Tôi Đã Thành Đôi Với Anh Em Số Nhọ Của Người Yêu Bạn Thân - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-28 17:23:59
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Người yêu , nên mối tình đơn phương của em c.h.ế.t yểu từ trong trứng nước.”

“Tại vì em đời nào chịu làm bé ba , thấy đúng ?”

“Làm thứ ba nhục nhã lắm!”

“Mấy kẻ làm bé ba cũng giống như lát chanh trong chanh Mixue , là để qua đêm nhưng đôi khi vẫn ôm tâm lý may mắn, cho đến khi xảy chuyện thì đời c.h.ử.i là đồ rẻ tiền.”

“Anh c.h.ử.i là đồ rẻ tiền ?”

“Dù thì em cũng .”

Phó Lê Thính cái mớ lý thuyết “bé ba” của làm cho ngớ .

Anh mấp máy môi, dường như gì đó.

tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang.

Đầu dây bên hình như chuyện gì gấp gáp lắm, nét mặt Phó Lê Thính trở nên nghiêm trọng.

“Được, qua ngay.”

Tôi kéo nhẹ tay áo : “Sao thế ?”

Phó Lê Thính đáp gọn lỏn: “Đi dự Hồng Môn Yến.”

Tôi: “?”

“Thế nhanh , nhớ kỹ lời em dặn đấy, tuyệt đối đừng làm bé ba nhé.”

Phó Lê Thính: “?”

Anh bằng ánh mắt vô cảm: “Câu đáng lẽ với em mới đúng.”

“Vụ việc xong , đợi về em liệu hồn mà giải thích cho rõ, em yêu ai lúc nào.”

18

Toang .

Giờ thì nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch tội.

Tôi chán đời lết xác về nhà, vật sofa như cái xác hồn.

Trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh một thiên thần nhỏ.

[Có mày quan tâm đến Phó Lê Thính quá đà ?]

Tôi bật dậy thẳng lưng.

Anh em của , quan tâm thì gì mà bình thường chứ?

Hơn nữa, cũng đối xử với mà!

Thiên thần nhỏ trong đầu còn định tiếp.

tiếng chuông điện thoại cắt ngang.

Tôi bắt máy, là Phó Lê Thính gọi.

Anh gấp gáp cho một địa chỉ lạ hoắc lạ huơ.

Giọng yếu ớt, thở đứt quãng: “Tịch Tinh, đến đón .”

“Hình như bỏ t.h.u.ố.c .”

Anh em gặp nạn, bất chấp tất cả, vượt liền ba cái đèn đỏ.

Chẳng còn tâm trí mà tiếc điểm bằng lái, vụ tính tất lên đầu Phó Lê Thính.

Đến nơi, lao thẳng nhà vệ sinh nam.

Gõ cửa từng buồng một.

“Phó Lê Thính?”

“Phó Lê Thính?”

“Phó...”

“Gọi hồn .”

Tôi vội vàng chạy về phía phát âm thanh.

Phó Lê Thính đang gục nắp bồn cầu, khuôn mặt trắng trẻo giờ đây đỏ bừng một cách bất thường.

“Anh vẫn chứ, còn ?”

“Đỡ một cái.”

“Đm, hóa Hồng Môn Yến là Hồng Môn Yến thật .”

“Đứa nào to gan dám bỏ t.h.u.ố.c thế?”

“Mấy ông già mất nết trong công ty, tâm địa bất chính làm lớn chuyện để kéo xuống đài.”

Phó Lê Thính khẩy, giọng đầy khinh bỉ: “ là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.”

Tôi gãi đầu gãi tai, đầu óc vẫn kịp nhảy để xử lý tình hình.

“Hay là giờ em đưa bệnh viện nhé?”

“Tịch Tinh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/toi-da-thanh-doi-voi-anh-em-so-nho-cua-nguoi-yeu-ban-than/chuong-7.html.]

Phó Lê Thính gọi tên . Giọng khàn đặc, nhuốm màu d.ụ.c vọng trần trụi.

Tiếng gọi tựa như luồng điện chạy dọc sống lưng làm tê dại, bất giác rùng một cái.

“Dạ?”

“Em giúp .”

“Hả?”

Tôi giãy nảy lên từ chối ngay: “Không .”

“Không , , để em đưa viện.”

Phó Lê Thính thều thào: “Anh lên trang nhất báo ngày mai .”

cũng thể để em làm chuyện đó .”

“Chẳng chúng là bạn bè .”

“Bạn bè kiểu gì mà giúp giải quyết nhu cầu sinh lý chứ?”

“Giúp đỡ chút thôi mà, bình thường.”

Tôi: “...”

Phó Lê Thính ngả dựa ghế , bộ dạng lúc bấy giờ trông quả thực khó chịu.

Nếu đến đường cùng, với cái tính cách lạnh lùng cao ngạo , đời nào mở miệng nhờ vả chuyện tế nhị như thế.

Tôi cũng từng loáng thoáng về loại t.h.u.ố.c đó .

Nghe bảo nếu xả thì hại thận, hại lắm.

Tôi nín nhịn cả buổi trời, cuối cùng mới rặn một câu: “Thế thề , thề là tơ tưởng đến thằng bạn em nữa thì em giúp.”

Phó Lê Thính: “...”

“...”

“...”

19

“Anh t.h.u.ố.c làm cho lú lẫn là em ngáo thế?”

“Em xem nào, thích ai cơ?”

Tôi lí nhí: “Kỷ Trì chứ ai... hả?”

Phó Lê Thính: “Chiêu của em hiệu nghiệm đấy, tụt hết cả hứng nè.”

“Hả?”

“Trong mắt em, cầm thú đến mức đấy ?”

“Không , tại hôm nọ em qua nhà , thấy trong túi áo ảnh của nó mà... Em cố ý lục lọi nhé! Em định dọn dẹp giúp thì nó tự rơi thôi.”

“Đấy là áo của Thẩm Ngộ Bạch.”

từng bảo thích con trai còn gì.”

, vì thích là em.”

“...”

“...”

“Đệt, khi nào em cũng trúng t.h.u.ố.c .”

Chứ tự nhiên đầu óc cuồng thế nhỉ?

Phó Lê Thính nhắm mắt , thở hắt một :

“Em cần gì thuốc.”

“Em vốn ngốc sẵn .”

“Cho uống thêm t.h.u.ố.c nữa chắc chỉ IQ về âm vô cực mất.”

Tôi: “?”

“Thế tóm cần em giúp nữa ?”

“... Có.”

20

Ba ngày .

Tròn ba ngày trôi qua.

Tôi cúi xuống bàn tay , xòe nắm chặt.

Đm.

Cái cảm giác nóng rực vẫn cứ ám ảnh , quên cũng xong.

Nhục nhã quá mất.

so với việc Phó Lê Thính tỏ tình.

Thì chuyện tay giúp bạn bè dường như cũng bớt nhục vài phần.

 

Loading...