Thiếu Gia Giả Không Muốn Chịu Khổ - Chương 15

Cập nhật lúc: 2025-11-16 06:57:27
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giản Trác cúi đầu .

 

Ngừng một chút.

 

Rồi đổi cách xưng hô, lúng túng: “Cảm…cảm ơn….”

 

Lục Đình giúp chuyện lớn như , gọi một tiếng “” như lời báo đáp.

 

Thật là như mũi tên xuyên tim.

 

Lục Đình suy nghĩ.

 

Anh chằm chằm Giản Trác.

 

Đứa nhỏ thật lợi hại, chỉ cần một chữ cũng khiến phát điên.

 

Giản Trác cúi đầu sâu hơn.

 

Lục Đình quan sát cơ thể , ba tháng gặp, gầy đến mức khó tin, bộ đồ ôm sát giờ trống trơn, tóc rối tung, da xỉn màu, còn mùi rác thối, dáng vẻ héo hon.

 

Anh nhớ đến một bạn nuôi mèo, một hôm mèo chạy ngoài, tìm mấy ngày mới thấy, mèo lang thang nửa tháng, bẩn thỉu, ốm yếu, bạn vẫn ôm lòng, : “Về .”

 

Anh giờ hề giận Giản Trác.

 

Anh giận chính .

 

Anh Giản Trác là đứa trẻ nhung lụa, thể bỏ mặc?

 

Trước khi Giản Trác ở với Trình Minh Luân, cũng âm thầm quan tâm ?

 

Người quân t.ử yêu bằng đức hạnh, kẻ tiểu nhân yêu bằng bao dung.

 

Anh lẽ là tiểu nhân thôi.

 

Thôi, về .

 

Lục Đình trực tiếp mở cửa xe cho Giản Trác, nhưng ngần ngại .

 

Lục Đình hiểu, sốt ruột: “Lại nữa?”

 

Không về ?

 

Giản Trác e ngại: “Em ngã đống rác, quần áo dính bẩn, sợ làm hỏng ghế da đắt tiền.”

 

Lục Đình thẳng tay cởi bộ vest đắt tiền của , quăng lên ghế, trải thêm, : “Ngồi .”

 

Giản Trác: “…”

 

Cậu cũng , đáng cảnh giác, nhưng lẽ vì đói mệt quá, lên xe, ở bên cạnh, chẳng bao lâu mơ màng ngủ .

 

Khi tỉnh , đến nhà.

 

Giản Trác nhận cuộn tròn, đùi Lục Đình ngủ.

 

Cậu đang bẩn thỉu hôi hám như mà!

 

Mặt đỏ bừng gần như ngay lập tức.

 

mở mắt.

 

Bàn tay Lục Đình lạnh như đá nhưng dịu dàng, vuốt ve tóc mai .

 

Ngứa ngáy.

 

Giản Trác nhớ , lúc học trung học chú ý ngoại hình, luôn nghĩ đủ , trai ngày nào cũng tìm cách khen, thấy nam cùng tuổi TV còn bảo: “Không bằng bé nhà .”

 

Cậu hổ, thấy vui.

 

Giản Trác nhúc nhích, giả vờ mới tỉnh.

 

Lục Đình lập tức rút tay, hỏi: “Thức ?”

 

Giọng nhẹ, khó phân định cảm xúc.

 

Lục Đình : “Đồ của Trình Minh Luân sẽ tìm cho em.”

 

Giản Trác chậm rãi dậy, Lục Đình đầy khó tin.

 

Lần Lục Đình còn trực tiếp mắng Trình Minh Luân.

 

Cậu kịp cảm ơn.

 

Lục Đình ngắt lời: “Còn đó làm gì? Xuống xe , tắm rửa, nghỉ ngơi, nước tắm chuẩn sẵn.”

 

Căn phòng trọ của Giản Trác bồn tắm, lâu ngâm trong nước nóng. Toàn mềm nhũn mới chịu bước ngoài.

 

Phòng ngủ của Lục Đình ở gian bên cạnh yên ắng một tiếng động.

 

Đèn trong thư phòng ở cuối hành lang vẫn sáng.

 

Giản Trác nghĩ, cảm ơn mới .

 

Thế là rón rén về phía thư phòng.

 

Cửa khóa, chỉ khép hờ một khe nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thieu-gia-gia-khong-muon-chiu-kho/chuong-15.html.]

 

Đẩy cửa bước , liền thấy Lục Đình đang hút thuốc, bàn là một chai rượu mới khui.

