Tôi Đã Thành Đôi Với Anh Em Số Nhọ Của Người Yêu Bạn Thân - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-28 17:21:49
Lượt xem: 19

1.

Tôi là trai thẳng.

Thằng bạn nối khố của là gay.

Sau vô khuyên nó chia tay với cái lý do yêu đương đàn ông thì kết cục , thì điện thoại rung lên báo tin nhắn của nó.

Kỷ Trì: [Tao với Ngộ Bạch !]

Lúc nhận tin nhắn của Kỷ Trì, đang ăn dở gói mì gà cay.

Một nghẹn ngang họng, tí nữa thì sặc c.h.ế.t tươi.

Uống nước ừng ực suốt ba mươi giây, mới nghiến răng trả lời: [Haha, thế thì chúc mừng tụi mày nhé.]

Nghĩ cảnh mấy hôm còn hùa theo nó c.h.ử.i bới Thẩm Ngộ Bạch, giờ thấy bản chẳng khác gì thằng hề trong rạp xiếc.

Tôi: [Lần hai đứa mày làm ơn khóa chặt hộ tao cái ? Đừng gieo họa cho tao nữa.]

Tôi thề là mấy cái tin nhắn thoại dài 60 giây của nó thêm một nào nữa .

60 giây là giới hạn của ứng dụng, chứ giới hạn của cái mồm Kỷ Trì.

Kỷ Trì đuối lý nên gửi qua một loạt icon tỏ đáng thương.

Cuối cùng, nó đề nghị mời ăn, coi như đền bù công ơn thức trắng bao đêm nó than ỉ ôi.

Tôi chụp bát mì gà cay gửi qua.

Tôi: [Mì gà cay cũng cùng tao vượt qua vô đêm trường cô đơn đấy.]

Kỷ Trì: [Mì gói thì gì ngon chứ, đây tao mời mày ăn tiệc lớn.]

Kỷ Trì: [Thẩm Ngộ Bạch bao!]

Nhìn thấy dòng chữ , khẩy một tiếng.

Tôi: [Gửi định vị đây.]

Để xem bố mày bào cho nó !

2.

Thẩm Ngộ Bạch và Kỷ Trì, đúng là một cặp trời đ.á.n.h thánh vật.

Rõ ràng cả hai đều là mối tình đầu của , ngặt nỗi cứ hễ dính lấy là gà bay ch.ó sủa yên.

Kỷ Trì từ nhỏ thiếu thốn tình thương do bố bất hòa, thành tính tình nhạy cảm quá mức.

Thẩm Ngộ Bạch tiếp khách về, vô tình dính chút mùi nước hoa lạ, nó chẳng nể nang gì mà thẳng tay tát một cái rõ đau.

Kỷ Trì: “Có nuôi ghệ ở bên ngoài ?”

... Tát xong hối hận.

Rồi chạy sang chỗ lóc ỉ ôi.

Thẩm Ngộ Bạch cũng chẳng , đường đường là một thiếu gia tính khí nóng nảy.

Bị tát cũng chẳng thèm giải thích lấy một câu, thế là hai đứa cứ hiểu lầm .

Khổ nỗi, đứa nào cũng yêu đối phương c.h.ế.t sống .

Thế là cứ dặt dẹo làm lành, chờ đến cãi long trời lở đất tiếp theo để chia tay.

Người thường bảo những kẻ dằn vặt bản thì cần một yêu kiên định bao giờ rời bỏ.

Tôi thì chỉ thấy hai con hến cạy miệng chẳng nửa lời đang yêu .

Mệt tim kinh khủng.

3.

Trên bàn tiệc, co ro trong góc, cả toát sự u ám.

Tôi Thẩm Ngộ Bạch và Kỷ Trì, một miếng em một miếng đút cho ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/toi-da-thanh-doi-voi-anh-em-so-nho-cua-nguoi-yeu-ban-than/chuong-1.html.]

Bầu khí ngọt đến mức ngấy tận cổ.

Một lúc , thấy tiếng than thở u sầu vang lên từ góc bên .

“Chỗ là nhà hàng, cái giường cỡ đại của hai .”

Tôi ngước mắt lên, cảm nhận ngay luồng oán khí y hệt tỏa từ phía đối diện.

Nó đến từ một đàn ông điển trai nhưng mặt mũi cứ lạnh tanh.

Tôi như bắt tần sóng của đồng minh, vội vàng dậy về phía .

“Chào .”

“Anh là bạn của họ ?”

Anh ngước lên liếc một cái: “Ừ.”

“Thế thì khổ .”

Anh nhíu mày: “Nói , em cũng thế ?”

Sau vài câu xã giao.

Tôi phát hiện trải nghiệm của giống đến kỳ lạ.

Đều là nạn nhân chịu đủ sự giày vò của cặp đôi dở .

Tôi lôi điện thoại , cho xem lịch sử trò chuyện giữa và Kỷ Trì.

Hồi đó Kỷ Trì chia tay Thẩm Ngộ Bạch, tâm trạng suy sụp tột độ:

Kỷ Trì: [Tinh Tinh, tao khó chịu quá.]

Kỷ Trì: [Mày tìm với tao , hai đứa cùng rủ tự t.ử mặt , chắc chắn sẽ đau lòng lắm.]

Tôi: [Đm, tao cũng c.h.ế.t á?]

Tiếp theo.

Anh cũng lấy điện thoại của .

Thẩm Ngộ Bạch lên cơn lúc bốn rưỡi sáng.

Thẩm Ngộ Bạch: [Tao mơ thấy em .]

Phó Lê Thính: [Người c.h.ế.t mới báo mộng.]

Thẩm Ngộ Bạch: [Vậy là em c.h.ế.t vì tình, theo tao .]

Thẩm Ngộ Bạch: [Em vẫn xóa kết bạn với tao, mày bảo xem liệu bọn tao còn hi vọng ?]

Phó Lê Thính: [Có hi vọng.]

Phó Lê Thính: [Ý tao là rạp xiếc đang tuyển hề, mày hi vọng đấy.]

4.

Tôi đến mức nhặt mồm.

“Hai đứa điên giống hệt , thảo nào ngủ chung một cái chăn .”

Phó Lê Thính gật đầu cái rụp tỏ vẻ đồng tình hết sức.

Nói xong, cho xem mấy câu phát ngôn lòng đất của Thẩm Ngộ Bạch.

Thẩm Ngộ Bạch: [Người em, mày bảo xem tao quá đáng lắm ? Em cô thế cô, em bảo em chỉ tao thôi.]

Phó Lê Thính: [Cả lò nhà c.h.ế.t hết ?]

Thẩm Ngộ Bạch: [... Mày phép lịch sự đấy?]

Thẩm Ngộ Bạch: [Tôn trọng vợ tao một chút.]

Phó Lê Thính đáp trả cực phũ: [Xin nhé, đấy vợ mày nữa , giờ mày cũng cô thế cô thôi, rảnh thì tự thương lấy .]

Thẩm Ngộ Bạch tức đến mức lú lẫn, bắt đầu năng lảm nhảm: [Ý mày là ? Em yêu tao mày ? Mà mày cũng bình thường thôi, cái ngữ trai tân từ trong trứng như mày thì hiểu quái gì chuyện yêu đương. Tao đúng là thừa mới chuyện với mày!]

Loading...