Thì Ra Ta Là Thiếu Gia Giả Của Hầu Phủ - Chương 101 Ngày tết

Cập nhật lúc: 2026-05-06 03:42:31
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nhà, vui mừng nhất vì Cố Tri Vọng thêm danh ngạch Quốc T.ử Giám chính là Vân thị.

 

Nàng luôn lo lắng con trai đường đời dễ , nếu nàng và Cố Luật còn, ai che chở, thì một tiền đồ vững chắc mới là điều quan trọng nhất.

 

Nghĩ , thấy chút đắc ý. Người thành gia, lập nghiệp”, con nàng mới bảy tuổi tự mở đường tương lai.

 

Trái ngược, Cố Luật bình thản hơn nhiều. Trong lòng ông cũng vui, nhưng đến mức mỗi ngày bắt con trai khen như Vân thị. Ông thầm cảm thán: Vọng ca nhi vẫn giữ sự định, khen đến mức kiêu căng.

 

Phải , nếu cha mà suy nghĩ thật, Cố Tri Vọng chỉ ha hả hai tiếng. Trong mắt , Quốc T.ử Giám chẳng khác nào nơi “ăn thịt ”. Mẹ khen kiêu, ngược còn khiến thấy… hậm hực.

 

Kỳ nghỉ mười ngày trôi qua nhanh chóng. Vừa trở học đường, Cố Tri Vọng đám bạn nhỏ vây kín.

 

Không khí ríu rít, dư âm của chuyện cũ vẫn còn vang vọng.

 

“Vọng ca đúng là Vọng ca! Trốn nhà mà cũng gây tiếng vang lớn thế.” Trịnh Tuyên Quý làm mặt quỷ trêu chọc.

 

nóng lòng hỏi: “Cố Tri Vọng, ngươi phát hiện lũ lụt ở huyện Chu ?”

 

Cố Tri Vọng học thuộc lời cha dặn, một nữa thuật lý do thoái thác.

 

Người xong chút thất vọng: “Người đồn là ngươi mở Thiên Nhãn, đoán tai họa.”

 

Cố Tri Vọng nhướng mày, trừng mắt: “Nếu Thiên Nhãn thì là thần tiên, . Các ngươi là phàm phu tục tử, còn cơ hội cùng ?”

 

Cả đám bật .

 

Trịnh Tuyên Quý lắc đầu: “Vậy ngươi làm thần tiên thì cũng đừng ghét bỏ chúng chứ. Không tình nghĩa gì hết.”

 

Cố Tri Vọng đáp: “Đừng đùa với thần tiên. Nhỡ thật sự vị thần nào thấy giả mạo, bắt thì ai bênh vực cho?”

 

Tiếng vang lên từng trận, học sinh ngang cũng thu hút, thấy Cố Tri Vọng ở giữa thì chẳng lấy làm lạ, nơi nào , nơi đó thiếu náo nhiệt.

 

Trong khi Cố Tri Vọng kết thúc kỳ nghỉ, thì Tôn Tề Tu vẫn trở .

 

Binh Bộ Thượng Thư là cẩn trọng. Biết cháu dẫn đ.á.n.h với Vương Lâm, ông chờ hoàng đế hoàng hậu tay, tự xử lý, cho cháu một trận nên .

 

Đợi đến khi Tôn Tề Tu lành lặn học đường, là nửa tháng .

 

Mang đầy oán khí, xoa tay hầm hừ, định tìm cơ hội rửa mối nhục. thấy Cố Tri Vọng cùng một đám tùy tùng, trong đó cả Vương Lâm, thì lập tức nhớ lời tổ phụ dặn: trêu chọc vị .

 

Không tìm cơ hội trả đũa, Tôn Tề Tu đành nuốt giận, tinh thần sa sút rút lui khỏi sân khấu.

 

Cố Tri Vọng cũng chẳng vui vẻ gì. Từ bày mưu cho Vương Lâm, vị tiểu quốc cữu thuyết phục, càng thêm tin rằng theo Cố Tri Vọng là đúng đắn. Hắn xem như mưu sĩ riêng, thường xuyên đến quấy rầy.

 

Cố Tri Vọng đau đầu: “Giữ trạng thái nước giếng phạm nước sông là nhất. Ngươi cứ trêu chọc làm gì? Cả ngày đ.á.n.h vui lắm ?”

 

Tên ngốc rốt cuộc hiểu rõ tình cảnh của ? Trong cung mấy vị phận cao quý như thế, cứ đắc tội hết. Không còn sống tay ?

 

Vương Lâm dù cam lòng, nhưng hiện tại lời Cố Tri Vọng: “Được , ngươi.”

 

Cố Tri Vọng ghét bỏ xua tay, tránh sang một bên. Vương Lâm nhắm mắt theo đuôi, hỏi: “Ngươi đấy? Cho cùng.”

