ hội.
Vì thế đưa tới đây.
đàn ông đang la hét dốc trượt tuyết là ai ?
Tôi chân khu nghỉ dưỡng trượt tuyết và đợi , thấy lao về phía với tiếng la hét và tiếng gió suốt chặng đường.
Tôi né.
Một tiếng “rầm” vang lên, cả hai chúng đều lăn xuống đất. Tôi sẵn lòng dùng bản làm tấm đệm cho .
Anh dậy, đầu tiên vỗ nhẹ cho rớt tuyết , đó vỗ nhẹ má và : “Anh em , tồi nha!”
Với sức trẻ và nghị lực, vui vẻ : “Tôi vẫn trượt thêm một nữa”.
Thực đưa tập một vài động tác trượt tuyết cơ bản, nhưng thấy như thế , vẫn lo lắng nên mới để trượt từ từ, mới trượt xuống từ đỉnh dốc khi thành thạo.
Sau đầy nửa tiếng, khí thế bừng bừng với :
“Tôi mà, yên tâm”.
Vì , thấy một bóng nhanh chóng từ đỉnh trượt bay xuống, nhưng may mắn , tiếng la hét.
Anh hình như vẫn cách phanh !
Khi trượt về tới gần , tốc độ ván trượt chậm một chút.
“Bùm”,
Cả hai chúng hạ cánh.
Sau khi chơi chán, dẫn làm tuyết.
Tên tắt của chúng cái bụng to của hai tuyết.
Anh vỗ tay: “Đi, ăn trưa thôi!”
Lòng tham lam trỗi dậy, nhanh chóng vẽ một trái tim tình yêu bao quanh hai cái tên bụng tuyết và chụp một bức ảnh làm kỷ niệm.
Thấy vẫn theo kịp, đầu giục .
Tôi chắn trái tim cho thấy và :
“Đến đây!”