 

Khi đến đón , Giản Trác ngửi thấy mùi rượu nồng nặc khắp , như thể cả xương thịt đều thấm rượu, chắc là say xỉn một trận.

 

Còn uống nữa ư?

 

Giản Trác thật sự lo lắng, lên tiếng khuyên nhưng chẳng lấy tư cách gì, nên đành im lặng.

 

Chính cắt đứt với .

 

Khi đó còn quyết liệt.

 

Cậu từng thề thốt với Lục Đình rằng: “Rời khỏi , em cũng thể sống thật .”

 

Nhớ những lời đó, chẳng khác nào tự tát một cái.

 

Trong thư phòng chỉ một ngọn đèn bàn chụp xanh, ánh sáng mờ nhạt.

 

Gạt tàn thủy tinh đầy tàn thuốc, đầu ngón tay Lục Đình còn kẹp một điếu, đốm lửa chập chờn sáng tối.

 

Anh say quá , mơ màng đến mức tưởng đang mơ.

 

Bằng , thể thấy Giản Trác đang nơi cửa, gương mặt đầy lo lắng?

 

Ánh mắt Lục Đình u tối, lạnh lẽo, cảm xúc sắp tràn ngoài.

 

Anh khẽ thở dài: “Rời khỏi , em thành như .”

 

Giản Trác cúi đầu, hổ.

 

Cậu chân trần giẫm sàn lạnh, áo ngủ mỏng tang, nơi cánh tay vẫn quấn dải lụa tang đen của khuất.

 

Thật đáng thương.

 

“Lại đây.” Lục Đình dụi tắt điếu thuốc, vươn tay về phía : “Bé con, đây với .”

 

Giản Trác bước đến bên .

 

Khoảng cách gần.

 

Gần đến mức thể ngửi thấy mùi rượu .

 

Lục Đình kìm , nắm lấy tay .

 

Tim Giản Trác khẽ run.

 

Lục Đình vẫn ghế, thấp hơn , cúi đầu, như thể đang khom phục tùng.

 

Anh chậm rãi : “Anh em dính dáng gì đến .”

 

“Dù tự lập thì cũng thể trong một sớm một chiều. Đừng tự làm khổ nữa. Là ích kỷ, thật sự chịu nổi khi thấy em chịu khổ. Anh tìm cho em một căn nhà mới, hai ngày nữa thể chuyển đến. Nếu em gặp , trong lúc đó sẽ tạm ngoài ở. Công ty hiện tại , em nên đổi nơi khác, cứ từ từ tìm, đừng vội. Dù can thiệp, em nhất định cũng sẽ tìm chỗ thích hợp. Em tin rằng thông minh và năng lực. Em thể học hết. Giờ em vẫn nấu ăn, cũng quen việc nhà, sẽ tìm chuyên nghiệp đến chăm sóc em một thời gian, họ sẽ dạy em.”

 

Căn phòng lặng ngắt.

 

Lục Đình rõ tiếng tim nhỏ từng giọt máu.

 

Anh : “Đều là của . Thương em mà nuông chiều, kìm . Đợi đến khi em đủ sức , hãy rời xa cũng muộn.”

 

Sau khi xong lâu lắm, Giản Trác đáp .

 

Những giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay .

 

Lục Đình ngẩng đầu, thấy Giản Trác nước mắt đầy mặt.

 

Anh hoảng hốt dậy.

 

Giản Trác nức nở: “Anh… ơi.” Như một chú chim non bám lấy, một nữa: “Anh ơi.”

 

Bàn tay Lục Đình khẽ chạm tới, đầu ngón tay còn mùi khói t.h.u.ố.c như mang chút lạnh lợt mờ đục, như những nhánh dây leo vươn , vuốt ve khuôn mặt nhẹ nhàng như với đồ gốm quý giá.

 

Tim chìm dần từng chút một.

 

“Đừng .”

 

Lục Đình bất lực dỗ dành.

 

Men rượu khiến đầu óc tỉnh táo.

 

Anh cúi xuống, chạm mũi mũi Giản Trác, thở lộn xộn.

 

Hừ.

 

Anh hôn .

 

“Anh thật là một trai tệ.”

 

Lục Đình khẽ.

 

Lời hối chân thành, nhưng đồng thời cũng giả tạo đến cùng cực.

 

Chưa dứt lời, hôn tiếp.

 

Cuối cùng, thứ mất kiểm soát.

 

Áo quần cởi một nửa, Giản Trác ôm đặt lên bàn học.

Loading...