THỰC QUYỀN - CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2025-03-22 15:14:57
Lượt xem: 224

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

 

Tiêu Sách đành gật đầu, bằng không, hắn chỉ có thể chịu được mưa tuôn gió lạnh đến Ý Hòa cung mà thôi.

 

Ta ngồi trên ghế nhung, ung dung nhấp một ngụm trà, lạnh lùng nói thêm, “Ngươi cứ yên tâm chờ đợi đi.”

 

"Ngươi...."

 

Tiêu Sách còn chưa nói dứt câu đã “Bịch!” một tiếng, ngã men xuống khung cửa, sau đó từ từ trượt xuống mặt đất. 

 

Ta đứng lên, dùng chân đá đá hắn hai cái, hoàn toàn không có phản ứng. 

 

Trích Tinh cùng Lãm Nguyệt lúc này mới nâng hắn tới tiểu tháp trung điện.

 

“Sau khi Lâm Hỉ trở lại, bảo hắn đóng cửa Quỳnh Hoa cung.”

 

Hoàng tự, đương nhiên phải là danh chính ngôn thuận mới có thể không lưu hậu hoạn.

 

Nhưng ta quyết định, hoàng tự không phải của Tiêu Sách. Hắn vừa vụng về vừa ngu ngốc, huyết mạch nhất định sẽ có vấn đề lớn. 

 

Vậy hãy để hắn nghĩ hắn đã cùng ta mây mưa đi. 

 

Trì Úc trở về trước Lâm Hỉ.

 

Nhìn thấy Tiêu Sách nằm trên giường, trong mắt hắn hiện lên một tia kinh ngạc lại khó tin nhìn ta, sau đó cứng ngắc mở miệng: “Chủ tử định làm gì vậy?” 

 

Ta có chút bất lực, “Còn có thể làm cái gì được?” 

 

“Tiểu hoàng đế ác độc ngu xuẩn, chỉ ham tư lợi, đứa nhỏ của hắn có gì tốt chứ?”

 

Ta kinh ngạc, không hổ là ám vệ của ta, đến suy nghĩ cũng hoàn toàn trùng hợp. 

 

Ta nhướng mày nhìn hắn: “Vậy đứa nhỏ của ngươi thì tốt ư?” 

 

“Khụ khụ khụ.” Hắn dường như không nghĩ ta sẽ nói như vậy, mặt đỏ tai hồng, “Ta đi tới Lâm phủ tìm một đứa nhỏ cũng được.” 

 

Được, ta cũng nghĩ như vậy đó. 

 

Ta lại gần hắn, ngửa đầu nhìn: “Tiêu Sách chưa từng ngủ lại Quỳnh Hoa cung, làm sao ta có thể hoài thai? Chẳng lẽ sau này phải để cho hài tử kia bị người đời chỉ trích là gian tư?”

 

Nhìn kĩ lại thì dáng vẻ Trì Úc cũng rất tốt, mày kiếm mắt sáng, hoàn toàn bất đồng với Tiêu Sách như cọng giá non, Trì Úc càng giống một con sói đầu đàn kiệt ngạo mạnh mẽ hơn.

 

Hắn không tự nhiên ngoảnh đầu ra chỗ khác, tránh ánh mắt của ta. 

 

Trêu chọc hắn đủ rồi, ta cất bước ra ngoài, “Đêm nay ngươi canh chừng hắn. Lâm Tuyết hạ dược mười phần, chắc chắn hắn sẽ không tỉnh. Nếu có tỉnh lại, đánh ngất đi là xong.” 

 

11

 

Hôm sau, trước khi Tiêu Sách tỉnh, ta lại trở về trắc điện.

 

Trì Úc tỏ vẻ không ngờ, ném Tiêu Sách lên tháp của ta.

 

Ta kéo áo xuống, quay đầu hỏi Trì Úc đang đỏ bừng mặt, “Nhìn đủ chưa?” 

 

Trì Úc đột nhiên xoay người, khiến ta giật mình hoảng sợ. 

 

Đúng là tên ngốc mà. 

