Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 9: Tổng giám đốc Phó và nhóc con đều rất giỏi

Cập nhật lúc: 2026-04-10 15:20:11
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7 giờ tối, Phó Dục Hàn xuất phát từ nhà cổ họ Phó.

Ban ngày trời còn trong xanh, bây giờ mưa như trút nước một cách bất thường.

Tài xế chạy một đoạn thì tấp lề, áy náy : "Phó tổng, mưa to quá, rõ đường nữa ."

Phó Dục Hàn cửa sổ, mưa đập kính, mặt đất nước trắng xóa, cảnh vật bên ngoài đều trở nên nhòe nhoẹt.

Anh lắc đầu bảo: "Không , cứ dừng ở đây ."

Hôm nay Đoàn Đoàn ngủ trưa, giờ mệt lả ngủ say trong lòng . Phó Dục Hàn đắp chăn nhỏ cho bé lấy điện thoại xem thời tiết.

Mưa còn kéo dài một tiếng rưỡi nữa, thành phố A là thành phố miền Nam nên lượng mưa lớn.

Cơn mưa lớn còn kèm cảnh báo ngập úng trong thành phố, mà nơi họ đang là một trong những điểm cảnh báo nghiêm trọng.

Phó Dục Hàn day trán, hôm nay lơ là một chút quên xem dự báo thời tiết, quả nhiên đường xem ngày.

"Ting ting... ting ting..." Có gửi hai tin nhắn đến. Phó Dục Hàn mở xem, là tin nhắn từ một tài khoản ảnh đại diện ch.ó Shiba.

Thật cần ảnh đại diện cũng là ai. Người thường xuyên liên lạc với chỉ một, chính là Lục Thanh Dương.

Lục Thanh Dương: "Anh Phó buổi tối vui vẻ nha!"

"Anh Phó đang ở ngoài ở nhà thế? Em chút việc thỉnh giáo [Bắn tim/]"

Phó Dục Hàn lướt lên xem lịch sử trò chuyện.

Thật chiều nay Lục Thanh Dương gửi vài tin, nhưng kịp xem nên trả lời.

Anh lướt về thêm chút nữa, Lục Thanh Dương vẻ quá nhiều năng lượng nên gửi cho nhiều tin, còn hình như nào cũng trả lời chậm.

Phó Dục Hàn: "Đang ở ngoài, việc gì cứ ."

Lục Thanh Dương: "Hả? Bây giờ bên ngoài mưa to lắm, Phó đang ở ? Em thể chuyện trực tiếp với [Nghi vấn/]"

Phó Dục Hàn: "Không tiện lắm, [Gửi một vị trí]"

Lục Thanh Dương: "Sao ở đây? Có mưa to quá , em tới tìm ngay đây, nhà em gần chỗ lắm!"

Phó Dục Hàn: "? Không cần"

Phó Dục Hàn: "Cậu đến ? Đừng đến."

Phó Dục Hàn: "Lục Thanh Dương, chuyện ?"

Phó Dục Hàn điện thoại, ấn đường khẽ giật. Bên nhắn nữa, đoán chắc là khỏi nhà .

Khoảng 7 phút cửa kính xe gõ vang, Phó Dục Hàn đầu ngoài.

Mưa to xối xả, những hạt mưa dày đặc rơi cửa kính khiến thế giới bên ngoài như phủ sương mù. Anh rõ lắm, chỉ thấy lờ mờ một bóng cao lớn.

Phó Dục Hàn mở cửa xe.

Lục Thanh Dương cởi áo mưa, mang theo lạnh chui tọt trong xe. Bên ngoài mặc áo mưa nên quần áo ướt mấy, nhưng giày và ống quần ướt sũng.

"Anh Phó, theo em về nhà ."

Nói Lục Thanh Dương đưa miếng dán giữ nhiệt cho Phó Dục Hàn. Thứ cầm trong tay trái suốt cả quãng đường nên giờ vẫn còn ấm.

Phó Dục Hàn lắc đầu cảm kích, từ chối ý của Lục Thanh Dương.

Lục Thanh Dương quả thực chút toan tính riêng, nhưng lúc cũng xuất phát từ sự lo lắng cho an của Phó Dục Hàn nên tiếp tục khuyên: "Anh Phó, chỗ địa thế thấp, thoát nước kém nên ngập lắm. Vừa nãy em thấy nước ngập nửa bánh xe ."

Tài xế cũng nhà ở gần đây, liền phụ họa: " đấy Phó tổng, chỗ thoát nước kém thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-9-tong-giam-doc-pho-va-nhoc-con-deu-rat-gioi.html.]

Phó Dục Hàn cúi đầu trầm tư một lát với tài xế: "Tôi nhớ ở Hoa Phủ Thiên Địa đúng ? Hình như cách đây gần, cầm cái ô xe về ."

"Vậy còn Phó tổng..."

Phó Dục Hàn xua tay, hiệu .

