Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 54: Lời giải thích
Cập nhật lúc: 2026-04-12 08:41:42
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả hai đều nhận sự việc điểm bất thường. Họ tạm thời giao con cho bảo mẫu bắt đầu từ từ xâu chuỗi việc.
Đồng t.ử Lục Thanh Dương giãn . Hắn lục lọi ký ức từ lúc gặp Phó Dục Hàn, xác nhận xác nhận rằng từng làm chuyện như thế.
Để chứng minh sự trong sạch, kiên định thề thốt: "Tôi dám khẳng định bao giờ xóa , nếu cả đời sẽ gặp và con."
Thấy thề thốt chắc nịch như , Phó Dục Hàn cũng bắt đầu nghi ngờ. phương thức liên lạc giữa hai đều xóa, dù kết bạn cũng còn lịch sử trò chuyện, làm để chứng minh đây?
! Anh nhớ từng gửi lịch sử trò chuyện cho Sở Thiếu Lê. Nghĩ , chìa tay về phía Lục Thanh Dương: "Điện thoại của , đưa đây."
Nghe , vẻ mặt Lục Thanh Dương cũng trở nên nghiêm túc, vội vàng tìm điện thoại cho Phó Dục Hàn.
Kỳ mẫn cảm hôm đó vốn dĩ bộc phát đột ngột nên mấy ngày nay vẫn đang điều tra sự việc hôm , quả thực tìm vài manh mối.
Hắn cứ tưởng kẻ dã tâm chỉ kích thích kỳ mẫn cảm của , ngờ bọn chúng còn động cả điện thoại của nữa.
Phó Dục Hàn cũng nhiều lời, cầm lấy điện thoại.
Vừa mở máy, đủ loại tin nhắn nhảy dồn dập suýt làm máy, quẹt tay xóa hết một cách qua loa.
Bấm khung chat WeChat với Sở Thiếu Lê, sức lướt lên , cuối cùng cũng tìm thấy ảnh chụp màn hình đoạn chat đó.
Lục Thanh Dương ghé đầu gần, ảnh đại diện và tên thì đúng là của thật, bèn thấp giọng nội dung bên :
"Ba tháng nay cứ đùa giỡn mãi... loại như sẽ ai yêu ... coi như xui xẻo."
Hắn càng sắc mặt càng âm trầm đáng sợ. Rốt cuộc là thằng ngu nào lấy điện thoại của gửi mấy cái tin nhắn thiểu năng !
Lại còn xóa kết bạn cấm làm phiền? Enigma tố chất cơ thể thượng thừa, lúc suýt chút nữa thì tối sầm mặt mũi mà ngất xỉu.
Phó Dục Hàn vốn định lấy lịch sử trò chuyện để vả mặt Lục Thanh Dương một trận, nhưng biểu cảm của lúc thì dường như đúng là hiểu lầm thật?
Ngẫm cả quá trình thì bản cũng vấn đề. Anh từng thực sự đối mặt chuyện rõ ràng với Lục Thanh Dương, cũng từng tìm hiểu sâu về .
Phó Dục Hàn sắp xếp từ ngữ, kể vắn tắt chuyện cho Lục Thanh Dương .
Hôm đó gặp Lục Thanh Dương biểu hiện lạ ở hầm xe, Phó Dục Hàn sai điều tra. vì thấy một Omega tự xưng là "vợ cưới" của ai đó ở biệt thự, cộng thêm chuyện đơn từ chức nên đinh ninh sự thật đúng là như nghĩ.
Thế là cho dừng điều tra, ngờ bỏ lỡ nhiều chuyện đến .
Nghe xong lời kể của Phó Dục Hàn, Lục Thanh Dương cũng im lặng. Bởi vì trong tất cả những chuyện , ngoại trừ việc đến Phó thị canh chừng thì những việc khác đều làm.
Hèn gì hôm đó đến Phó thị làm thì chặn , bảo nghỉ việc văn phòng nữa, còn tưởng Phó Dục Hàn sa thải chứ.
Hóa là do "chủ động" nộp đơn từ chức.
"Tôi từng nộp cái đơn từ chức quái quỷ nào cả. Còn nữa vợ ơi, em bảo Omega ở biệt thự tự xưng là vợ cưới của ..."
