Tình yêu bắt đầu từ chiếc quần bơi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:36:15
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Buổi diễn thuyết hôm nay đến đây là kết thúc. Ngoài , còn một chuyện làm rõ…”

Cả hội trường lập tức im phăng phắc, tất cả đều hồi hộp chờ xem định gì tiếp theo.

Tôi thì bật dậy khỏi ghế trong góc tối phía cuối khán phòng, tim đập thình thịch vì kích động.

Trương Nham bước tới, khoác vai , khẽ hỏi: “Thằng đó định tuyên bố cái gì ?”

Ánh mắt Biên Dương quét về phía chúng dừng . Cũng vì thế mà câu của ngắt giữa chừng.

Nói chứ, sốt ruột c.h.ế.t!

Mau cho cả thế giới là gay, kẻ bắt cá hai tay bởi vì vốn dĩ là gay!

Tôi đầy kỳ vọng, cố gắng nở một nụ chắc nịch, gật gù cổ vũ.

 Khuôn mặt Biên Dương thoáng hiện lên vẻ phức tạp.

Cậu ngừng một chút, : “Giữa Mộc Dĩ Lâm và bạn cùng phòng của … Không gì hết.”

Sau đó, ngẩng đầu, liếc về phía thêm một .

“Là đang theo đuổi .”

Phía lập tức nổ tiếng xì xào râm ran như ong vỡ tổ.

Đệch!

Tôi lập tức hất tay Trương Nham khỏi vai, tức đến mức sắp hóa đá.

Cậu điên chắc?

Tôi theo đuổi hồi nào chứ?

Cậu ảo tưởng ?

 Tôi là trai thẳng đàng hoàng đấy!

Ngày nào cũng theo , đưa nước xách túi… thì là theo đuổi ?

Tôi mua cho cua nướng cay thơm nức một tháng trời … thì là theo đuổi ?

 Tôi giành làm hết việc vặt, thu dọn hậu quả, hỏi han từng li từng tí… cũng tính là theo đuổi á?

Cậu hiểu “theo đuổi” nghĩa là gì đấy?!

Ngay khi còn đang tức đến nghẹn họng thì một nam sinh cuối dãy bất ngờ đầu , chỉ thẳng tay về phía , chậm rãi buông một câu mà cả hội trường đều thấy rõ mồn một: “Ơ? Cậu chẳng là Mộc Dĩ Lâm ? Tôi nhận .”

 

9

Tôi nhớ rõ rời khỏi phòng phát thanh bằng cách nào. Chỉ rằng, khi về ký túc xá, lập tức tìm Biên Dương.

Qua thời gian tiếp xúc đó, ở ký túc xá nam ghép khóa. Các bạn cùng phòng đều là sinh viên năm tư, vì bận thực tập nên ít khi về.

Chỉ một là sinh viên năm ba.

Thành , trong phòng hầu như lúc nào cũng chỉ .

“Tôi nghĩ là hiểu lầm .”

“Không .”

Không cái đầu á!

Cái hiểu lầm to bằng cái sân bóng chứ!

Tôi thể để tiếp tục nghĩ sai về như thế.

Phải dứt khoát, giữ cách.

“Từ giờ, thể tiếp tục giúp nữa.”

“Không .”

Cậu thậm chí còn chẳng thèm hỏi lý do?

“Cậu định hỏi tại ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tinh-yeu-bat-dau-tu-chiec-quan-boi-rbov/chuong-3.html.]

Cậu đặt khăn mặt chậu, dậy, liếc một cái đầy lạnh nhạt: “Việc làm xong vẫn bàn giao, nghỉ.”

Cậu ngoài.

Tôi vội đuổi theo phía , cam lòng, hỏi: “Thật sự tại ?”

Cậu dừng chân, đầu , thẳng . Giọng nhàn nhạt, chẳng mang theo một chút cảm xúc: “Tôi tắm. Cậu cùng ?”

Đi... cùng?

Tôi thèm ! Ông đây là trai thẳng, trai thẳng đàng hoàng nhá!

Tôi lập tức ngoắt , cúi đầu bước vội .

Tối hôm đó, mơ một giấc mơ…

Trong mơ, tóc Biên Dương vẫn còn ướt, hai má ửng hồng, trong bồn tắm, vươn tay về phía , ánh mắt mê hoặc, giọng quyến rũ đến đáng sợ, dịu dàng hỏi: “Tắm ? Đi cùng nhé?”

 

10

Việc Biên Dương hiểu lầm theo đuổi vốn đủ hổ .

Giờ còn mơ thấy cái giấc mơ khó đó…

Xấu hổ c.h.ế.t.

C.h.ế.t tiệt.

Sao mơ cái kiểu đó chứ?!

Giờ thì đúng là còn mặt mũi nào gặp nữa .

Có cuộc họp lớn, cũng dám .

Biên Dương nhắn cho một tin: [Cậu xử lý nốt phần công việc đang làm, bàn giao xong thì thể rời hội.]

Nghĩ thì... cũng đúng.

Tôi là đàn ông mà, nhận việc thì thể bỏ dở giữa chừng.

Thế là c.ắ.n răng, gõ cửa phòng họp.

“Muộn thì nhanh .”

Giọng Biên Dương vẫn lạnh nhạt, chẳng chút cảm xúc.

Hoàn khác với dáng vẻ trong giấc mơ hôm đó.

Không giống… chút nào cả.

Không hiểu , nghĩ tới đó… thấy bực.

Bạn học bên cạnh ghé sát hỏi nhỏ: “Cậu làm mà mặt đỏ thế?”

Tôi đưa tay lên sờ, nóng rực thật.

Đã mặt dày một thì dày đến cùng.

Ai bảo đó vì lấy lòng Biên Dương mà ôm hết đống việc về .

Bây giờ bàn giao xong cũng mất cả tuần. Một tuần đúng là cực hình. Cứ mỗi thấy mặt Biên Dương, nhịn mà nhớ tới ánh mắt mê trong giấc mơ

Cuối cùng cũng chỉ còn một hoạt động cuối cùng cần bàn giao.

Trong phòng chứa đồ.

“Tôi chỉ còn việc nữa thôi, xong là .”

 “Ừ.”

Biên Dương chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng, mắt còn chẳng buồn ngẩng lên.

Cậu đang kéo tấm băng-rôn cổ vũ cho giải bóng rổ.

Tôi cũng dám thẳng , vội mặt sang hướng khác mà cắm cúi làm một tấm bảng siêu to khổng lồ, đó : “Cố lên Trương Nham!”

Trương Nham đăng ký thi đấu trận bóng rổ ngày mai mà.

Ngày hôm , tấm bảng “Cố lên Trương Nham!”... Biến mất.

Loading...