Tình Yêu Đến Muộn - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-04-03 15:24:41
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Tôi và Tạ Hoài kết hôn một cách rất kín đáo, chỉ có hai gia đình biết, bạn bè và đồng nghiệp hoàn toàn không hay biết gì.
Sau khi kết hôn, tôi chuyển vào sống trong nhà của Tạ Hoài.
Căn nhà mới, trang trí sang trọng, nhìn là biết đây là một ngôi nhà mới.
Anh đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho tôi và đứa nhỏ.
Chỉ có điều, con bé vẫn hơi nhút nhát, mỗi khi thấy Tạ Hoài, nó lại cảm thấy sợ hãi.
Tôi ôm con dạy nó nhận diện người: “Đây là… chú Tạ Hoài.”
Hai chữ “ba” vẫn quanh quẩn bên môi, nhưng cuối cùng tôi lại đổi cách gọi, sợ anh không vui.
Tạ Hoài khẽ cười, nở một nụ cười nhẹ: “Con bé giống em quá.”
Về mọi chuyện khác, anh không hề nhắc đến một từ nào.
Ngoài lần anh đưa tôi về nhà hôm đó, sau đó anh cũng chưa bao giờ nhắc đến người chồng quá cố của tôi.
Anh không tò mò, cũng không muốn hỏi.
Tôi gật đầu: “Cũng sắp một tuổi rồi, tên ở nhà là Chíp Chíp, tên đầy đủ là Trần An Hạ.”
Khi nghe đến tên con bé, nụ cười của anh phai đi rất nhiều.
“Anh có việc phải về công ty, đây là thẻ của anh, nếu thiếu gì thì cứ mua, đừng ngại.”
Sau khi anh đi, tôi ngồi xuống sofa, thở phào một hơi thật dài.
Không thể trách tôi lại quá khách sáo và lo lắng với Tạ Hoài.
Bao nhiêu năm qua, mới chỉ gặp lại hai lần mà đã kết hôn, quả thật là quá nhanh, nhanh đến mức không thực tế.
Nhưng tôi cũng có những toan tính riêng. Người như Tạ Hoài có lẽ sẽ không tìm được lần nữa, vì con, tôi chẳng có gì phải do dự.
Con bé không hiểu gì, chỉ ngồi trên sofa, vừa chơi đồ chơi vừa phát ra những tiếng ê a, không biết tôi đã tìm cho nó một người cha mới.
Nhưng để con bé gọi Tạ Hoài là ba quá nhanh, nó chắc chắn sẽ không chấp nhận, có lẽ Tạ Hoài cũng chưa sẵn sàng đâu.
11.
Tạ Hoài công việc rất bận, mãi đến khuya mới về.
Anh mở cửa, thấy tôi vẫn chưa ngủ.
“Sao còn chưa ngủ?”
“Tôi đợi anh về.” Tôi từ trên giường xuống.
“Ăn cơm chưa? Có cần tôi làm gì cho anh ăn không?”
Anh suy nghĩ một lúc: “Ừ, được.”
Giữa khuya không biết làm gì, tôi vội vàng nấu cho anh một bát mì trứng cà chua, rắc chút hành lá, Tạ Hoài ăn rất nghiêm túc.
“Không đủ ăn thì tôi nấu thêm cơm chiên cho anh nhé.”
“Không cần đâu, cảm ơn.”
Anh lịch sự và tao nhã đến mức tôi không biết nên cư xử thế nào với anh.
Sau một lúc im lặng, anh nuốt thức ăn trong miệng rồi lên tiếng: “Mạnh Đường.”
“Sao vậy?”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi: “Tôi có một yêu cầu.”
“Có thể cho Chíp Chíp đổi họ không?
“Cho con bé theo họ của tôi, hoặc của em, đều được.”
Duy chỉ có điều, anh không muốn con gái mang họ Trần.
Sau khi vị tổng giám đốc tài ba nói ra câu này, anh cẩn thận quan sát sắc mặt tôi, thấy tôi im lặng, lại cúi đầu xuống, ánh mắt tràn đầy thất vọng.
“Ý tôi không có gì đặc biệt, tôi chỉ là…”
Anh không thể nói thành lời, cuối cùng như một quả bóng xì hơi: “Nếu không được thì thôi.”
“Không phải vậy.”
Truyện được edit bởi Lavieee
Anh ngẩng đầu lên vội vã: “Cái gì?”
“Tôi chỉ là không kịp phản ứng, không ngờ anh lại dễ dàng chấp nhận Chíp Chíp như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/tinh-yeu-den-muon-wvld/chuong-4.html.]
Trong mắt anh lóe lên chút ánh sáng mờ, nụ cười trên môi anh nhẹ nhàng và mềm mại: “Con bé là con của em, sau này cũng là con của tôi.”
