Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 9 Rời khỏi cấm địa

Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:41:41
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời gian bình lặng cứ thế trôi qua. Trong chớp mắt, ngày 2 đứa nhỏ rời khỏi cấm địa đến.

Chỉ còn ngày mai nữa là hai đứa nhỏ sẽ . Jane mở chiếc rương đựng đồ dùng của chúng và kiểm tra từng món một để xem sót gì .

"Haiz." Iga gục đầu xuống. Đây là tiếng thở dài thứ ba của trong ngày hôm nay.

Jane nhịn nữa. Cô nhẹ nhàng búng trán một cái. Cô khẽ mắng: "Không thở dài nữa. Con mà còn thở dài là sẽ biến thành một ông cụ non đấy".

Iga cô với vẻ mặt buồn bã: "Cô Jane, con nỡ rời xa cô".

Kiếp là trẻ mồ côi nên . Sự hiện diện của Jane cho cảm nhận hương vị của tình đầu tiên. Tuy và Disia vẫn luôn gọi cô là giáo viên nhưng trong lòng Iga, cô là chị.

Jane chăm sóc và Disia suốt ba năm qua. Giờ đây họ chỉ sắp chia xa mà mỗi gặp cũng cách nửa năm trời. Khoảng thời gian đó bằng một phần sáu cuộc đời hiện tại của . Nghĩ đến đây, Iga cảm thấy vô cùng khó chịu.

Bên trong cơ thể Iga là một linh hồn hơn hai mươi tuổi. Dù buồn bã nhưng vẫn thể miễn cưỡng kiềm chế cảm xúc. Disia thì như . Cậu bé vốn vẻ ngoài trọng đang sụt sịt mũi với đôi mắt đỏ hoe.

Biểu cảm của Jane bỗng khựng . Cô nở một nụ thong dong để trấn an các bạn nhỏ. Tuy nhiên cô vốn giỏi kiểm soát cơ mặt nên chẳng thể nào giả vờ nổi.

Không còn cách nào khác, cô đành để 2 đứa trẻ thấy mặt . Cô bật nhẹ với chất giọng khàn đặc vì nghẹn ngào: "Cô thì thấy bình thường thôi. Cô cũng thấy luyến tiếc lắm . Hai đứa thì cô mới thể tận hưởng vài ngày thanh tịnh".

Disia liền buồn bực lườm cô một cái. Cậu bé lầm bầm: "Cô Jane là đồ ".

Iga nhỏ: "Chờ hết nửa năm, con và Disia sẽ về đây chơi. Lúc đó cô đừng mong yên tĩnh nhé".

Jane hừ một tiếng đầy kiêu kỳ: "Vậy thì tùy các con thôi".

Mấy tinh linh làm ầm một hồi nên nỗi buồn ly biệt cũng vơi bớt phần nào.

Jane kiểm tra những thứ cần mang một nữa. Cô phân loại chúng cất hết gian bên trong chiếc nhẫn chế tác từ bạc bí ẩn.

Jane với chúng thêm một lúc hỏi: "Tối nay các con thể ngủ muộn một chút ?".

Iga chớp chớp mắt hỏi: "Cô việc gì cần chúng con làm ?".

Jane úp mở: "Đến lúc đó các con sẽ ".

Jane thành công khơi dậy sự tò mò của các bạn nhỏ. Hai đứa nhỏ cứ quấn lấy cô để hỏi cho bằng . Cô tận hưởng sự ân cần của chúng nhưng miệng ngậm chặt và hề để lộ nửa lời. Hai đứa chỉ còn ngoan ngoãn chờ đợi đến đêm.

Iga và Disia bận rộn cả ngày. Đến buổi tối, hai đứa đều mệt nhưng vẫn cố gắng tỉnh táo để chờ đợi động tĩnh từ Jane.

Trong sự mong đợi của chúng, một tiếng động nhẹ vang lên bên cửa sổ. Hai bạn nhỏ vốn đang đếm ngón tay lập tức bật dậy. Chúng ló đầu ngoài thì thấy Jane đang cách đó xa và vẫy tay. Iga và Disia cũng vội vàng vẫy tay hiệu rằng thấy.

Dưới sự dõi theo của các bạn nhỏ, Jane dang rộng đôi cánh diễm lệ với những sợi lông vũ đỏ rực bay vút lên bầu trời.

Cô bắt đầu nhảy múa. Ma lực màu xanh và đỏ lan tỏa như những vì nền trời đen thẫm hội tụ thành một dải ngân hà rực rỡ.

Jane nhẹ nhàng nhấc tay. "Dải ngân hà" liền uyển chuyển như dải lụa từ trung rơi xuống phía ngôi nhà gỗ của các tiểu tinh linh.

Nguồn năng lượng bao bọc lấy hai đứa nhỏ đưa chúng bay đại dương bầu trời.

