Tình Yêu Đến Muộn - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-04-03 15:24:19
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

Cho đến khi về nhà, tôi vẫn có cảm giác mơ màng, như thể mọi thứ không thật.  

Tạ Hoài, người đã chìm vào ký ức, giờ đây dần dần hiện lên rõ ràng trong tâm trí tôi.  

Ấn tượng sâu đậm nhất là hình ảnh cậu thiếu niên trầm lặng, ngồi trong lớp học trong giờ nghỉ trưa, ngay cả ánh nắng cũng đặc biệt chiếu sáng lên người cậu ấy.  

Tôi vô tình quay lại, và ánh mắt chúng tôi chạm nhau, nhưng anh lại nhanh chóng quay đi.  

Mặc dù anh không thích nói chuyện, nhưng khuôn mặt điển trai của anh luôn thu hút một đám đông người ngưỡng mộ.  

Ba năm học cấp ba của cậu thiếu niên ấy, chưa bao giờ thiếu những lá thư tình đầy chân thành và nồng ấm.  

Ngay cả bạn thân của tôi hồi đó cũng nhờ tôi giúp gửi thư.  

Khi tôi mang một ly trà sữa để đổi lấy sự đồng ý, đưa nó đến trước mặt Tạ Hoài, anh đã ngạc nhiên một lúc, rồi hỏi: “Cái này là của cậu?”  

“Không phải, tôi giúp bạn lớp bên gửi thôi.”  

“Bạn tốt, cậu cứ từ bi nhận lấy đi!”  

Tôi chắp tay lại, cười tươi gắng nhờ vả.  

Tạ Hoài nhíu mày, không nhìn tôi lấy một lần, rồi quay người rời đi.  

Ồ, trà sữa bị bỏ lại.  

Tạ Hoài là người nổi bật trong trường, còn tôi chỉ là một cô gái bình thường, không nổi bật trong một nhóm nhỏ.  

Chúng tôi hoàn toàn không có bất kỳ sự giao tiếp nào.

8.

Mẹ ôm con gái trở về, hỏi tôi buổi hẹn hò xem mắt thế nào.  

Tôi suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “… Cũng tạm.”  

Mẹ cười tươi như hoa: “Nếu hợp thì phải nắm bắt. Mẹ đã tìm hiểu rồi, anh ấy học cùng trường với con hồi cấp ba, đại học ở Bắc Kinh, còn du học nước ngoài nữa. Bố mẹ anh ấy cũng thoáng, không có mấy thủ tục rườm rà.”  

“Con cũng không còn trẻ nữa, mẹ không muốn con cứ ở nhà chăm con đến già, con cũng phải nghĩ cho bản thân nhiều hơn.”  

Nói cũng đúng.  

Lời đề nghị của Tạ Hoài rất hữu ích.  

Nếu sống chung, dù là vì con, tôi cũng không thiệt thòi.  

Suy nghĩ cả đêm, hôm sau tôi gửi tin nhắn cho Tạ Hoài: 【Tôi đã nghĩ xong.】  

Truyện được edit bởi Lavieee

【Có cần gặp gia đình trước không?】  

Dòng chữ “Đối phương đang nhập” dừng lại một lúc lâu, cuối cùng chỉ gửi lại ba chữ: 【Tùy em.】  

Quả thật là dứt khoát, đơn giản và tự do.  

Anh ấy có vẻ không quá coi trọng chuyện kết hôn, quả thật, đàn ông thành công thường chỉ tập trung vào sự nghiệp, kết hôn chỉ là để đối phó với yêu cầu từ gia đình.  

Không có tình cảm, chỉ là hợp tác, đối với tôi lúc này là một sự lựa chọn không tồi.  

Thời gian được ấn định, hai bên gia đình gặp mặt.  

Vì tôi có một gia đình chồng không mấy dễ chịu trong cuộc hôn nhân đầu, lần này mẹ tôi thận trọng hơn, xác nhận rằng tính cách bố mẹ Tạ Hoài hiền lành, và chắc chắn rằng họ không phản đối việc tôi đã ly hôn và có con, cuối cùng mới yên tâm.  

