Điện thoại báo tin nhắn đến.
Mở xem.
Là tin nhắn của Phó Lê Thính.
Phó Lê Thính: [Tịch Tinh, em là đồ quất ngựa truy phong.]
Cái mũ gì mà to quá, em đội đại ca.
Tôi vội vàng thanh minh: [Em .]
Phó Lê Thính: [Em là kẻ vô trách nhiệm.]
Tôi: [Em .]
Phó Lê Thính: [Em ăn sạch sành sanh xong chạy nhanh hơn cả thỏ.]
Tôi: [Em .]
Phó Lê Thính: [Em còn già mồm.]
Tôi: [Em !]
Phó Lê Thính: [Em còn dám bảo ?]
Tôi: [...]
Tôi: [Thế em chịu trách nhiệm kiểu gì?]
Phó Lê Thính: [Em đây, chúng gặp chuyện.]
Từ chối.
Tôi day day thái dương, nhắn : [Cho em xin thêm hai ngày để hồn .]
Tôi: [Em là trai thẳng, tự dưng đàn ông tỏ tình, sốc văn hóa hiểu .]
Phó Lê Thính nhắn nữa.
Nói thật lòng, cũng tự thấy khốn nạn.
Giống hệt mấy thằng cờ đỏ ngủ với con nhà xong phủi đ.í.t thẳng, coi như từng chuyện gì xảy .
Ngặt nỗi!
Tôi là trai thẳng hàng thật giá thật mà.
Mặc dù Phó Lê Thính trai, body mlem, còn giàu nứt đố đổ vách.
Phàm là con , ai mà thích thì chắc chắn là mắt vấn đề.
chuyện rơi trúng đầu .
Tôi thấy nó cứ sai sai thế nào nhỉ!
Phó Lê Thính và .
Anh em.
Trong đầu giờ từng nảy cái khái niệm nào khác.
Tôi vật ghế sofa, đổi một tư thế khác thoải mái hơn.
một thằng đàn ông tỏ tình với một thằng đàn ông khác, thì còn làm em nữa ?
Tôi gạch một dấu X to đùng trong lòng.
Vậy nếu chúng còn là em nữa...
Sau sẽ thể cùng c.h.é.m gió, thể cùng ăn, nhậu, thể gặp mặt thường xuyên nữa.
Tôi bật dậy thẳng tắp.
Chuyện đó tuyệt đối thể chấp nhận !
Tôi chấp nhận việc Phó Lê Thính tuyệt giao với .
Tôi chấp nhận việc Phó Lê Thính rời bỏ .
21
Sau một tuần vắt óc suy nghĩ đến mức nổ tung đầu.
Cuối cùng cũng hạ quyết tâm tìm Phó Lê Thính để chuyện cho ngô khoai.
tin nhắn còn kịp gửi .
Tôi c.h.ế.t điếng khi thấy bản tin thời sự về tập đoàn Hoàn Tinh tivi.
[Tổng giám đốc tập đoàn Hoàn Tinh, ông Phó Lê Thính, gặp t.a.i n.ạ.n xe nghiêm trọng hôm , nghi ngờ là sự cố do con tạo ...]
Lồng n.g.ự.c đau nhói như ai đó bóp nghẹt, thở tắc nghẹn .
Tôi run rẩy cầm điện thoại, gõ chữ mà ngón tay cứ trượt : [Phó Lê Thính, đang ở ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/toi-da-thanh-doi-voi-anh-em-so-nho-cua-nguoi-yeu-ban-than/chuong-8.html.]
Đầu bên trả lời gần như ngay lập tức.
[Anh ở nhà.]
[Em thể qua đây ngay bây giờ.]
Chẳng còn tâm trí mà soi gương chải chuốt nữa.
Trong đầu lúc bấy giờ chỉ một ý niệm duy nhất: Phải gặp Phó Lê Thính.
Ngay lập tức.
...
quên béng mất bằng lái xe của trừ sạch điểm.
Giờ thì , xe lái .
Thế là đành ngậm ngùi xổm bên vệ đường bắt taxi.
Hai mươi phút , mặt tại nhà Phó Lê Thính.
Trợ lý mở cửa.
Phó Lê Thính đang giường trong phòng ngủ, gương mặt nhợt nhạt, yếu ớt.
Tôi nín thở, rón rén bước gần giường bệnh: “Anh... vẫn chứ?”
Có vẻ như bản tin tivi phóng đại sự việc .
Phó Lê Thính bó bột ở tay, nhưng những chỗ khác trông vẫn lành lặn, đến nỗi nào.
“Không gì đáng ngại.”
“Sao tự nhiên tai nạn? Em thấy mạng đồn là do hãm hại?”
“Anh từng kể với em đấy, bố mất cả .”
“Họ để bộ cổ phần cho , cộng đủ để nắm quyền sinh sát trong công ty.”
“ mấy cổ đông già phục, họ cho rằng công ty chỉ là tâm huyết của bố mà còn là của họ. Cái ghế chủ tịch , ai cũng , trừ .”
“Cơ mà quen . Mấy năm nay, chuyện kiểu xảy như cơm bữa mà.”
Phó Lê Thính kể chuyện, giọng bình thản đến lạ, cứ như thể chai sạn, chẳng còn chút cảm giác gì với những ác ý xung quanh.
xong.
Nước mắt cứ thế trào .
Tôi dám tưởng tượng.
Phó Lê Thính khi còn non nớt, mất cả cha lẫn .
Đã trải qua những gì, chịu đựng những gì, mới trở thành một Phó Lê Thính chai lì, coi hiểm nguy là chuyện thường ngày như bây giờ.
“Đừng .”
Phó Lê Thính rõ ràng là kinh nghiệm dỗ dành khác.
Anh một câu khô khốc: “Đừng thương hại !”
“Em thương hại .”
“Em chỉ...”
Xót thôi.
, là xót.
Chính là cảm giác .
Thương hại một sẽ đau đến thế.
Chỉ xót xa mới khiến tim gan phèo phổi lộn tùng phèo cả lên.
Mọi khổ đau chịu đựng đều cứa tim đau nhói.
“Em chỉ là.”
Phó Lê Thính tiếp lời cho câu bỏ lửng của .
“Thích .”
22
Tôi trợn tròn mắt.
Há miệng định gì đó nhưng kịp thốt nên lời.
Phó Lê Thính cúi đầu, áp môi lên môi , chặn lời định .
Anh dùng cánh tay lành lặn còn giữ chặt lấy gáy , ép một nụ hôn sâu.
Tôi dám giãy giụa, sợ đụng trúng vết thương của .
Cảm giác như môi sắp tê dại .