"Cậu thử gọi là vợ nữa xem?" Phó Dục Hàn nhếch môi lạnh đe dọa. Anh bây giờ tháo xích nên cả cũng trở nên mạnh miệng hơn hẳn.
Nhìn sắc mặt bất mãn của Phó Dục Hàn, Lục Thanh Dương ngẫm nghĩ một chút trơ trẽn đề nghị: "Vậy em gọi là vợ cũng mà, sẽ gọi em là chồng."
Phó Dục Hàn thì liếc xéo , nhịn huých cho một cùi chỏ, châm chọc: "Tính giấy đăng ký kết hôn còn mà cứ ở đây ngày ngày chiếm tiện nghi của đấy ?"
"Hay là mai 8 giờ chúng đến Cục Dân chính? Không , 7 giờ để còn xếp hàng sớm..." Lục Thanh Dương càng nghĩ càng hưng phấn, chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi mà chọn xong địa điểm tổ chức đám cưới .
"Nói chuyện chính ."
Lục Thanh Dương giọng điệu hung dữ của vợ thì tủi lầm bầm một câu: "Đây chính là chuyện quan trọng nhất còn gì..."
Nhìn sắc mặt ngày càng đen của ai , Lục Thanh Dương cũng dám cợt nhả nữa: "Được , chủ đề ."
Đơn từ chức cần chữ ký tay, từng ký thì chỉ thể là khác ký . Trong tất cả những quen , chỉ một thể mô phỏng chữ ký của .
Thế là bấm gọi . Hồi lâu , đầu dây bên mới bắt máy.
"Alo chị, em hỏi chút chuyện."
Chị gái là Lục Thiên Tuyết mở công ty riêng. Gần đây cô du lịch cùng vợ con nên vẫn gặp mặt , mãi đến một tuần mới về.
Ở đầu dây bên , Lục Thiên Tuyết đang ở văn phòng xử lý đống tài liệu tồn đọng. Nhìn thấy cuộc gọi của Lục Thanh Dương, cô ngay tên định hỏi cho ngô khoai đây mà.
Cô mệt mỏi tháo chiếc kính mắt dây xích kim loại xuống, day day ấn đường đau nhức mới trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-54-loi-giai-thich.html.]
"Có chuyện gì thì , chị đang bận."
Lục Thiên Tuyết ký tên rồng bay phượng múa lên tập tài liệu, quẳng nó sang một bên cầm điện thoại áp tai.
Lục Thanh Dương suy nghĩ một chút mới hỏi: "Mấy ngày em tỉnh táo do kỳ mẫn cảm, là chị ký đơn từ chức giúp em ?"
" , thế?"
Nghe , Lục Thanh Dương nghiến răng ken két, gằn giọng chất vấn: "Tại tự tiện quyết định em? Em bao giờ là từ chức!"
"Lát nữa về nhà một chuyến." Lục Thiên Tuyết giữ nguyên giọng điệu, xong liền cúp máy.
Lục Thanh Dương màn hình cuộc gọi ngắt kết nối, khuôn mặt tức giận đến mức vặn vẹo. Hắn hiểu ý của nhà , bọn họ quyết tâm ép kết hôn đây mà.
Sau khi bình thở, Lục Thanh Dương cầm chìa khóa chuẩn xuống lầu. Trước khi , nắm lấy hai vai Phó Dục Hàn, áy náy : "Tôi về nhà một chuyến , đợi , sẽ cho một lời giải thích thỏa đáng."
Phó Dục Hàn gật đầu: "Nếu tất cả chỉ là hiểu lầm thì để đưa con về nhé."
"Không , cứ ở đây đợi về." Lục Thanh Dương lắc đầu, sập cửa ngoài.
"Này... ..." Chưa đợi Phó Dục Hàn gọi thì thấy bóng dáng , cũng may là xích nữa.
Dù những gì Lục Thanh Dương đều là hiểu lầm chăng nữa, thì chuyện giam cầm vẫn là sai rành rành đó chứ? Nhốt lâu như , còn hù dọa , dù thì hiện tại cũng ý định tha thứ cho Lục Thanh Dương.