Bố mẹ nói chuyện vui vẻ, tôi và Tạ Hoài ra ban công hít thở không khí.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/tinh-yeu-den-muon-wvld/chuong-3.html.]

Tôi hơi tò mò: “Những năm qua cậu không có bạn gái sao?”  

Vừa rồi cô Tạ còn nói anh ấy chỉ biết công việc, đến giờ vẫn chưa yêu ai, khiến họ lo lắng.  

Tạ Hoài nhìn về phía xa, ánh đèn thành phố phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của anh: “Ừ.”  

“Vẫn khá có chí hướng.”  

Anh im lặng một lúc rồi nói: “Không có ai phù hợp.”  

Tôi đùa với anh: “Nhìn xem, chính vì dành hết thời gian cho công việc mà bỏ qua những mối quan hệ yêu đương, đến cuối cùng chỉ có thể chọn đại kết hôn với tôi thôi.”  

Anh đột ngột nhìn tôi, sắc mặt nghiêm túc: “Mạnh Đường.  

“Tôi không chọn đại.”  

Cách anh đột ngột nghiêm túc khiến tôi ngẩn người vài giây.  

Khi nhìn vào mắt anh, trái tim tôi bỗng thắt lại, không hiểu anh muốn nói gì.  

Và tôi cũng cố tình không cho phép mình tìm hiểu sâu hơn về ý nghĩa của điều đó.

9.

Lấy giấy chứng nhận xong, tôi cầm cuốn sổ đỏ nhỏ trong tay, ngây người nhìn mãi.  

Tạ Hoài đứng bên cạnh, chú ý đến cảm xúc của tôi, cúi đầu nói: “Nếu em hối hận, chúng ta…”  

Giọng anh rất nhẹ, tôi cắt lời anh: “Không có, chỉ là cảm thấy quá không thể tin được.”  

“Không ngờ lại kết hôn với tôi sao?”  

Tôi gật đầu.  

Dù sao thì chúng tôi cũng là hai người đến từ hai thế giới khác nhau.  

Hồi học, anh là người có thành tích tốt, ngoại hình đẹp, luôn được mọi người chú ý.  

Giờ anh vẫn là người thành công, trẻ tuổi và đầy triển vọng.  

Còn cuộc sống của tôi thì rối ren, gần như đè nặng tôi không thể thở nổi.  

“Em muốn tổ chức đám cưới ở đâu? Tôi biết một vài công ty tổ chức đám cưới khá tốt.”  

Tôi cười áy náy: “Xin lỗi, về đám cưới, nếu có thể, liệu chúng ta có thể không tổ chức không?”  

Tạ Hoài im lặng.  

Dù sao đây là lần đầu của anh, có lẽ là một sự kiện quan trọng trong đời, anh cũng muốn có một chút nghi lễ.  

Là tôi quá đáng.  

Nhưng có lẽ tôi vẫn quá quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Tôi sợ trong đám cưới, sẽ nghe người thân nhắc về người chồng quá cố.  

Sợ họ sẽ nói Trần Đông c.h.ế.t vì mua bánh sinh nhật cho tôi, còn tôi thì vui vẻ cưới người khác, khiến Trần Đông c.h.ế.t uổng.  

Tôi đang nghĩ có nên bàn lại với anh không thì Tạ Hoài gật đầu: “Được, nghe em.”  

Anh luôn tôn trọng ý kiến của tôi, mọi chuyện đều đặt tôi lên hàng đầu, dù khách sáo nhưng luôn cố gắng chăm sóc tôi.  

Còn tôi, lại như thể được nước làm tới.  

“Anh muốn tổ chức thì cũng được.”  

Tôi quay đầu nhìn anh, anh không nói gì, bước nhanh về phía chỗ đỗ xe.  

Điều cuối cùng tôi nhìn thấy là gương mặt anh tái nhợt không chút máu. 

Loading...