Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 3 Tôi chỉ chơi với cậu

Cập nhật lúc: 2026-03-18 04:04:32
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy tinh linh đang mải mê trò chuyện, Jane bỗng nhiên đưa mắt về phía cửa sổ.

Iga chú ý tới ánh mắt của cô đầu theo, thấy , nhưng bắt gặp một chỏm tóc nhỏ màu xám bạc đang bên cửa sổ, lẻ loi đung đưa.

Iga vỗ cánh bay ngược trở , ôm lấy bậu cửa sổ sấp xuống, thò đầu trong , đó thấy Disia đang ôm chân giường, sinh vật nhỏ bé cuộn thành một đoàn, cố gắng thu trốn bệ cửa.

Iga nhịn thành tiếng, cố ý lên tiếng chào hỏi: “Disia, tỉnh ngủ !”

Disia: “!”

Đứa bé mở to hai mắt, vẻ mặt đầy kinh hoảng , khi thấy đó là Iga, vội vàng làm mặt quỷ với , hiệu bảo hãy giả vờ như thấy .

muộn mất , Jane và Mamie đẩy cánh cửa nhà gỗ , từ bên ngoài bước trong.

Disia căng thẳng trợn tròn mắt, nhóc cứng đờ đối diện với Iga, dám đầu hai vị trưởng bối.

Iga mím môi trộm, lộn từ cửa sổ , lăn xuống giường. Cậu duỗi tay kéo Disia đến cạnh , nhẹ nhàng vỗ vỗ tay như dùng ánh mắt để trấn an.

Iga tự nhiên : “Thưa cô, Disia tỉnh ngủ ạ.”

Cậu vươn bàn tay nhỏ xoa xoa mặt Disia: “Lần ngủ no ? Còn thấy buồn ngủ nữa ?”

Disia lắc đầu, ngoan ngoãn xuống bên cạnh Iga, nhóc vờ như vô ý vươn tay nắm chặt lấy cánh tay Iga, nép sát , đó mới lén lút quan sát Jane và Mamie.

Jane giới thiệu Mamie cho Disia , Mamie liền lấy món quà chuẩn sẵn, cũng là một chiếc vòng tay bằng ma tinh.

Disia vốn mặn mà lắm với vòng ma tinh, nhưng khi thấy tay Iga cũng đeo một cái tương tự, nhóc liền thấy vui vẻ, nhận lấy vòng thích thú xỏ tay .

Tuy Disia lén cuộc trò chuyện lúc nãy, nhưng Jane vẫn chính thức thông báo với nhóc về việc họ sắp rời khỏi cấm địa, đồng thời làm quen với Mamie .

chuyện với Iga từ nên Disia còn biểu hiện sự phản kháng quá kịch liệt. đôi mắt rủ xuống cùng khuôn mặt phụng phịu tố cáo rằng nhóc vẫn đang vui.

Jane và Mamie liếc , Mamie tiến lên phía , uốn gối xuống để tầm mắt ngang bằng với hai tiểu tinh linh. Cô ôn tồn hỏi: “Disia sợ hãi thế giới bên ngoài ?”

Disia hé môi nửa lời, Iga chớp chớp mắt, cũng chỉ tò mò họ mà gì.

“Bên ngoài nhiều điều thú vị lắm nhé ~” Mamie bắt đầu dùng những lời lẽ sinh động để miêu tả về thế giới ngoại giới.

Nơi đó những chiếc bánh kem mềm mại ngọt ngào như mây, loại kẹo nổ bùm bụp trong miệng như ngọn lửa nhảy nhót, những thức uống chế từ băng tuyết…… Có hộp nhạc ca hát, bút vẽ tự động phác họa, những cuốn sách đồng thoại tự kể chuyện cho …… Còn đủ loại ma thú mạnh mẽ, xinh hoặc đáng yêu, và cả những yêu tinh chỉ bé bằng ngón tay cái sinh từ cây ma thuật……

Cùng với đó, “Bên ngoài còn nhiều tiểu tinh linh trạc tuổi các con nữa, khi ngoài, Iga và Disia thể làm quen với thật nhiều bạn mới đấy!”

Disia liền kinh ngạc trợn tròn mắt: “Vẫn còn nhiều tiểu tinh linh khác ?!”

Mamie cứ ngỡ nhóc đang ngạc nhiên vì vui mừng, cô đáp: “ , con mong chờ nào?”

Disia rõ ràng là chẳng mong chờ chút nào: “Cô giáo rõ ràng , tộc Tinh Linh suốt 500 năm qua chỉ con và Iga là hai tiểu tinh linh duy nhất thôi mà!”