 

“Tịnh phòng.”

 

“Vậy cũng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thi-ra-ta-la-thieu-gia-gia-cua-hau-phu/chuong-101-ngay-tet.html.]

 

Cố Tri Vọng thở dài: “Tùy ngươi.”

 

Năm nay, trận tuyết đầu mùa rơi xuống báo hiệu Tết đang đến gần.

 

Cùng lúc đó, kỳ khảo thăng tuổi của Đế Tấn cũng đến. Cố Tri Vọng đạt thượng giai, hy vọng sang năm thăng lên Ất xá.

 

Kết quả thể thiếu công lao của Phó Cửu Kinh , luôn ưu ái , mỗi thi đều đặc biệt điểm danh.

 

Còn Cố Tri Tự thì tiến bộ thần tốc, chỉ trong bốn tháng thành khối lượng học tập mà Cố Tri Vọng từng mất gần một năm mới xong. hiện tại, Cố Tri Vọng còn quá kinh ngạc như . Cố Tri Tự quá tự chủ, mỗi ngày đều sắp xếp thời gian kín mít như gõ mõ tụng kinh.

 

Ngoài thời gian chơi cùng Vọng ca nhi, phần còn đều dành cho học tập và luyện võ.

 

Quốc T.ử Giám nghỉ đông chỉ bảy ngày. Triều đình cũng chỉ nghỉ ba ngày Tết. Mãi đến khi triều đình phong ấn, Cố Luật và Cố Tri Lãm mới nghỉ ngơi.

 

Trong phủ, hạ nhân đều nhận thưởng bạc. Các nha đội hoa lụa đỏ, mặt mày rạng rỡ, khí Tết năm nào cũng náo nhiệt như .

 

Cố Luật dẫn đầu, bảo ba đứa con trai câu đối. Ông tuyên bố rõ ràng: câu đối dán ở viện do chính tay , đại diện cho thể diện bản .

 

vẫn ngăn Cố Tri Vọng tự do sáng tác. Cậu vung bút như múa, một đống “bùa chú” kỳ quái.

 

Vấn đề là còn tự tin, hề nhận chữ . Viết xong còn hớn hở bảo dán ngay cổng viện .

 

Không ai cản nổi.

 

Cố Luật chỉ lắc đầu. Ông nhận : để tiểu t.ử tự nhận thức chữ , thì cách so sánh đối lập là vô dụng. Đả kích tới.

 

Trẻ con luôn đặc biệt thích Tết. Thích tiếng pháo nổ liên tục, thích món ngon ăn vặt, thích khắp hang cùng ngõ hẻm một năm một .

 

Còn lớn thì tất bật.

 

Vân thị lo chuẩn lễ tế tổ cuối năm, quà biếu cho trong phủ, sắp xếp yến tiệc đêm giao thừa. Cố Luật cũng rảnh, tiếp đãi khách khứa từ khắp nơi.

 

Đêm ba mươi Tết.

 

Kinh thành rực rỡ ánh đèn, pháo hoa nổ vang khắp nơi.

 

Cố Tri Vọng Vân thị trang điểm tỉ mỉ, cùng Cố Tri Lãm và Cố Tri Tự đến thỉnh an Lưu thị, một tràng lời chúc mừng, nhận bao lì xì dày cộp.

 

Cố Triệt bắt chùa thanh tu, cũng về phủ dịp Tết. trở nên trầm mặc, ít , suốt buổi chỉ xụ mặt, lạc lõng giữa khí náo nhiệt.

 

Cố Tri Vọng rảnh để ý sắc mặt tam thúc. Ăn xong cơm tất niên, chạy sân chơi đùa.

 

Vân thị sợ nguy hiểm, cho con chơi pháo. Cố Tri Vọng liền lén nhặt những viên pháo rơi còn nguyên, tích góp mấy ngày, giấu trong túi để hôm nay mang dùng.

 

Trong sân, chơi pháo đến mức hoa cỏ cũng “nổ hoa”. Lúc thì thêm nước, lúc thì thêm bùn, để tiếng nổ khác .

 

Tiếng pháo trúc vang lên khiến trong nhà chú ý. Cố Tri Vọng “bắt quả tang”, lôi đến bên cạnh Vân thị, nơi các nàng đang đ.á.n.h bài lá.

 

Cậu mới xem nửa ván bắt đầu bày mưu tính kế cho , khiến Vân thị chịu nổi, đành “ném” sang cho Cố Luật.

 

Sự thật chứng minh: xem cờ là cách ru ngủ hiệu quả. Ván xong, Cố Tri Vọng mệt lả, mắt lim dim, Cố Luật bế về phòng.

 

Một giấc ngủ trôi qua, bước sang năm mới.

 

Cố Tri Vọng chính thức tròn tám tuổi.

Loading...