 

Bên ngoài vang lên tiếng khuyên can của Trích Tinh, ta vội vàng nhắm mắt lại.

 

Trì Úc lắc mình phi lên xà nhà, Tiêu Sách cũng cục cựa chuẩn bị tỉnh. 

 

Đoạt được Hậu vị của ta nhưng lại không thể ra oai uy phong chủ lục cung với ta; đoạt đi tên Tiêu Sách ngu xuẩn này, nhưng lại bắt gặp cảnh Tiêu Sách nằm ngủ trên giường của ta, chỉ nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi.

 

Ta thậm chí có chút chờ mong phản ứng của Phùng Oánh Oánh. 

 

Chờ thời điểm ta mở mắt, liền đối diện với đôi mắt kinh hoàng của Tiêu Sách.

 

“Nhìn cái gì mà nhìn? Đêm qua ngươi đè ta lên giường, bây giờ lại bày ra bộ dáng uất ức bị làm nhục này cho ai xem?” Ta tiên phát chế nhân, nói cho Tiêu Sách sững sờ đến cứng cả người. 

 

“Minh Lan! Ngươi có biết liêm sỉ không vậy?” Thanh âm sắc nhọn của Phùng Oánh Oánh chọc thẳng vào lỗ tai ta.

 

“Không có liêm sỉ? Không bằng ngươi hỏi Tiêu Sách xem?” 

 

Dù sao tất cả đều là lỗi của Tiêu Sách, ta chỉ muốn có một hài tử, sau này an hưởng cuộc sống nhàn nhã mà thôi.

 

Ta nào có lỗi gì chứ?

 

“Tiêu Sách, chàng khiến ta thật thất vọng!” Quả nhiên, Phùng Oánh Oánh đem lửa giận dồn sang Tiêu Sách. 

 

Tiêu Sách cũng là kẻ đáng thương, hậu cung của hắn cũng chỉ có ta cùng Phùng Oánh Oánh. 

 

Ta thì thôi đi, từ nhỏ ta đã coi hắn là tiểu nô tài rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/thuc-quyen/chuong-3.html.]

Phùng Oánh Oánh lại là người hắn đặt trên đầu quả tim mà nâng niu che chở.

 

Nếu lúc này còn có phi tần khác, vậy chẳng phải là tôn nghiêm Đế vương của hắn bị quăng sạch chẳng còn chút gì sao? 

 

12

 

Hắn hơi động đậy, ta cuộn mình lùi lại, nhường cho hắn vị trí thoáng đãng. 

 

Đừng đạp phải ta là được.

 

Hắn bước nhanh tới kéo Phùng Oánh Oánh ôm vào trước ngực, thấp giọng dỗ dành: “Cẩn thận kẻo động thai khí. Đêm qua ta uống rượu, thần trí có chút không tỉnh táo, cho nên coi nhầm Minh Lan trở thành nàng.” 

 

Lại bắt đầu mang ta ra làm bia đỡ đạn.

 

Ta nghĩ đại khái ngày thường ta đã nương tay quá rồi. 

 

Muốn nói gì bày tỏ gì thì về Ý Hòa cung đi, lại cứ phải làm trò trước mặt ta. 

 

Nếu ta thật tình ái mộ Tiêu Sách, giờ khắc này chẳng phải ta sẽ vừa xấu hổ vừa giận dữ muốn ch//ết sao? 

 

“Nếu nhị vị muốn liếc mắt đưa tình, có thể đừng ở Quỳnh Hoa cung của ta được không?” 

 

Âm thanh nức nở của Phùng Oánh Oánh ngừng lại, ánh mắt Tiêu Sách cũng mơ hồ không rõ.

 

“Ta đêm qua thật vất vả, cơ thể mệt mỏi, hiện giờ phải nghỉ ngơi, không tiện cung tiễn bệ hạ cùng Hoàng hậu nương nương.” 

 

Chỉ là tru tâm thôi mà, ai mà không biết chứ?

 

Tống tiễn đôi đế hậu phiền phức kia đi rồi, ta mới xuống giường, nhíu chặt mi phân phó, “Thay đệm giường đi.” 