Lòng tôi chợt rung lên, tôi khẽ cắn môi, cảm thấy lúng túng trước câu nói của anh.
Trần Đông đã mất gần một năm, tôi vẫn chưa hoàn toàn vượt qua, nhưng cũng không mãi dừng lại trong quá khứ.
Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ anh, nhưng nhiều hơn là tự trách.
Nếu hôm đó anh không đi mua bánh sinh nhật cho tôi, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện.
Nhưng bây giờ tôi đã có một khởi đầu mới.
Vì con gái, cũng vì tôi.
Dù cuộc hôn nhân mới này không có tình cảm, tôi cũng phải có trách nhiệm với Tạ Hoài.
12.
Sau khi tắm xong, Tạ Hoài đứng trong phòng, nhìn tôi và con gái đang nằm trên giường, chìm trong giấc ngủ. Anh suy nghĩ một lúc rồi quay người đi ra ngoài.
“Tôi ra phòng khách ngủ.”
Có lẽ anh vẫn chưa quen với việc đã kết hôn, và phải ngủ chung với một người phụ nữ chưa quá quen thuộc.
Không sao, tôi cũng chưa quen.
Nếu thật sự nằm chung, có lẽ tôi còn không dám quay người nữa.
Vậy là đêm tân hôn đầu tiên, Tạ Hoài ngủ ở phòng khách cả đêm.
Sáng hôm sau, anh dậy sớm pha sữa cho con, trên bàn đã sắp sẵn bữa sáng.
Trong nhà không có người giúp việc, tất cả đồ ăn đều là do Tạ Hoài tự làm từ bếp.
Thấy bóng lưng của anh trong chiếc tạp dề bận rộn, tôi trố mắt: “Anh biết nấu ăn sao?”
Anh quay lại liếc nhìn tôi một cái: “Rửa mặt ăn sáng đi, tôi đi pha sữa cho con.”
Trời ơi, đây là kiểu đàn ông hoàn hảo sao? Tôi thật sự trúng số rồi à?
Không những đẹp trai, kiếm tiền giỏi, còn biết nấu ăn và sẵn sàng giúp đỡ chăm sóc con.
Mọi người đều dậy sớm nấu ăn, còn tôi sao có thể làm phiền anh pha sữa chứ?
“Không cần đâu, tôi làm là được.”
Tôi đứng cạnh anh, rửa bình sữa, liếc nhìn chiếc bánh quy trong lò.
“Được đấy, giống bánh ngoài tiệm lắm.”
Tạ Hoài cười nhẹ nhàng, từ đĩa bên cạnh gắp một miếng nhỏ đưa lên miệng tôi.
“Thử xem vị thế nào?”
Tôi ngại ngùng đỏ mặt, rồi nghĩ lại, đây là chồng tôi mà, có gì đâu mà ngại khi anh ấy cho tôi ăn.
Tôi nhai một miếng bánh quy, không ngần ngại khen: “Ngon quá, Tạ Hoài, anh nấu ăn giỏi thật!”
Nhưng khi tôi thấy Tạ Hoài ăn nốt nửa cái bánh quy mà tôi đã cắn một miếng, tự nhiên ăn hết mà không chút ngại ngần, tôi không thể giữ bình tĩnh nữa, mặt đỏ bừng.
“Vị hình như hơi nhạt nhỉ.”
Anh cúi đầu, rắc một lớp tiêu mỏng lên chiếc bánh, không nhìn tôi lấy một cái.
Nhưng tôi lại nhìn thấy tai anh đỏ bừng, sáng lên lạ thường.
Thì ra, Tạ Hoài học theo cách làm duyên, nhưng anh lại ngại ngùng hơn cả.
Tôi không nhịn được cười thầm, cầm bình sữa đi ôm con dậy.
Môi trường lạ khiến con bé không chịu rời người, vừa thức dậy đã khóc khi không thấy tôi.
Tôi ôm con ra phòng khách, Tạ Hoài đã làm xong bữa sáng.
Anh tháo tạp dề và đi về phía tôi: “Để con cho tôi, em ăn sáng đi.”
“Anh biết ôm con à?”
“Trên mạng học được một chút.”
Tôi bật cười, định để anh thử, nhưng khi Chíp Chíp thấy anh, lập tức né vào tay tôi và gọi “mẹ”, khiến không khí trở nên khá ngượng ngập.
Biểu cảm của Tạ Hoài có chút tổn thương: “Cô bé không thích tôi sao?”
Tôi vỗ về anh: “Con bé nhút nhát, quen dần rồi sẽ ổn thôi.”
Con gái à, con thật là không nể mặt người cha mới này của con chút nào.