Sau khi nghiệp, xem mắt suốt hai năm mà vẫn gặp ai thực sự phù hợp.
thì khác.
Cô tên là Lý Mộ Nhiễm.
Chúng hợp ở nhiều phương diện.
Tôi hẹn cô ăn ba , mỗi đều trò chuyện vui vẻ.
Chúng hợp khẩu vị, hợp tính cách.
Cùng mê eSports, thích anime, thậm chí ca sĩ yêu thích nhất cũng là Châu Kiệt Luân.
Tất cả đều trùng khớp đến lạ.
Điều … khác với Biên Dương.
Tôi và Biên Dương gần như chẳng lấy một sở thích chung.
Nói một cách khách quan thì Lý Mộ Nhiễm rõ ràng là phù hợp với hơn nhiều.
Dù… cũng chẳng hiểu vì bản cứ đem cô so sánh với Biên Dương.
Tôi cố gắng khiến thích Lý Mộ Nhiễm.
Thật sự cố.
thừa nhận một điều.
Giữa và cô , ngoài việc “hợp sở thích”… thì chẳng còn bao nhiêu.
Chúng ở bên giống như… hai bạn .
Lần gặp thứ tư, cô hẹn đến một rạp chiếu phim gần ngôi trường đại học cũ.
Bộ phim là Fast & Furious, cả hai đều yêu thích.
Đến giữa phim, cô khẽ nghiêng về phía .
Trong khe hẹp giữa hai chiếc ghế, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay .
Tôi giật .
Thật sự bật dậy theo phản xạ.
Tôi hẳn lên.
Chúng ở hàng cuối cùng, sát mép rạp nên ai để ý đến hành động đó.
trong lòng , là một mớ cảm xúc hỗn loạn, hổ, áy náy, và… một nỗi mơ hồ thể gọi tên.
Ra khỏi rạp, còn đang ngẩn thì bỗng bắt gặp một dáng hình quen thuộc, dù lâu thấy nhưng chỉ cần thoáng qua là nhận ngay.
Biên Dương.
Cậu mặc một bộ vest đen, thắt cà vạt chỉn chu.
Vẻ ngoài sáng sủa, chững chạc, khiến thể rời mắt.
Chẳng đang ở Mỹ ?
21
“Quen ?” Lý Mộ Nhiễm khẽ nghiêng đầu hỏi .
“Ừ, xem như là .”
Xem như… từng quen .
Tôi vốn định chào hỏi nhưng Biên Dương chủ động bước về phía chúng .
“Bạn gái ?” Giọng nhẹ, bình thản đến mức như thể những chuyện qua chẳng còn gì đáng bận tâm.
Cũng đúng thôi.
Chỉ là vẫn thể bước khỏi đó.
Sau khi nghiệp, sang Mỹ, bắt đầu một hành trình mới với vô vàn điều xa lạ và cơ hội.
Chỉ còn ngốc nghếch, ngày ngày những con đường cũ từng cùng sánh bước, vẫn quên nổi.
Người ở … bao giờ cũng là đau lòng hơn.
Luẩn quẩn trong hồi ức cũ, mãi tìm lối .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tinh-yeu-bat-dau-tu-chiec-quan-boi-rbov/chuong-7.html.]
“Không , là bạn thôi.” Lý Mộ Nhiễm lên tiếng trả lời.
Có lẽ hành động né tránh của trong rạp chiếu phim lúc nãy… khiến cô tổn thương.
“Sao về nước?”
“Về trường lấy một tài liệu hồ sơ.”
Cuộc đối thoại ngắn ngủi đến mức gượng gạo.
Không khí quanh như dần trở nên ngột ngạt, khiến bắt đầu tìm đường thoát.
“Không chuyện gì thì… bọn xin phép…”
“Đi ăn chút gì nhé?” Biên Dương cắt lời, ánh mắt lướt qua một cái.
“Nếu tiện thì thôi. Tôi mới về nước, ăn đại cái gì đó cũng .”
Cậu như … Tôi làm còn thể để một "ăn đại gì đó" cho .
Chỉ còn cách khẽ gật đầu đồng ý.
Lý Mộ Nhiễm lúc chủ động rằng cô còn việc, cần .
Tôi và Biên Dương vội vàng chào tạm biệt cô .
22
Lúc ăn tối, vẫn yên lòng, lén lấy điện thoại , nhắn cho Lý Mộ Nhiễm một lời xin : [Xin .]
Cô trả lời nhanh, còn đính kèm một sticker đáng yêu: [Anh thích cũng .]
[Không là thích cô… Chỉ là, lẽ… Tôi thích con gái. Xin .]
[Là thích con trai khi nãy?]
Mặt lập tức nóng bừng.
Làm cô ?!
“Cậu ?” Biên Dương đối diện ngẩng đầu , giọng đầy quan tâm.
“Không… cả.” Tôi hoảng hốt, vội vàng úp điện thoại xuống bàn.
“Là cô gái ?”
Cái gì?!
Sao cũng ?!
C.h.ế.t tiệt… Sao ai cũng thông minh như ?
Tôi dễ thấu đến mức đó ?
Cậu vẫn buông tha, tiếp tục hỏi tới:“Cô gì với ?”
“Không… gì hết!” Tôi giật , suýt nữa hét to lên, vội vã cắt ngang.
Bình tĩnh. Mình cuống cái gì chứ?
Cùng lắm chỉ đoán nhắn là ai, chứ thể hai đứa gì?
Tôi cố gượng mấy tiếng, vội vàng đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác.
Cũng chỉ là những câu hỏi xã giao đại loại như: dạo sống thế nào, công việc , ...
Về đến nhà, mở điện thoại .
Hai khung trò chuyện đều hiện chấm đỏ thông báo tin nhắn .
Biên Dương: [Về đến nhà ?]
Lý Mộ Nhiễm: [Đến ngốc cũng .]
Tôi nhắn trả lời Biên Dương : [Vừa mới cửa, còn ?]
Sau đó mới sang nhắn cho Lý Mộ Nhiễm:[Cậu .]
Có lẽ cô ngủ , thấy hồi âm.
Phía Biên Dương gửi thêm một tin nhắn:[Tới .]
Chỉ là một câu tường thuật đơn giản.
Chẳng gì để hồi đáp.
Tôi tắt điện thoại giường, lăn qua lăn …mãi mà ngủ .