Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 7: Tranh cãi
Cập nhật lúc: 2026-04-10 15:19:36
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi cho con uống sữa xong, Phó Dục Hàn một bộ đồ thoải mái, bế Đoàn Đoàn vườn hoa nhà.
Lúc ngang qua nhà bếp, lấy một quả dâu tây to đỏ cho nhóc con gặm.
"Ăn từ từ thôi, ai giành của con ." Nước dâu tây bé gặm b.ắ.n tung tóe, Phó Dục Hàn dùng giấy lau cái miệng nhỏ của Đoàn Đoàn.
"Ba xem răng của con nào, a..." Phó Dục Hàn lấy quả dâu , tách cái miệng nhỏ của Đoàn Đoàn, hàng lợi bên mọc hai chiếc răng cửa bé xíu.
"A a a, ba!" Nhóc con đang ăn ngon lành thấy dâu tây lấy liền khua tay múa chân phản kháng.
Phó Dục Hàn hôn "chụt" một cái lên má Đoàn Đoàn, đeo yếm ăn nhỏ cho bé.
"Cho con , đừng ăn vương vãi khắp nơi nữa đấy."
Cầm quả dâu, Đoàn Đoàn toét miệng , để lộ hai chiếc răng nhỏ xinh xắn.
Phó Dục Hàn cũng theo, lấy ngón tay ấn nhẹ lên mũi bé, mắng: "Giống y hệt cha con, đúng là đồ nhóc con vô tâm vô phế."
Nói xong chính Phó Dục Hàn cũng sững sờ, nhắc đến ?
Thật nên để đến thực tập, đầu tiên Phó Dục Hàn nảy sinh cảm giác hối hận.
Người tuy trông vẻ trẻ tuổi nóng tính nhưng chắc chắn là trách nhiệm. Nếu con, chắc chắn sẽ vội vàng chạy tới chịu trách nhiệm ngay.
cần thiết, đứa bé là do tự lựa chọn, Enigma chuyện . Hơn nữa đối phương còn nhỏ, tương lai và cơ hội còn nhiều, cần dùng chuyện để trói buộc .
Cứ như , coi như cấp bình thường là . Phó Dục Hàn nghĩ cách giải quyết mà bản cho là nhất.
"Phó Đoàn Đoàn, Phó Thính Linh! Con ăn dâu tây thì giật yếm làm cái gì?"
Phó Dục Hàn lơ là một chút, tên nhóc Phó Thính Linh giật phăng chiếc yếm buộc chặt xuống.
Khổ nỗi miệng nhóc con lớn như , lúc ăn dâu nước miếng hòa cùng nước dâu chảy xuống áo.
Bộ đồ mới sáng nay giờ bẩn, còn quệt cả áo trắng của Phó Dục Hàn.
Phó Dục Hàn cau mày, giận quá hóa , hít sâu một tự nhủ rằng đây là con ruột, con ruột... Đành về phòng quần áo khác cho Đoàn Đoàn và cả .
Thay đồ xong, Phó Dục Hàn vườn nữa mà bế con xuống phòng khách.
Trong phòng khách rộng rãi tráng lệ nhiều nhà họ Phó đang trò chuyện.
Ông cụ Phó ở chính giữa, nở nụ hiền từ ôm một đứa bé bốn năm tuổi.
Phó Dục Hàn liếc đồng hồ - 14:46, xem về đông đủ .
Vừa thấy xuống, những đang chuyện đều khoanh tay im lặng chuẩn xem kịch .
Quả nhiên ông cụ Phó còn vui vẻ, thấy sắc mặt lập tức lạnh tanh.
Quan niệm đẳng cấp gia tộc và quy tắc lễ nghi của nhà họ Phó vẫn nặng nề như thời phong kiến, ngay cả chỗ cũng quy định ngầm.
Ông cụ Phó là trung tâm quyền lực cao nhất của nhà họ Phó nên chắc chắn ở vị trí tôn quý nhất ở giữa, ghế bên trái ông thuộc về thừa kế.
Hiện tại vị trí bên trái ông cụ Phó do Phó Hướng Tùng , còn vị trí bên ông thì để trống.
Phó Dục Hàn chỗ trống đó là của . Dù còn danh phận thừa kế thì ở nhà họ Phó cũng ai dám càn rỡ với .
Thế là bế đứa bé thẳng tới đó.
Anh còn đến chỗ thì một chiếc tách tinh xảo bay về phía . Phó Dục Hàn nhanh như chớp dùng tay gạt , tách đổi hướng bay sang bên cạnh.
Chỉ thấy tiếng "choang", tách vỡ tan.
"Á..." Tiếng hét chói tai vang lên, sang thì thấy tách rơi ngay chân một phu nhân.
Ông cụ Phó bình tĩnh xua tay hiệu đến dọn dẹp, cứ như thể cái tách do ông ném .
Đoàn Đoàn trong lòng thấy tiếng động lớn thì giật run lên. Trẻ con bên cạnh đứa nhưng nhóc con , ngược còn mở to mắt quan sát xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-7-tranh-cai.html.]
Cảm nhận nhóc con dọa giật , sắc mặt Phó Dục Hàn lạnh xuống.
Ánh mắt thâm trầm sâu thẳm, toát khí lạnh đáng sợ khiến những mặt đều rùng . Anh lạnh : "Cách chào đón của ông cụ thật là đặc biệt đấy."
