Tôi: [Anh trai thế mà, đời chỉ hai loại thôi: thích và kịp thích . Tự tin lên em.]
Phó Lê Thính: [Em hình như là trai thẳng.]
Tôi: [Trai thẳng thì , bẻ tí là cong ngay mà.]
Tôi: [Cơ mà nhé, mà tán thì cấm rủ em tìm , diễn cái trò “ em, chúng cùng tự sát mặt ẻm cho ẻm đau lòng” đấy nhé.]
Tôi: [Em c.h.ế.t chung với .]
Phó Lê Thính: [...]
Phó Lê Thính: [Anh thằng thần kinh Thẩm Ngộ Bạch.]
Tôi: [Haizz, Thẩm Ngộ Bạch vì vụ come out mà đang t.ử chiến với gia đình đấy, cũng may là dính cảnh đó.]
Tôi: [Mà hóng hớt tí, thích là thần thánh phương nào thế?]
Phó Lê Thính: [Là một tên ngốc.]
Phó Lê Thính: [Vô tâm vô phổi.]
Phó Lê Thính: [Chắc chờ đến mấy trăm năm nữa em cũng chẳng nhận thích em .]
Tôi: [...]
Tôi: [Cứ tiếp tục , mà tán thì em bằng đầu.]
Tôi: [Hay là tỏ tình quách cho xong.]
Phó Lê Thính: [Không , em chắc chắn sẽ dọa chạy mất dép.]
Tôi: [Thế rốt cuộc thích là ai ?]
Tôi: [Sao còn giấu giếm em thế.]
Phó Lê Thính vẫn tỏ bí hiểm:
Phó Lê Thính: [Rồi sẽ một ngày em thôi.]
13
Cái nết sống c.h.ế.t chịu hé răng nửa lời của Phó Lê Thính làm bứt rứt yên.
Thế là quyết định dỗi, thèm để ý đến nữa, vùi đầu công việc.
Đồng nghiệp kháo rằng từ khi sếp mua chậu cây phát tài mới về bày ở công ty, vận may sự nghiệp cứ thế phất lên như diều gặp gió.
Bằng chứng là đây.
Mấy hôm sếp còn hào hứng lì xì lớn trong nhóm chat, ăn mừng việc đàm phán thành công một thương vụ béo bở với tập đoàn Hoàn Tinh.
Hoàn Tinh là tập đoàn đầu ngành, tiếng tăm lẫy lừng.
Số lượng công ty xếp hàng chờ hợp tác với họ nhiều đếm xuể.
Tại họ để mắt đến cái công ty nhỏ bé của chúng ?
Chịu c.h.ế.t, chẳng ai lý do.
Thôi thì cứ quy công lao cho cái cây phát tài .
Thứ hai đầu tuần, cả nhóm ăn cơm với đại diện bên Hoàn Tinh để chốt hợp đồng.
Vừa bước chân phòng bao, đập mắt là gương mặt quen thuộc đang chễm chệ ở vị trí chủ tọa.
Tôi hình tập.
Phó Lê Thính?
Thảo nào chọn công ty chúng để hợp tác.
Ông giấu kỹ thật đấy!
Suốt buổi tiệc, Phó Lê Thính luôn giữ thái độ nghiêm túc, đĩnh đạc trao đổi chi tiết hợp đồng với sếp .
Tôi chống cằm ngẩn ngơ .
Bình thường Phó Lê Thính trai .
Giờ khoác lên bộ vest thẳng thớm, càng toát lên vẻ tri thức, lịch lãm pha chút lạnh lùng quyến rũ c.h.ế.t .
Đến trai thẳng như còn dời mắt .
Một cực phẩm như thế, rốt cuộc mà thích sẽ là thần thánh phương nào nhỉ?
Thật thể tin nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/toi-da-thanh-doi-voi-anh-em-so-nho-cua-nguoi-yeu-ban-than/chuong-5.html.]
Suốt cả buổi tiệc, Phó Lê Thính chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
... Chắc sợ chạm mắt với thì sẽ phì mất.
Mãi đến khi nâng ly rượu lên định uống, mới lên tiếng ngăn cản:
“Tịch Tinh.”
“Hai hôm em viêm dày, đừng uống nữa.”
Tôi ngớ .
Sếp cũng ngớ .
Đồng nghiệp xung quanh càng ngớ hơn.
Bà chị đồng nghiệp ghé sát tai thì thầm: “Ông quen sếp Phó hả? Đệt, đỉnh thế!”
Tôi: “...”
Không đang giả vờ dưng nước lã ?
Sao tự nhiên công khai quan tâm thế nhỉ?
cũng nhờ câu đó mà cả buổi tiệc uống thêm giọt rượu nào.
Tàn tiệc, sếp ý vỗ vai : “Tiểu Tịch, uống rượu, tiện đường đưa sếp Phó về nhé.”
“Vâng ạ.”
Phó Lê Thính lúc say và khi tỉnh cứ như hai thái cực trái ngược .
Không quậy phá, chẳng ồn ào, khuôn mặt cứ lạnh tanh còn hành động thì cứng nhắc y hệt robot. Tự dưng thấy dễ thương lạ lùng.
“Nhà ở ?”
“Chung cư Thiên Hồ.”
“Phòng bao nhiêu?”
“601.”
“Ngoan , lỡ em đem bán thì ?”
Phó Lê Thính nghiêm túc suy nghĩ mất hai giây đáp: “Em mua ?”
Nói thật lòng, bộ dạng của đáng yêu xỉu, chỉ bắt ngay về nuôi.
14
Vất vả lắm mới vác “cục nợ” nặng trịch về đến nhà.
Thấy ghế sofa vắt vài bộ quần áo lộn xộn, thuận tay thu dọn giúp một chút.
Lúc cầm chiếc áo khoác gió màu đen lên, một thứ gì đó từ trong túi áo rơi ngoài.
Tôi nhặt lên xem.
Sét đ.á.n.h ngang tai.
Đù má.
Đây chẳng ảnh của Kỷ Trì ?
Không lẽ Phó Lê Thính thích thằng bạn nối khố của ?
Hèn chi mỗi c.h.ử.i Thẩm Ngộ Bạch, mồm miệng cứ như tẩm độc.
Hèn chi khi bọn nó chia tay, Phó Lê Thính bỗng nhiên tâm sự với là thích một trai.
Hèn chi lúc gặng hỏi đó là ai, cứ sống c.h.ế.t chịu .
Anh còn lừa thích là trai thẳng nữa chứ!
Vụ án coi như phá xong.
Mọi chuyện rõ như ban ngày.
Cơ mà...
Đệt...
Vợ bạn cũng thể tùy tiện tòm tem hở?
Cái thế giới của gay loạn lạc quá, chịu, đỡ nổi.
Về đến nhà, vật giường, lăn qua lộn cả nửa ngày trời mà ngủ .