 

Không biết là Tiêu Sách dỗ dành thế nào, thế nhưng bên phía Phùng Oánh Oánh quả thật không còn động tĩnh gì. 

 

Tiêu Sách cũng không tiếp tục đến Quỳnh Hoa cung mà nói lời cuồng ngôn nữa. 

 

Tinh, Nguyệt hai người không thông y lí, cũng không hiểu việc dưỡng thai, ta bèn hạ lệnh cho Lâm Sương ở lại Quỳnh Hoa cung.

 

Nhàn cư vi bất thiện

Thai phúc của Phùng Oánh Oánh đã hiển lộ, ta cũng nên tìm cơ hội để mang thai mới phải.

 

Đang lúc ta buồn bực hết sức, Trì Úc trở lại, “Mọi sự đã chuẩn bị xong.” 

 

Ta nghĩ, chọn ngày chi bằng gặp ngày, “Truyền y quan đến, bổn cung cảm thấy cơ thể không khỏe.” 

 

Cũng không biết thuốc của Lâm Sương có thể giấu diếm được mấy vị thái y già râu tóc bạc phơ của Thái y viện kia không.

 

13 

 

“Chúc mừng nương nương, người đã có thai được hai tháng rồi.” 

 

Ta cười với thái y, làm ra vẻ vui sướng của một thai phụ bình thường khi phát hiện ra mình có tin vui. 

 

Thái y này không phải người của ta, không thể để hắn nhìn ra manh mối gì được. 

 

Chuyện này cũng là muốn tốt cho hắn, nếu không, Lâm Sương cũng có trăm ngàn biện pháp diệt khẩu.

 

Cũng coi như là ta tích đức về sau đi.

 

Sau khi ban thưởng cho thái y, ta không khỏi khen ngợi Lâm Sương từ tận đáy lòng.

 

Không hổ là người của ta mà!

 

Ta sai Trích Tinh đến Cần Chính điện báo cho Tiêu Sách tin tức ta mang thai. 

 

Phỏng chừng giờ này Tiêu Sách đang thở ngắn than dài oán hận không thôi.

 

Sau đó, ta lại cho Lãm Nguyệt tìm mấy tì nữ lanh lợi đi bốn phía Ý Hòa cung “tung hê”, giống như ngày đó ở Quỳnh Hoa cung vậy, bàn chuyện sinh động như thật, giảng cho Phùng Oánh Oánh nghe. 

 

Nghe Lãm Nguyệt nói, âm thanh đồ vỡ chén bể vang cả nửa nửa canh giờ bên trong Ý Hòa cung. 

 

Chỉ nửa canh giờ, quả nhiên khố phòng của Phùng Oánh Oánh không dồi dào sung túc như ta, ngay cả phát hỏa cũng không thể tận hứng.

 

Tiêu Sách không bén mảng đến Quỳnh Hoa cung, hắn còn đang sứt đầu mẻ trán dỗ dành Phùng Oánh Oánh kìa. 

 

Ta sai Trích Tinh đi nói cho hắn biết không phải vì muốn hắn đến thăm ta. 

 

Tiêu Sách mất hứng, ta liền cao hứng. 

 

Trì Úc ở một bên nhìn ta cười, ta liền trừng mắt, bảo hắn mau lên xà nhà mà ngồi đi.

 

Mặc dù quan hệ của Quỳnh Hoa cung khá rộng rãi, nhưng nếu có người nhìn thấy ám vệ của ta ngày ngày ngồi trên xà nhà trong tẩm cung của ta…

 

“Bị người khác nhìn thấy thì như thế nào?” Hắn hình như đã hiểu sắc mặt của ta, bất thình lình lên tiếng. 

 

Ta tựa tiếu phi tiếu: “Ta đây chỉ đành gi//ết ngươi để đổi lấy trong sạch.” 

 

Như ta dự đoán, vẻ mặt hắn đen thui, khiến ta không đoán được hắn đang nghĩ gì. 

Loading...