Tình yêu bắt đầu từ chiếc quần bơi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:38:02
Lượt xem: 186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không đời nào, mơ quá .” Biên Dương tỏ vẻ ghét bỏ, lập tức giãy khỏi tay .

Tôi thoáng thấy gò má ửng đỏ, bất giác khựng một chút. Tự dưng thấy dáng vẻ của mà đáng yêu thế .

Thấy đột nhiên im, Biên Dương đầu .

 Khoảnh khắc bốn mắt chạm , tim bỗng đập loạn xạ. 

Chắc chắn là do uống nhiều quá .

Để phá vỡ bầu khí đang dần trở nên ngượng ngùng, buột miệng trêu: “Cậu say , Biên Dương. Cậu mặt , đỏ như con gái .”

Trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh đầu gặp Biên Dương.

 Lúc tức đến đỏ bừng mặt bỏ , Trương Nham còn bảo trông chẳng khác gì một “cô vợ nhỏ bắt nạt”  nên mới thuận miệng buột câu “giống con gái”.

Biên Dương đảo mắt một vòng, chống tay dậy, nhanh chóng phản bác: “Tôi say.”

đúng lúc , hình như chân vướng chân

Chỉ thấy lảo đảo một cái, ngã thẳng lòng .

Môi… chạm đúng môi.

Tôi còn kịp phản ứng thì cảm nhận cả khí quanh như đông cứng

Tôi cũng kịp thấy cái vẻ mặt "đắc ý" thoáng lướt qua của Biên Dương lúc .

Chỉ là... ngượng c.h.ế.t.

Và điều hổ nhất là hai môi vô tình chạm …  Mà là cú chạm đó, cả hai vẫn trơ như tượng, ai rút lui.

Tư thế ngượng chín mặt … giữ nguyên trọn vẹn mười giây.

Cuối cùng cũng kịp bừng tỉnh, “vụt” một cái rụt đầu về phía .

“Tôi uống nhiều .” Biên Dương lập tức , giọng bình thản như gì xảy .

Tôi chằm chằm gương mặt , trong lòng thì căng như dây đàn. 

Tôi đang căng thẳng cái quái gì chứ?!

Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, xua tay vẻ để tâm: “Chậc, mà. Hai thằng đàn ông, lỡ hôn một cái thì . Ngủ một giấc là quên sạch.”

Kết quả là cả đêm hôm đó chẳng thể nào chợp mắt. 

Ban đầu thì buồn ngủ c.h.ế.t, thế mà cái hôn dọa cho tỉnh như sáo..

 

18

Hôm trường,

Trương Nham lập tức chạy tới chặn và Biên Dương ngay cổng, vẻ mặt đầy uất ức, chất vấn : “Mộc Dĩ Lâm, chẳng thích con trai ?”

“Ờ… đúng .” 

Không hiểu , câu thốt chẳng chắc chắn chút nào.

“Vậy mà còn dẫn Biên Dương về nhà? Bây giờ cả trường đang xôn xao đấy!”

“Hai thằng con trai thì gì lạ ?”

Tôi mắt thâm quầng, mặt mũi phờ phạc vì thiếu ngủ, chẳng buồn phản ứng.

Chuyện bình thường thôi mà. Con trai còn ở chung một ký túc xá nữa là.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tinh-yeu-bat-dau-tu-chiec-quan-boi-rbov/chuong-6.html.]

“Hai thằng con trai .”

Trương Nham nghiến răng, liếc sang Biên Dương , ánh mắt đầy phức tạp.

nếu một trong hai là thích thì sai sai ?!”

“Cậu cái quái gì thế, dẫn về nhà .”

Câu đó buột miệng mà đầu óc còn kịp xử lý.

Nói xong mới bừng tỉnh.

Khoan … Trương Nham đang đến “ thích ” là… Biên Dương?

Tôi c.h.ế.t trân tại chỗ, miệng há thốt lời nào, cũng dám sắc mặt Biên Dương lúc đó .

“Tôi . Tôi Biên Dương.” Giọng Trương Nham trầm xuống, lộ rõ sự khó chịu.

“Tôi thích là chuyện của . Nếu thích con trai, cũng sẽ ép buộc.”

Lúc Biên Dương lạnh lùng hất tay Trương Nham đang nắm cổ tay , giọng thản nhiên tiếp lời: “Càng bao giờ ép khác nắm tay .”

Tôi đến choáng váng. Trên đời hết phụ nữ ? Tại xung quanh … hai thằng con trai đều… thích ?

“Tránh xa Mộc Dĩ Lâm .”

Câu đó, rõ là Biên Dương cho Trương Nham là đang tự với chính bản .

Từ hôm đó trở , Biên Dương còn chủ động liên lạc với nữa. Cậu hơn một khóa. Cho đến ngày nghiệp, chúng cũng từng gặp .

Trương Nham cũng dần giữ cách với

… đột nhiên cảm giác…  Những bên cạnh , từng một, đều đang rời xa.

 

19

Học kỳ cuối năm tư, bắt đầu bận rộn với luận văn nghiệp, những câu chuyện ly kỳ đây cũng dần dần gác phía . Thế nhưng, sâu trong lòng vẫn luôn tồn tại một trống mơ hồ, chẳng thể gọi tên.

Một buổi chiều một trong thư viện, cặm cụi tra cứu tài liệu CNKI, tình cờ thấy ai đó nhắc đến cái tên .

Tôi lập tức dựng tai lên lắng , theo phản xạ, đến mức nhận bản đang bất giác tập trung.

“Cậu đàn Biên Dương khóa ? Nghe khi nghiệp thì sang Mỹ …”

Thì … Cậu sang Mỹ.

Bảo đến cả vòng bạn bè cũng thấy đăng gì.

Chắc là còn dùng mấy ứng dụng mạng xã hội trong nước nữa .

Tôi lang thang một quanh khuôn viên trường.

Không hiểu vì

Từng thời gian trôi qua, cũng sắp nghiệp đến nơi .

Vậy mà chỉ cần đến tên , lòng vẫn dậy lên một cảm giác xao xuyến lý giải .

Rốt cuộc… đây là thứ tình cảm gì?

Tôi vẫn thể tin nổi rằng, thật sự thể thích… một con trai.

Cuối cùng, rút điện thoại , bấm gọi cho .

“Mẹ , cái đối tượng xem mắt mà khi con nghiệp … Thật con nghĩ… cũng thể gặp thử.”

“Cuối cùng con cũng nghĩ thông !” Mẹ ở đầu dây bên mừng rỡ mặt.

Loading...