Nó đập nát pho tượng Phật .
Thân rắn quấn quanh cổ, đầu rắn kề sát mặt, răng nanh cũng nhắm thẳng mắt . Lớp vảy rắn màu trắng xanh gần trong gang tấc, lúc trườn phát những tiếng động tinh vi, sột soạt.
Đây coi là đe dọa ?
Tôi dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu nó, bàn tay nắm chặt vị trí bảy tấc – yếu điểm của loài rắn. Hỏa chiết tiếng động rơi xuống đất, ánh lửa từ xa hắt , soi rọi hình bóng .
Tôi nghiêng đầu, hỏi ngược : “Dựa cái gì?”
Con rắn bóp chặt yếu hại nhưng chẳng chút sợ hãi, ngược càng quấn chặt lấy cổ hơn. Chiếc lưỡi hồng nhỏ dài điểm nhẹ đuôi mắt , l.i.ế.m liếm.
Thế mà dường như chẳng hiểu sự đời, thậm chí còn lộ vài phần vô tội.
Đầu ngón tay tùy thế dùng lực, cố định đầu rắn , buộc đối phương thẳng mắt .
“Chẳng học chuyện ,” chất vấn, “Thế nào, giờ thành kẻ câm ?”
Chẳng rõ vì lý do gì, con ngươi vàng kim của đối phương chợt co rụt , chóp đuôi cũng run run theo. Nó nữa phun lưỡi, nhưng ngữ khí còn mềm mỏng hơn cả lúc nãy.
“Vĩ Hàm,” con rắn , “Giúp giúp .”
Tôi sửng sốt.
Phản ứng quả thực ngoài dự đoán. Tôi vốn tưởng cái gã ít nhất cũng cùng cá c.h.ế.t lưới rách, nếu bóp c.h.ế.t nó thì là nó siết c.h.ế.t , ngờ nó là một kẻ chẳng chút cốt cách nào.
Xem cũng là một kẻ chẳng bản lĩnh gì cho cam.
Tôi chợt thấy buồn , vì thế hỏi vặn : “Nếu những giúp, mà còn g.i.ế.c ngươi thì ?”
“Mới trong Thận cảnh, cứu ngươi.” Con rắn từng bước dẫn dụ, “Con các ngươi luôn chú trọng tri ân báo đáp, ngươi định báo đáp như thế ?”
Thì là Thận cảnh.
Cái gọi là Thận cảnh, tựa mộng phi mộng, chính là sự kết hợp giữa hư thực và huyễn hiện. Những việc trải qua trong cảnh thể là thật cũng thể là giả, nhưng một khi c.h.ế.t , hồn phách sẽ vĩnh viễn vây hãm, trở thành lương thực cho Thận chủ.
Tôi siết chặt lớp vảy ngay vị trí bảy tấc của nó: “Ngươi là Thận yêu?”
“Ta mà là Thận yêu thì việc gì tay cứu giúp?” Con rắn như đang nhẫn nhịn, “Mặc kệ ngươi c.h.ế.t chẳng hơn ? Đợi ngươi c.h.ế.t , sẽ uống sạch máu, ăn sạch thịt của ngươi.”
Đuôi rắn rủ vai, thứ gì đó khẽ chạm xương bả vai của , nhưng chỉ trong chớp mắt nhanh chóng thu hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thien-dia-lu-quan/chuong-8-trien.html.]
Nhanh đến mức tựa như ảo giác.
“ nếu c.h.ế.t , ai sẽ ngươi đập nát pho tượng Phật đây?”
Tôi lấy sự tập trung, lãnh đạm : “Giữ , tự nhiên là vì còn tác dụng . Thế gian tuy lâu thấy yêu ma, nhưng Thận yêu ngày vốn phổ biến ở vùng Ích Dã. Ta dù từng nếm trải tận mắt, nhưng cũng coi như chút hiểu về chúng.”
“Trong Thận cảnh, nếu là Thận chủ tạo cảnh đó, thì vạn linh khi tiến đều sẽ suy yếu. Ngươi thể thành công cứu khỏi Thận cảnh, e rằng đây chẳng qua là một vở kịch tự biên tự diễn. Trước tiên đẩy hiểm cảnh, đó cứu khỏi nước sôi lửa bỏng.”
“Nói , pho tượng Phật trấn giữ rốt cuộc là chân của ngươi, là chủ nhân của ngươi?”
Càng , con rắn càng phun lưỡi nhanh hơn. Đến khi lời dứt, nó căng chặt, từng tấc một dán chặt cổ họng , vảy rắn co rụt liên hồi, răng nanh cũng bắt đầu rỉ những giọt độc châu.
AN
“Ta thì , mà chủ nhân của thì ?” Con rắn vẫn nhất quyết buông tay, dùng chính giọng của “” để khuyên nhủ.
“Hiện giờ ngươi sinh lợi trao đổi, m.á.u tương dung, đó là ngươi trung , trung ngươi. Nếu phong ấn một ngày phá, cửa thành liền một ngày bế hạp, ngươi chạy ? Vĩ Hàm……”
Xà bụng cọ xương cổ tay, ôn ôn lương lương mà thẩm thấu .
“Đình chỉ.” Ta nhắm mắt, tìm về vài phần thần trí, “Kia cửa thành là ngươi quan?”
“Ta chỗ nào bản lĩnh?” Xà nhẹ giọng , “Khô đằng sống , tường đá chặn đường cướp của, nếu thật là làm, liền cần đương thận chủ môn hạ nho nhỏ xà, sớm chính chui thành , tiêu d.a.o sung sướng.”
Này xà một trá liền tàng lời , bất quá hỏi hai câu, liền đem trấn chi yêu thẳng , nếu đều là thiện tra, thể cùng Tần Tam Hưởng trở thành bạn .
Tâm tư nông cạn.
Ta buông nó bảy tấc, hỏi: “Chiếu ngươi như , vây khốn ngược là hai tôn Phật?”
“Thông minh.” Xà , “Đêm qua ngươi liền một thận cảnh, lây dính thở, tượng Phật cho nên phán định ngươi cũng là yêu, thả ngươi rời , đem ngươi vây t.ử thành trung.”
“Hiện giờ ngươi giúp là t.ử lộ, giúp , hoặc còn thể một bác sinh đồ.”
“Thế nào?” Xà chóp mũi cọ quá xương ngón tay, “Vĩ Hàm……”
Nó lời đến tận đây một đốn, ngay đó cuộn đuôi một tê.
“Đau quá!” Xà cổ tay trái miệng vết thương, há mồm liền tưởng liếm, “Hà tất như thế thương tổn chính ?”
Ta tay trái lật, đem đao nhọn đẩy hồi trong tay áo. Ta tự nhiên là đau, nhưng thương ở , xà bụng thế nhưng trống rỗng xuất hiện một chỗ vết nứt —— thể thấy nó mới cái gọi là lẫn giao hòa, thế cho nên ở gạt .
Như sinh tử, cũng sẽ cùng ?
Con rắn như thấu tâm tư , lập tức : “Ngươi g.i.ế.c chính , cũng liền theo c.h.ế.t ngay tức khắc, đó ngươi tỉnh liền sống . Vĩ Hàm, khuyên ngươi đừng phí công vô ích nữa.”