Lời khỏi miệng Dịch Lam, trong phòng lập tức yên tĩnh.
Một lát , đại diện của Phù Văn Nhạc phá vỡ sự im lặng khó xử , ha hả mà với Dịch Lam: “Miễn là thể sử dụng là ! Vấn đề dây cột tóc giải quyết, chương trình cũng sắp bắt đầu , hãy chuẩn thêm một chút nữa ?”
Dịch Lam đem mảnh rèm trong tay đưa cho chuyên viên trang phục, mỉm với đại diện: “, cũng nghĩ .”
Cậu rời mang theo Liên Miên cùng chuyên viên trang phục, bộ đồ trắng bay bay, dứt khoát chút do dự.
Phù Văn Nhạc tức giận quở trách đại diện: “Một mới quen ai, lắm miệng cái gì? Anh , đang nhục nhã ! Trong cảnh của bộ phim đó, đạo diễn Vương bắt diễn diễn mười bảy ! Chính là bởi vì !”
Người đại diện cau mày: “Nói nhỏ chút ! Người mới thì , chính là của Ngân Hà. Cậu thấy , dù là ở đoàn phim , Ứng Thiên đều cùng . Ứng Thiên là ai? Là đại diện của Tạ Hoài! Trong tay nhiều nghệ sĩ như , khi nào thấy chỉ theo mỗi một ?”
“Người từ xuất hiện, nhưng quan hệ của và Tạ Hoài… Chắc chắn đơn giản.”
Phù Văn Nhạc nhạo một tiếng: “Không đơn giản? Có cái gì đơn giản, còn là Tạ ảnh đế bao nuôi. Tạ Hoài đúng là một kẻ đạo đức giả, cái gì mà nam thần cao lãnh cấm d.ụ.c từng tin đồn yêu đương… cũng , thích kiểu .”
“Cậu cũng đừng lời nên .” Người đại diện chút đau đầu: “Phấn nền bên trái tán đều kìa.”
“Thật ?” Sự chú ý của Phù Văn Nhạc ngay lập tức chuyển hướng: “Chuyên viên trang điểm , nhanh đến sửa cho …”
***
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Dịch Lam bước khỏi phòng, liền thấy Ứng Thiên sớm ở cửa chờ.
Ứng Thiên vốn là đang điện thoại trong phòng đồ, hồi lâu thấy nhóm Dịch Lam trở về tới nên vội vàng chạy tới xem.
Không ngờ đến nơi, thấy cảnh hồ ly nhỏ “ngây thơ” thể hiện sự khôn khéo của .
Anh chút buồn : “Không ngờ… cũng khá hung dữ đấy.”
Thoạt Dịch Lam cũng là cần lo lắng như tưởng tượng.
Dịch Lam xuống, bảo nhân viên cột tóc lên cho , khuôn mặt nhỏ chút nghiêm túc: “Sư phụ em thường , gặp ác ý với thì nên trả đũa như , cho họ nếm mùi gậy ông đập lưng ông. Đặc biệt là đối với những hổ như .”
Liên Miên ở bên cạnh thấy thì buồn : “Lam Lam, sư phụ thật đúng là một thú vị.”
Dịch Lam nhíu mi: “Không, sư phụ con .”
Những lời giống như mắng nhưng Dịch Lam cảm thấy gì sai cả, dù y cũng là một con chim.
Giống như mắng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tieu-ho-ly-sau-khi-bi-anh-de-nhat-ve-nha-lien-hot/chuong-7.html.]
Dịch Lam tự hỏi một chút, vẫn bổ sung thêm câu cuối.
Trước khi khai mạc chương trình, các khách mời sẽ bước để làm quen với , đó mới bắt đầu phần khai mạc chính thức.
Đây là đầu tiên Dịch Lam cảm nhận cảm giác cũng máy dõi theo nhưng cảm thấy lo lắng, thậm chí còn dành thời gian ống kính đọ mắt.
Nói chừng, Dịch Vô Lâm thể thấy TV.
Cậu để sư phụ rõ, đúng , thật kỹ, trong chương trình , chính là t.ử ái của y.
Cái đồ mà ngày xưa y vẫn đ.á.n.h đập đến tơi bời.
Trong phòng mới một tới, là một cô gái trẻ với đôi mắt to tròn, khi lên xinh .
Dịch Lam nhớ mang máng thấy cô trong một bộ phim tình cảm thanh xuân vườn trường nào đó.
“Xin chào, tên là Tần Nhất Hạ.” Cô gái thấy liền chủ động lên chào hỏi.
Dịch Lam lập tức đáp : “Tôi là Dịch Lam, là mới. Xin chào tiền bối.”
“Gọi tên là .” Tần Nhất Hạ : “Tôi xuất đạo cũng lâu, tính là tiền bối.”
Dịch Lam mới xuống bên cạnh cô, cửa phòng mở .
Hai nam diễn viên lượt bước phòng, lớn tiếng : “Xin , đến muộn… Ồ, Nhất Hạ?”
Anh chào hỏi Tần Nhất Hạ một cách niềm nở. Dịch Lam gần cô, liếc mắt một cái liền thấy nụ Tần Nhất Hạ dường như cứng .
Giây tiếp theo, cô vẫn lễ phép lên: “Anh Đỗ, cũng đến đây…”
“ Nhất Hạ, lâu gặp.” Đỗ Thiên Thu tiến lên như ôm Tần Nhất Hạ.
Dịch Lam đột nhiên lên, đưa tay : “Xin chào Đỗ tiền bối, là mới, tên Dịch Lam, mong chiếu cố.”
Động tác của Đỗ Thiên Thu dừng , thuận thế buông cánh tay xuống, cùng Dịch Lam bắt tay: “Xin chào, là Đỗ Thiên Thu.”
Cô gái phía tên là Đậu Nghi, cô vẻ thích chuyện lắm, chỉ xuống bên cạnh Tần Nhất Hạ. Đỗ Thiên Thu cảm thấy tiếng nhất nên trực tiếp ở vị trí trung tâm.
Hai xuống, Mạnh Thịnh – một nam diễn viên khí chất ôn hòa từ ngoài cửa bước . Anh là sinh viên nghiệp cùng khóa với Tần Nhất Hạ.
Sau khi vài giới thiệu xong, Phù Văn Nhạc mới khoan t.h.a.i tới muộn.