Tài xế Lục Thanh Dương một cái, thấy cũng do dự nữa, chào tạm biệt hai trong màn mưa.

Phó Dục Hàn bế con nên bất tiện, vì thế định tìm khách sạn trong vòng bán kính một cây . Muộn thế làm phiền Lục Thanh Dương và gia đình .

Lục Thanh Dương sức khuyên nhủ: "Anh Phó của em ơi ? Sắp tới mùa nồm ở thành phố A , mưa bụi mờ ảo nên khách du lịch đến ngắm núi nhiều lắm. Đừng khách sạn gần đây, ngay cả trong thành phố cũng chẳng còn mấy phòng trống ."

Phó Dục Hàn tên ít khách sạn, tình hình đương nhiên . Anh lấy app đặt phòng xem, quả đúng là như .

Lục Thanh Dương nhận sự e ngại của liền vội vàng giải thích: "Anh yên tâm , ba và trai em đang ở thư phòng, em thì ở trong phòng dưỡng da. Chị gái em lấy chồng ở chung, chúng sẽ chạm mặt họ ."

Phó Dục Hàn do dự thoáng qua nhóc con.

Lục Thanh Dương tưởng sợ con nhỏ sẽ làm ồn nên huyên thuyên giải thích một tràng.

Thật Phó Dục Hàn nỗi lo khác, nhóc con giống Lục Thanh Dương, sợ nhà họ Lục thấy sẽ sinh nghi.

còn cách nào khác, Phó Dục Hàn thời tiết quỷ quái , cuối cùng đành gật đầu.

Lúc đến Lục Thanh Dương mang theo hai chiếc áo mưa và một chiếc ô siêu to.

Lúc Phó Dục Hàn mới chút tâm trạng đùa với Lục Thanh Dương: "Cái ô to thế , nhổ ô che sạp hàng của đấy?"

Thật cái ô to đến mức đó, chỉ là phiên bản ô ba cỡ lớn thôi.

Lục Thanh Dương đang mặc áo mưa cho , cũng bật vội phản bác đó là do trai đặt làm.

Lúc Đoàn Đoàn mơ màng tỉnh dậy, thấy Lục Thanh Dương lâu gặp liền hì hì, lập tức dang đôi tay mập mạp đòi bế.

Lục Thanh Dương đưa áo mưa cho Phó Dục Hàn đón lấy đứa bé, hôn chùn chụt mấy cái, còn dùng gương mặt lạnh áp má Đoàn Đoàn.

Đợi Phó Dục Hàn mặc xong, hôn thêm mấy cái nữa mới đưa nhóc con lòng , hiệu cho giấu bé trong áo mưa.

Phó Dục Hàn đeo túi bỉm sữa xong thì mặc áo mưa , đặt nhóc con ở bên trong lớp áo. Chỉ là mở cửa xe cảm nhận gió mưa tạt mặt.

Lục Thanh Dương xuống xe . Anh còn kịp bước khỏi cửa xe thì trong tay nhét cán ô, cả bỗng nhiên lơ lửng , Lục Thanh Dương bế cả và nhóc con lên.

"Thả xuống, tự ..." Cơ thể Phó Dục Hàn cứng đờ giãy giụa.

"Đừng động đậy, ôm chặt lấy bé con. Nước ngập đến bắp chân em , đằng nào ống quần em lúc nãy qua cũng ướt hết ."

"Không , nặng lắm." Phó Dục Hàn chút tự nhiên, và Lục Thanh Dương đến mức đó, hơn nữa cũng cần thiết giúp thế .

"Anh mà nặng á? Gầy trơ cả xương . Đi bộ mấy phút thôi mà, , em thừa sức."

Lục Thanh Dương siết chặt cánh tay, cúi đầu trong lòng, chạm đôi mắt xuất hiện trong giấc mơ của .

Hai một lúc, chủ nhân của đôi mắt quen nên chỗ khác.

Sau đó Lục Thanh Dương đôi mắt tròn xoe của nhóc con, tấm tắc khen một câu: "Nhóc con cũng ngoan lắm, nhóc con cũng giỏi."

Từ "cũng" rõ ràng là đang ngoan và nhóc con cũng ngoan như .

Người khen "ngoan" lặng lẽ vùi đầu n.g.ự.c Lục Thanh Dương, nhưng vành tai âm thầm đỏ lên.

...

Cơn mưa lớn vẫn ngớt mà ngược càng xối xả hơn, cả thế giới bao trùm bởi nước trắng xóa. Tiếng mưa ầm ầm che giấu tiếng tim đập thình thịch.

Trên đại lộ vắng vẻ thưa thớt bóng , từng đợt lạnh ập tới. Lúc một chiếc ô tô dừng bên đường chiếu đèn làm sáng rực bóng phía .

Bóng dáng cao lớn ôm trong lòng, dẫm nước chầm chậm trong gió mưa khuất dần màn mưa.

Loading...