Biên Dương đỏ bừng cả , làn da như bốc cháy.
Cậu lập tức kéo quần lên, vẻ mặt gần như sắp sụp đổ.
“Cậu cố ý đúng ?!”
Vài ngang qua, liếc mắt về phía .
Toang .
Cảnh tượng ... mà quen thuộc đến thế…
Tôi kéo tay thằng cháu nhỏ, Biên Dương, gượng: “Không , thực sự , cũng thấy mà, là nó kéo chứ …”
Biên Dương hít một thật sâu đầu bỏ .
Tôi phía , đưa tay cầu xin: “Cái vụ thanh minh giùm …”
“Miễn bàn!”
Hu hu... nhẫn tâm quá …
Sau khi trả cháu cho họ, về trường một ăn ở căng-tin.
Tối chủ nhật, căng-tin đông nghịt .
Tôi đành ghép bàn với hai bạn nữ.
Vừa mới ăn vài miếng, hai đó tám chuyện… mà chủ đề chính là .
“Vừa nãy San San bảo thấy Mộc Dĩ Lâm với Biên Dương ở trung tâm thương mại gần đây đấy!”
“Thật á? Mộc Dĩ Lâm biến thái ghê, cứ bám lấy Biên Dương buông.”
“Cậu xem, rốt cuộc với Trương Nham quan hệ gì?”
...
Không chịu nổi nữa, nuốt vội một miếng cơm, ngẩng đầu lên hỏi: “Các từng gặp Mộc Dĩ Lâm ?”
Hai đồng loạt lắc đầu.
Một giây hỏi ngược : “Cậu quen ?”
“Không quen.” Tôi đáp dứt khoát vội vàng cúi đầu ăn tiếp.
lúc đó, điện thoại đổ chuông.
Vừa nhấc máy, đầu dây bên vang lên giọng hét như sấm của bạn cùng phòng - Giang Phàm: “Mộc Dĩ Lâm! Trương Nham bảo về mang cho một cái bao…”
… Đựng đồ ăn...
Chữ “đựng đồ ăn” còn kịp phát , “rầm” một tiếng dập máy.
Tên ... lộ .
Hai cô gái cùng bàn sững .
Tay cầm đũa khựng giữa trung, bất động.
Tôi gượng.
Một giây , hai đó cũng ... nụ đầy ẩn ý.
Phải đến hai ngày , mới hiểu ý nghĩa nụ đó là gì khi lời đồn mới nhất trong trường.
Họ hiểu nhầm câu “mang bao” thành “đeo bao”…
Tôi .
Thật sự .
6
Trương Nham xách chậu nước từ nhà tắm công cộng trở về.
“Dạo cứ là lạ.”
Không lạ mới là lạ đấy... Tôi cảm thấy áy náy.
Thật sự, với .
Tôi vỗ lên cánh tay rắn chắc của Trương Nham, nghiêm túc dựng chuyện: “Anh Nham , nghĩ nhiều . Gần đây dính , mấy lời đồn nhảm cũng qua lâu .”
…Là vì tin đồn mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tinh-yeu-bat-dau-tu-chiec-quan-boi-rbov/chuong-2.html.]
“Tại để ý ánh mắt khác quá, nên mới cảm thấy ai cũng đang . Chứ thật … chẳng ai buồn để ý tới .”
“Ồ, cũng lý.” Trương Nham gật đầu, nửa tin nửa ngờ.
Không .
Tôi vốn định thôi tìm Biên Dương nhờ minh oan nữa.
giờ nghĩ … vì Trương Nham, cố thêm một .
Nghe đồn Biên Dương là kiểu “tránh xa lạ”, tính cách chẳng mấy thiện.
Cộng thêm thái độ dành cho ...
Tôi quyết định làm .
Nịnh thì nịnh chứ gì.
Da mặt mà, dày như thành trì, gì mà sợ.
Biên Dương thuộc kiểu trai học giỏi, ngoan ngoãn, đương nhiên còn kiêm luôn chức hội trưởng hội sinh viên. Cậu bận rộn như thế, làm chân chạy vặt cho chẳng là quá hợp lý ?
Trước cửa ký túc xá của Biên Dương, do dự một lúc lâu mới dám gõ cửa.
Cửa khóa, gõ bật mở.
Chỉ Biên Dương ở trong phòng, đang giữa phòng, cởi áo thun.
Cậu trắng thật.
“Hi!”
Biên Dương thấy , lập tức phản xạ kéo quần lên một chút.
“Ra ngoài.”
“Haha, chúng cũng gặp hai mà, đừng lạnh nhạt thế chứ.”
“Lần định làm gì nữa?”
Biên Dương một tay nắm chặt cạp quần.
Cái vẻ cảnh giác khiến trông chẳng khác nào một tên biến thái, loại biến thái sẽ nhào tới, lột phăng quần , cầm lên xoay vòng vòng, nhảy múa như một bộ lạc hoang dã ở châu Phi.
mà… cái biểu cảm đề phòng , gương mặt lạnh lùng của ... gợi cảm c.h.ế.t .
7
Ể!
Tự nhiên cảm giác… như thể thật sự làm gì đó với ...
Tôi hồn , lập tức giới thiệu một cách đàng hoàng: “Tôi tên là Mộc Dĩ Lâm, hai cùng khoa đấy.”
“Ra ngoài.”
“Anh trai , thật là... lạnh lùng quá .”
Tôi rưng rưng khóe mắt, ánh chan chứa tình cảm: “Anh trai , tuy hồi năm nhất hội sinh viên nhưng từ nhỏ ôm một giấc mơ… giúp thầy cô, hỗ trợ bạn bè. Không cần chức vụ cũng chẳng , chỉ làm chân chạy việc thôi!”
Cậu thả lỏng dáng , mặt vẫn lạnh tanh, chằm chằm khẽ lên tiếng: “Mộc Dĩ Lâm ?”
“Phải!” Tôi lập tức nở nụ chân thành, rạng rỡ như ánh nắng đầu xuân.
“Ra ngoài.”
là lạnh lùng thật sự!
Không .
Tôi bỏ cuộc dễ .
Ngày hôm , xuất hiện tại phòng họp của hội sinh viên, nơi làm việc.
Lý do? Vì cố vấn lớp là chị họ của cháu gái của cô thứ bảy bên ngoại nhà . Tôi nhờ vả vài đường vòng, cuối cùng chị nhét tổ trực thuộc quyền quản lý của Biên Dương.
Biên Dương chẳng còn cách nào khác ngoài chấp nhận.
Và từ hôm đó, chỉ cần tiết học, đều bám lấy như hình với bóng.
Ban đầu, cực kỳ khó chịu với , hễ xuất hiện là đuổi như đuổi ruồi. Tôi thì cứ mặt dày mặt dạn sấn tới, chủ động xin việc để làm.
dần dần, hình như cũng bắt đầu quen . Thỉnh thoảng còn chủ động giao vài việc vặt cho làm. Quan hệ giữa chúng cũng dần dần chút cải thiện. Biên Dương... Hình như cũng đến mức lạnh lùng vô tình như lời đồn.
Lần , nhân dịp hội nghị sinh viên, cuối cùng cũng lấy hết can đảm mở miệng xin giúp đính chính tin đồn .
Và...Cậu đồng ý .