Anh bước khỏi phòng, thấy tiếng bi bô non nớt của Đoàn Đoàn ở phòng bên cạnh nên đẩy cửa .
Vừa bước , ngẩn . Anh Lục Thanh Dương chuẩn phòng cho em bé, nhưng ngờ căn phòng trang trí tinh tế và đầy tâm huyết đến .
Căn phòng lẽ rộng bằng phòng ngủ chính. Nhìn sơ qua, tông màu chủ đạo là màu vàng ấm áp, sàn nhà trải t.h.ả.m mềm mại, bên còn lót thêm t.h.ả.m tập bò cho bé.
Tất cả các góc cạnh đều bọc kỹ càng, thậm chí cả tường cũng ốp xốp mềm.
Đồ đạc trong phòng sắp xếp ngăn nắp gọn gàng, hề cảm giác bừa bộn chút nào.
Bảo mẫu thấy quan sát căn phòng liền mạnh dạn giải thích: "Thưa Phó, tất cả đều do một tay Lục bài trí đấy ạ, thực sự yêu và bé con."
Bà là vượt qua vòng tuyển chọn vô cùng gắt gao của Lục Thanh Dương mấy hôm , tố chất chuyên nghiệp. Hôm đó bế đứa bé phòng ngủ, thấy sợi xích thì bà còn lạ gì nữa.
Tiểu thuyết tổng tài bá đạo truy thê mang bầu bỏ chạy nhan nhản ngoài , bà ngờ ngoài đời thực hành vi phạm pháp thế thật. thấy vị Phó thương tích gì nên bà cũng dây rắc rối mà báo cảnh sát.
Phó Dục Hàn suy nghĩ của bà, chỉ lạnh nhạt gật đầu. trong lòng thể cảm thán, Lục Thanh Dương quả thực tận tâm với đứa bé.
Đoàn Đoàn thấy liền vứt đồ chơi sang một bên, định bò tới.
Phó Dục Hàn ở cửa vẫy tay với bé: "Đoàn Đoàn dậy nào, vịn lan can chỗ ba."
Đoàn Đoàn vẫn thể tự vững vàng, bây giờ chỉ thể vịn đồ vật để di chuyển. Xung quanh lắp lan can thấp cho bé tập , nếu qua đây bé thể vịn đó chầm chậm tới.
Đoàn Đoàn bò một nửa, bò ngược về chỗ ban đầu. Bé ngơ ngác lan can và tường, dường như đang suy tính xem làm thế nào để qua đó.
Phó Dục Hàn thầm buồn trong lòng, cái nhóc con ngốc nghếch còn cách tự dậy tại chỗ. bật thành tiếng, chỉ dùng ánh mắt khích lệ Đoàn Đoàn.
Đoàn Đoàn bên cạnh đống đồ chơi, c.ắ.n ngón tay một lúc cuối cùng cũng run rẩy bám lan can dậy.
Đợi khi vững , bé mới từ từ nhấc đôi chân ngắn cũn cỡn bước tới.
Phó Dục Hàn kiên nhẫn đợi một hai phút, bé mới hết quãng đường dài hai ba mét .
Bé đến tận cùng của lan can nhưng vẫn còn một đoạn nữa mới tới chỗ , bé liền chịu tiếp.
Phó Dục Hàn xổm xuống, dang rộng hai tay về phía bé, dịu giọng : "Bảo bối từ từ qua đây, cần sợ nhé, ba đỡ con mà."
"Ba ba!" Đoàn Đoàn nắm chặt lan can chịu buông tay.
Phó Dục Hàn lặp câu , lúc Đoàn Đoàn mới chịu buông tay. Vừa buông , bé liền loạng choạng nghiêng ngả chực ngã nhào xuống đất, Phó Dục Hàn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy bé, bế bổng lên.
"Đoàn Đoàn đúng là cục cưng của ba, giỏi quá !"
Đoàn Đoàn vốn đang mếu máo chực , ba khen ngợi khanh khách.
Phó Dục Hàn hôn con một cái bế bé xuống lầu. Ngay khi định bước khỏi cửa thì chặn .
"Tổng giám đốc Phó, chúng chuyện chút ."