Hai tiểu tinh linh vốn dùng cánh để bay nhưng đây là đầu tiên chúng mang lên trung bằng phương thức ma pháp như thế . Iga tò mò kích động. Cậu thử đưa tay chạm các yếu tố ma lực trong tinh . Ngay khi chạm , những hạt ma lực đó giống như nhận và bắt đầu quấn quýt bay múa xung quanh.

Iga vẫy tay thì các hạt ma lực tản . Cậu nắm tay thì chúng tụ họp về. Disia liên tục đổi động tác và vung vẩy cánh tay. Các hạt ma lực cũng ngoan ngoãn theo hướng chuyển động của để nặn đủ loại hình thù khác .

Qua những thử nghiệm, hai đứa nhỏ nắm cách chơi với các yếu tố ma lực. Chúng điều khiển các hạt năng lượng hiện hoặc biến mất để tạo thành những hình thù đáng yêu quái dị.

Iga hai màu xanh đỏ nhớ một loại thực vật ma pháp màu sắc tương tự. Cậu còn bắt chước nhào nặn hình một đóa hoa.

Hai đứa chơi đùa vui vẻ. Jane triệu hồi biển ma lực chỉ lặng lẽ quan sát chúng. Cô lấy một viên Lưu Ảnh Thạch để ghi khoảnh khắc nô đùa của các học trò.

Hai đứa nhỏ chơi đùa mệt. Ngay cả Iga vốn tự xưng là lớn cũng chìm đắm trong ma pháp kỳ diệu mà quên mất thời gian. Cuối cùng, hai đứa nhỏ vì mệt ngay trong lúc chơi nhưng mặt vẫn tràn đầy nụ mãn nguyện.

Ngày hôm , Iga và Disia thể dậy đúng giờ. Jane hiếm khi nuông chiều chúng một . Cô những gọi chúng dậy mà còn giúp cả hai quần áo mới.

Sau khi làm xong việc, cô mới đ.á.n.h thức hai đứa nhỏ dậy để ăn sáng.

Đợi khi chúng ăn xong, Jane lấy hai sợi dây chuyền.

Sợi dây làm từ cỏ dẫn lửa và đôi bàn tay khéo léo của tinh linh tết thành kiểu dáng đặc biệt với những nút thắt tinh tế. Ở giữa sợi dây là một chiếc nhẫn bạc bí ẩn. Đó chính là chiếc nhẫn gian mà Jane thu dọn từ hôm qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-9-roi-khoi-cam-dia.html.]

Jane đeo dây chuyền cổ cho hai đứa nhỏ dặn dò: "Sau khi ngoài, các con hãy giao nhẫn gian cho Mamie và Bea. Hãy bảo họ giúp các con dọn dẹp và bố trí phòng chứ tự làm. Các con còn nhỏ nên đừng để mệt. Đã rõ ?".

Hai tiểu tinh linh ngoan ngoãn gật đầu: "Chúng con nhớ ạ".

Jane tỉ mỉ kiểm tra hai đứa thêm một nữa. Cô gì thêm mà nắm tay chúng cửa giao cho Mamie đang đợi sẵn bên ngoài.

Mamie ở cấm địa từ lâu. Cô để Jane thêm thời gian ở bên hai đứa nhỏ nên hai ngày nay cô luôn giữ im lặng và xuất hiện.

Mamie dắt tay các tiểu tinh linh từ chỗ Jane. Bà nhẹ nhàng bảo: "Hãy chào tạm biệt cô Jane nào".

Iga ngơ ngác hỏi: "Cô Jane tiễn chúng con thêm một đoạn nữa ?".

Jane lên tiếng. Mamie khẽ liếc cô một cái lên tiếng giải thích : "Cô Jane nhiệm vụ bảo vệ Cây Mẹ nên chỉ thể tiễn các con đến đây thôi".

Iga sững sờ. Cậu ngước đầu Jane đang giữ im lặng, cuối cùng nhón chân lên và dang rộng hai tay: "Cô Jane ơi, ôm một cái ạ".

Jane liền xổm xuống và ôm lấy hai đứa nhỏ một lát.

Disia thủ thỉ: "Cô Jane ơi, chờ con làm Cây Mẹ sống thì cô cần canh giữ cấm địa nữa. Đến lúc đó cô hãy tới tìm con và Iga, tiếp tục làm giáo viên của tụi con nhé".

Jane liền mỉm : "Vậy thì con nhanh chân lên đấy. Chỉ còn mười mấy năm nữa là cô kết thúc nhiệm kỳ canh gác . Con hồi sinh Cây Mẹ lúc đó mới ".

Disia xong cảm thấy áp lực chút lớn. Cậu bé bẻ ngón tay tính toán gì đó, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó đầy vẻ khiên cưỡng: "Dạ , con sẽ cố gắng hết sức".

Jane khẽ buông tay , để Mamie dẫn chúng rời .

Hai tiểu tinh linh vài bước ngoảnh đầu một . Cứ thế, chúng chậm rãi bước khỏi phạm vi của cấm địa.