Ông cụ Phó vốn đang đầy bụng tức giận, lúc bùng nổ ngay lập tức:
"Một năm , trong mắt mày còn cái nhà ! Mày còn dám mang nó về đây!"
Ông cụ Phó ác ý gì với Đoàn Đoàn, chỉ là giận Phó Dục Hàn chịu lời liên hôn theo sự sắp xếp của ông, ngược còn làm một đứa bé.
"Đồ con hoang!" Một giọng non nớt vang lên, là do đứa trẻ cạnh ông cụ Phó .
Trẻ con hiểu chuyện, mở miệng là "con hoang", chứng tỏ lớn ngày nào cũng bên tai nó.
Phó Dục Hàn về phía đó. Anh nhớ đứa trẻ nhưng trông vẻ là con trai út của Phó lão tam (Chú ba). Anh sang chằm chằm Phó lão tam, như :
"Quản cho cái miệng của và con , còn nữa xin ngay. Nếu sẽ tự tay giúp dạy dỗ."
"Trẻ con hiểu chuyện mà." Phó lão tam vội vàng kéo con trai út . Bình thường gã đúng là câu bên tai con, nhưng bây giờ lúc chuyện đó.
Tim Phó lão tam đập thót, tát con trai một cái: "Thằng ranh con, lung tung, mau xin ."
Đứa trẻ hư ép xin .
Phó Dục Hàn cũng tha thứ, tìm chỗ xuống bật :
"Con ít nhất cũng đường đường chính chính sinh . Nhà họ Phó nhiều con hoang do ngoại tình như , chẳng đều đang ở đây ?"
Ông cụ Phó kịp lên tiếng thì kẻ nhột nhảy dựng lên, chính là cha của Phó Dục Hàn - Phó Hải Đạo:
"Phó Dục Hàn! Mày cái gì đấy, đúng là vô pháp vô thiên, coi ai gì!"
Phó Dục Hàn cầm quả cherry to nhất, nhất đĩa trái cây đưa cho Đoàn Đoàn.
Sau đó mới ung dung đáp trả: "Vô pháp vô thiên? Nói cũng đúng thôi, dù cha cũng c.h.ế.t hẳn , nên mới sinh mà cha dạy."
Bị chọc đúng chỗ đau, Phó Hải Đạo nổi trận lôi đình: "Mày..."
Phó lão đại (Bác cả) bên cạnh cũng giống Phó Hải Đạo, đều là phường ăn chơi trác táng. Chi lớn và chi thứ hai bình thường vẫn đấu đá ngầm, lúc thấy em trai chịu thiệt, ông cũng nhịn :
"Chú hai, thấy cháu nó cũng mấy phần đạo lý đấy."
Phó Hải Đạo đương nhiên để ông châm chọc, cũng độc mồm mắng thầm: "Hừ, cả ngày nào cũng xe sang gái , thấy cũng chẳng hơn là bao ."
Bầu khí lập tức trở nên căng thẳng...
"À đúng , hôm hình như thấy chú ba ôm ấp một , dáng vẻ thím ba nhỉ?" Phó Dục Hàn lộ vẻ mặt hồi tưởng, như thể đang thực sự thắc mắc.
Vợ Phó lão tam liền nổi cơn tam bành, lao đ.á.n.h Phó lão tam: "Cái đồ khốn kiếp , ông còn dám ngoài chim chuột, đ.á.n.h c.h.ế.t ông."
Phó lão tam phản kháng , hai lao đ.á.n.h .
Ông cụ Phó vội sai tách hai . Khuyên can mãi vợ Phó lão tam cũng chịu dừng tay, đ.á.n.h cho mặt mũi Phó lão tam bầm tím mới chịu buông.
Nhìn cảnh ch.ó c.ắ.n chó, Phó Dục Hàn nhịn . Anh giả vờ bụng nhắc nhở nhưng thực chất là đổ thêm dầu lửa: "Thím ba, coi chừng ông làm một đứa con - hoang nữa đấy nhé!"
Vợ Phó lão tam mất lý trí, định lao đ.á.n.h tiếp. Cuối cùng ông cụ Phó gọi bảo vệ đ.á.n.h ngất bà thì tình hình mới tạm lắng xuống.
Nhắc đến con hoang, trong lòng ông cụ Phó cũng nghẹn một bụng lửa. Ba con trai, hai con gái, hầu như đứa nào cũng ngoại tình và con riêng.
Ông cụ Phó luôn là vị phụ cho phép ai cãi lời, hôn nhân của mấy đứa con đều do ông ngàn chọn vạn tuyển.
Ngoại tình và mang con riêng về chỉ thể hiện sự bất tuân của con cái mà còn khiến ông mất hết mặt mũi trong giới.
Vì ông phản bác lời Phó Dục Hàn mà hừ lạnh xua tay với ba đứa con trai:
"Đủ , còn thể thống gì nữa! Mấy đứa chúng mày an phận chút cho tao. Nhất là mày, thằng ba, ngày mai từ đường quỳ gối hối cho tao."
Phó lão tam trừng mắt Phó Dục Hàn, trong mắt tràn ngập sự thù hận báo thù.
Phó Dục Hàn chẳng thèm tốn sức chuyện với đám rác rưởi , dù bọn họ cũng sắp nổi nữa .