Sau cuộc chạm trán hôm đó, tỉnh ngộ.
Gia đình , cái “mái nhà” mà từng hết lòng cống hiến, từng chỗ cho .
Thứ họ cần là tiền, là quyền lực, là công ty tên .
Còn , chỉ là một quân cờ.
Nếu , còn vương vấn điều gì?
Trần Khải giúp làm thủ tục xuất viện.
Khi chiếc xe lăn lăn bánh khỏi cổng bệnh viện, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống, ngẩng đầu hít một thật sâu.
Tôi từng thấy bầu trời xanh đến thế, từng thấy ánh sáng rõ ràng đến thế.
Giống như cơn ác mộng dài, cuối cùng sống .
Chúng thuê một căn nhà nhỏ ở ngoại ô.
Ngôi nhà lớn, chỉ một tầng, sân nhỏ trồng vài chậu hoa, buổi sáng ánh nắng rọi cửa sổ bếp.
So với căn biệt thự xa hoa mà từng ở, nơi giản dị đến mức nhiều sẽ chê .
với , nó chính là thiên đường.
Những ngày đầu, vẫn nhiều. Khải đảm nhiệm hết việc: nấu ăn, dọn dẹp, đỡ tập từng bước.
Anh vụng về, nấu ăn giỏi, cơm thường nhão, rau thì mặn nhạt thất thường. mỗi khi bưng , đầy căng thẳng:
“Dịch, ăn thử xem tệ quá ?”
Tôi bật , gắp một miếng bỏ miệng, gật đầu:
“Không tệ. Đây là bữa ngon nhất tớ từng ăn.”
Anh ngẩn , nở nụ nhẹ nhõm, đôi mắt sáng lên như đứa trẻ.
Khoảnh khắc đó, mới hiểu: hạnh phúc thật sự những bàn tiệc xa hoa, mà là bát cơm bình dị do thương tự tay nấu.
Buổi sáng, Khải dậy sớm tập thể dục. Anh thường phòng gọi :
“Dịch, dậy , ngoài hít thở chút khí trong lành nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/toi-yeu-em-nguoi-yeu-cua-toi/chuong-4.html.]
Ban đầu còn yếu, chỉ xe lăn ngắm chạy vòng quanh sân. dần dần, thể lên, bước chậm chạp.
Mỗi bước , đều ở bên cạnh, đưa tay sẵn sàng đỡ lấy nếu ngã.
Tôi nhớ , bước hụt, suýt ngã. Anh hoảng hốt lao đến, ôm chặt lấy .
Cả hai ngã xuống thảm cỏ, thở hổn hển, mồ hôi ướt lưng áo.
Tôi bật , cũng theo, nhưng ánh mắt ươn ướt.
“Dịch, đừng bao giờ bỏ tớ sợ đến thế nữa.”
Tôi , nhẹ nhàng đặt tay lên má :
“Tớ còn nhiều điều sống cùng lắm. Tớ sẽ bỏ .”
Buổi tối, chúng cùng trong sân, bật một bản nhạc nhỏ, trò chuyện linh tinh.
Anh kể về những năm tháng lặng lẽ theo dõi , kể rằng mỗi với khác, vui chua xót.
Còn kể rằng, nhiều bước đến gần hơn, nhưng sợ - sợ phá hỏng thứ tình bạn mong manh.
Chúng đều .
Hóa , cả hai lãng phí bao năm tháng, chỉ vì đủ can đảm.
Một hôm, Khải hỏi :
“Dịch, bao giờ hối hận vì bỏ tất cả ? Công ty, tiền bạc, danh tiếng.”
Tôi lắc đầu, mắt :
Hướng dương
“Nếu tai nạn đó, lẽ tớ vẫn bao giờ hiểu thật sự gì. bây giờ thì rõ . Tớ chỉ sống một đời bình yên, bên yêu. Thế là đủ.”
Anh mỉm , ánh mắt dịu dàng như ánh trăng phủ xuống:
“Vậy thì, cả đời , chúng cứ sống như thế nhé.”
Tôi gật đầu.
Trong khoảnh khắc , - tìm nơi thuộc về.