Jane thấy phản ứng của nhóc thì trái tim thầm thắt một nhịp. Mamie vẫn nhận điều gì, cô giải thích cho Disia: “Đó là vì chỉ hai con là tiểu tinh linh tự nhiên thôi.”

Ở tộc Tinh Linh, chỉ những tinh linh sinh từ chính Cây Mẹ Sinh Mệnh mới gọi là tinh linh tự nhiên. Tinh linh tự nhiên đời là hoàng tộc trong giới tinh linh, sở hữu địa vị độc tôn và tôn quý.

Còn khi tinh linh tự nhiên kết hợp với , hoặc tinh linh tự nhiên kết hợp với hậu duệ tinh linh, phàm là sinh bằng phương thức giao phối thì ngoại giới thường gọi họ là tinh linh thuần huyết.

Hậu duệ của tinh linh tự nhiên hoặc tinh linh thuần huyết kết hợp với chủng tộc khác thì sẽ là tinh linh hỗn huyết.

Trong 500 năm qua, tộc Tinh Linh quả thực chỉ sinh Iga và Disia là hai tinh linh tự nhiên. Tinh linh thuần huyết và hỗn huyết tuy chịu ảnh hưởng từ Cây Mẹ khiến tỉ lệ sinh sản giảm sút, nhưng đến mức cực đoan như , thi thoảng vẫn vài tiểu tinh linh chào đời.

Mamie cẩn thận giải thích xong, cứ ngỡ Disia sẽ nảy sinh lòng hiếu kỳ với các bạn nhỏ khác.

Kết quả là Disia xong liền nhảy phắt từ giường xuống, túm lấy Iga chạy thẳng ngoài.

Disia chạy ngoái đầu hét lớn: “Con chỉ cần Iga là đủ , con chơi với khác! Iga cũng chỉ chơi với con thôi, chơi với mấy đó!”

Iga bất ngờ lôi , thấy Disia chạy quá gấp, sợ nhóc vấp ngã nên chỉ đành chạy theo.

Mamie thấy hai đứa nhỏ chạy thì khỏi ngẩn ngơ, định đuổi theo nhưng Jane ngăn : “Bốn phía cấm địa đều kết giới, dù là bên trong bên ngoài thì kết giới đều sẽ phản ứng. Cứ để chúng ở riêng một lát , nguy hiểm .”

“Disia đang dỗi, thấy chúng xuất hiện thằng bé sẽ càng khó chịu hơn. Đợi Iga dỗ dành nó xong thì chúng hãy qua đó.”

Mamie lo lắng hỏi: “Như ? Iga cũng chỉ là một đứa trẻ, liệu dỗ Disia ?”

“Nếu Iga dỗ thì chúng càng thể.” Jane bất lực : “Tôi cũng giao gánh nặng cho một đứa trẻ như Iga, nhưng Disia thì……”

Jane lắc đầu, tiếp nữa: “Đợi đến ngày bé con quấy phá lên, cô sẽ hiểu thôi.”

Mamie Jane với vẻ khó hiểu, nhưng rõ ràng Jane hiểu lũ trẻ hơn cô nhiều. Dù lòng đầy lo âu, cô cũng chỉ đành nhẫn nại chờ đợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-3-toi-chi-choi-voi-cau.html.]

Ở phía bên , Disia kéo Iga rẽ qua mấy lối ngoặt, chạy đến trung tâm cấm địa. Đôi cánh lưng nhóc dang rộng, bắt đầu vỗ cánh bay lên.

Disia sang Iga, giục giã: “Iga, cũng bay , chúng cùng bay lên cây.”

Iga nhóc đầy bất lực, nhưng vẫn phối hợp mở đôi cánh trong suốt của .

Bản thể Cây Mẹ Sinh Mệnh vô cùng khổng lồ, hai tiểu tinh linh thần thụ trông thật nhỏ bé làm . Họ vỗ cánh bay hồi lâu mới hổn hển lên tới cành cây thấp nhất.

Disia kéo Iga xuống cành cây, nhóc kéo những chiếc lá úa vàng che mặt để giấu kín hai .

Sau khi ẩn nấp kỹ càng, Disia mới rầu rĩ thốt lên: “Bên ngoài , ngoài .”

“Iga, chúng cứ ở đây !”

Iga đung đưa đôi chân ngắn ngủn như ngó sen, nghiêng đầu hỏi: “ cô Jane và vẫn đây mà, nếu họ bắt chúng thì tính ?”

Disia hừ một tiếng: “Cô mà bắt thì chúng chạy, đó trốn!”

“Cô Jane lợi hại lắm, cô là Pháp Thánh đấy!” Iga khua tay múa chân, mô phỏng ngữ điệu của cô giáo, trầm giọng hô một câu: “Lồng Gỗ.”