Ngay khoảnh khắc sắp bước xuyên qua kết giới, trong lòng Iga bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ và mãnh liệt, thôi thúc đầu .

Cậu kìm mà xoay . Mamie tưởng vẫn còn lưu luyến Jane nên xoay , nắm tay dắt qua kết giới: "Đừng nữa Iga, Bệ hạ và Bea đang đợi con đấy".

Cảm giác vi diệu đến nhanh mà cũng nhanh. Iga cau mày suy nghĩ nhưng tìm nguyên do, chỉ đành nén sự hoài nghi xuống và về phía những tinh linh đang chờ đợi phía .

Bên ngoài kết giới quá nhiều tinh linh đợi, chỉ tầm năm sáu . Ishgard lo lắng nếu quá đông sẽ làm các tiểu tinh linh sợ hãi nên cố ý khống chế lượng, để chúng tiếp xúc dần dần cho quen.

Các tinh linh đều dung mạo vô cùng tinh xảo và mỹ lệ. Để thể bay lượn linh hoạt, hình thể của họ cũng thiên về sự thanh mảnh, cao ráo. Khi Iga qua đầu, phân biệt ai với ai.

Cá Mặn

nhanh đó, ánh mắt thu hút bởi một trong đó.

Vị tinh linh mái tóc màu bạch kim nhạt khác hẳn với những xung quanh. Không chỉ tóc trắng mà màu mắt của cũng là một sắc xanh lá cực kỳ nhạt. Anh mặc một bộ trường bào trắng muốt, những phụ kiện đá quý cũng gần như màu. Anh đó, tách biệt với khung cảnh rực rỡ sắc màu của các tinh linh khác nhưng hề lạc lõng. Trông tựa như một sợi tơ ánh sáng tùy ý, trắng đến mức gần như trong suốt, phảng phất như sắp tan trung.

Ngoại hình đặc trưng khiến Iga lập tức nhận danh tính của . Không ngoài dự đoán, vị tinh linh chính là giám hộ tương lai của - Bea.

Bea chờ ở ngoài cấm địa từ sớm. Dù trở thành giám hộ nhưng vì tiểu tinh linh chọn xuất phát từ sự yêu thích, nên Bea lo lắng. Anh sợ Iga khi thấy con thật của sẽ thích nữa.

Để bày tỏ sự coi trọng, hôm nay còn đặc biệt ăn diện lộng lẫy một phen.

Thực bộ đồ do Bea tự chọn. Ban đầu định chọn quần áo và trang sức rực rỡ như những tinh linh khác, nhưng Ishgard thấy nên đích dành thời gian phối cho bộ .

Bea cũng thấy cách phối đồ của Ishgard hơn, chỉ là lo nó đơn điệu. Anh vốn định đeo thêm một chiếc vòng cổ phỉ thúy nhưng Ishgard bác bỏ với lý do "dư thừa".

Sự thật chứng minh mắt thẩm mỹ của Ishgard là nhất. Quả nhiên, tiểu tinh linh ngoài là chú ý đến ngay, ánh mắt cứ dính chặt lấy rời.

Trong lòng Bea vui như nở hoa nhưng vẫn im tại chỗ, chỉ dùng ánh mắt thúc d.ụ.c mong đợi hai đứa nhỏ.

Không chỉ mà các tinh linh khác cũng cử động. Không vì họ thích, mà là vì họ dám.

Phải mất hơn 500 năm họ mới đón chào những tiểu tinh linh quý giá như thế .

Các tiểu tinh linh trông thật nhỏ bé, thậm chí còn cao đến đầu gối của họ. Đôi gò má trắng nõn mềm mại hơn cả mây trời, đôi mắt to tròn trong veo hơn cả mặt hồ sạch nhất. Chúng đáng yêu đến mức các tinh linh đều dè dặt, dám gần chạm .

Mamie một bên với vẻ mặt hài hước như đang xem kịch. Cô lờ những ánh mắt cầu cứu của các đồng đội.

Nếu vì ánh mắt của đám tinh linh quá thiết tha, Iga suýt tưởng rằng bọn họ chào đón và Disia. Cậu thầm than vãn đám lớn thật hổ, chủ động nắm tay Disia tiến đến mặt họ, ngẩng đầu tự giới thiệu: "Chào chị, em là Iga ạ".

Xét theo vai vế, Iga thực gọi đám tinh linh là chú là dì. những gương mặt tinh xảo xinh , trẻ măng của họ, trong khi trưởng bối dẫn dắt, thật sự thể nào thốt hai tiếng "chú, dì" .

Disia thì quan niệm về tuổi tác như Iga. Cậu thấy những tinh linh trông cũng giống Mamie nên nghĩ chắc gọi là dì mới đúng.

một Disia tinh tế làm sửa lưng Iga cơ chứ? Thế là bé quyết định lược bỏ luôn phần xưng hô: "Chào , con là Disia ạ".

 

Loading...