“Cô Jane chỉ cần nhẹ như thôi là dây leo sẽ biến thành lồng sắt nhốt cả hai đứa . Trước từng bắt trộm như thế, tên trộm nào thoát khỏi lồng gỗ của cô !” Ở đây "trộm" ý chỉ những tinh linh vì tò mò mà lẻn cấm địa chơi đùa.

“Nếu cô Jane dùng cách đó bắt chúng , chắc chắn chúng cũng thoát nổi.”

Disia rõ ràng cũng từng chứng kiến cảnh tượng đó, liền á khẩu.

Cậu ấp úng hồi lâu vẫn nghĩ cách đối phó với Jane, đành buông xuôi đôi vai, ủ rũ hỏi: “Vậy làm đây……”

Iga vươn ngón tay chọc chọc : “Cậu đ.á.n.h cô Jane ?”

Disia chớp mắt, môi trề , nước mắt bắt đầu chực trào nơi hốc mắt.

Iga thấy giọt lệ sắp rơi của thì khựng , đôi mắt vốn bình thản bỗng chốc trở nên dịu dàng hơn hẳn.

Cậu vươn đôi tay ngắn ngủn, cố gắng ôm Disia lòng: “Không , chỉ là vì chúng còn quá nhỏ thôi. Đợi khi chúng lớn lên và mạnh mẽ hơn, chúng sẽ đ.á.n.h thắng cô Jane…… Ừm, ít nhất là thể chạy thoát khỏi lồng gỗ của cô .”

Disia sụt sịt mũi: “Vậy khi lớn lên, chúng làm gì?”

Iga thở dài, cái đầu nhỏ của đứa trẻ xem vẫn còn tỉnh táo lắm: “Chúng nhẫn nhục chịu đựng, đợi đến ngày trưởng thành.”

chơi với mấy tinh linh khác, cũng Iga chơi với bọn chúng.”

“Vậy thì chơi, chỉ chơi với mỗi thôi.”

Cá Mặn

“Thế ?” Disia thấp thỏm hỏi: “Cái dì bảo chúng chơi với những bạn khác mà.”

“Cô chỉ thôi, nếu chúng thì cô cũng chẳng ép .”

Vả , dù chơi thì chắc gì thời gian. Iga thầm nghĩ như , với ánh mắt đầy thương cảm.

Disia nép Iga gì thêm, một lúc mới lầm bầm: “Vậy nhất định hứa với , chơi với đứa nào khác, chỉ với thôi đấy.”

“Được , tớ hứa với .” Iga kiên nhẫn dỗ dành.

Ngay cả khi Disia yêu cầu, cũng chẳng ý định chơi với những tiểu tinh linh khác. Tuổi tâm hồn của lớn thế , làm chơi nổi với đám trẻ con cơ chứ. Còn Disia…… thì khác.

Nghe lời hứa hẹn, Disia mới lau đôi mắt ướt nhòe, nụ hé nở môi.

Iga mỉm , đợi lau sạch mặt mũi mới lên tiếng: “Giờ chúng về nhé?”

Disia chần chừ: “Đợi thêm chút nữa hãy về……”

“Được thôi.”

Sau khi dỗ dành Disia, Iga bắt đầu quan sát những chiếc lá đang che chắn mặt.

Lá của Cây Mẹ Sinh Mệnh nửa xanh mướt nửa khô vàng, rũ xuống đầy héo úa.

Iga một hồi, liền lấy những chiếc lá đó làm vật thí nghiệm để thực hành phép thuật sinh trưởng mới học .

Những đốm sáng xanh nhạt rơi xuống mặt lá úa, trong khoảnh khắc đó, sắc vàng dường như màu xanh đẩy lùi đôi chút. ma lực của Iga quá yếu ớt, chỉ trong nháy mắt, sắc vàng trở chiếm lấy vị trí cũ.

Trên chiếc lá mà Iga đang luyện tập, hai sắc màu xanh vàng cứ thế giằng co tác động của ma lực. Tuy nhiên, sự biến chuyển đó chỉ nhỏ như con kiến, cuộc chiến trong khu vực bé xíu mờ nhạt đến mức mắt thường khó lòng nhận .

Cả Iga đang mải mê luyện tập lẫn Disia đang xem đều chú ý đến sự đổi nhỏ nhoi .

Disia xem một lúc thấy chán, thế là cũng kéo một chiếc lá gần, bắt chước Iga thi triển phép sinh trưởng lên đó.

Chiếc lá khẽ rung rinh, nhưng ranh giới giữa hai màu xanh và vàng vẫn phân định rõ ràng, hề sự giằng co như chiếc lá trong tay Iga……

 

Loading...