Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 34: Rời đi
Cập nhật lúc: 2026-04-11 15:36:50
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ting toong —"
Lục Thanh Dương đưa tài liệu cho Phó Dục Hàn xong, lúc chỗ thì điện thoại vang lên.
Hắn mở xem, là tin nhắn Lục Thanh Vân gửi tới.
Lục Thanh Vân: [Tối nay về ăn cơm, 7 giờ, đến muộn. Ba bảo em ăn mặc một chút [Vị trí]]
Lục Thanh Dương: [Ăn diện? Ăn cơm với ai? Anh ?]
Lục Thanh Vân: [Cả nhà chúng đều . Ây da em đừng quản nhiều thế, tóm đừng mặc cái áo hoodie học sinh tiểu học của em nữa ok?]
Vừa nhắc đến hai chữ "ăn diện", Lục Thanh Dương bỗng dự cảm lành. Ba chắc sẽ gọi xem mắt chứ?
Dù ba gần đây vẫn luôn giục tìm đối tượng kết hôn, hình như còn tìm giúp ít đối tượng xem mắt, chỉ là từng nào.
Nếu thật sự là như thì tìm cớ chuồn êm mới .
nghĩ chắc cũng đến mức đó, trai là cả nhà cùng , ai xem mắt mà dẫn theo cả nhà chứ? Chắc là gặp mấy chú bác hợp tác làm ăn gì đó thôi, nghĩ đến đây Lục Thanh Dương cũng để ý quá nhiều nữa.
Lục Thanh Dương: [Em đây là mặc áo hoodie trắng mũ, tiêu chuẩn của nam sinh viên đại học đấy, cái đồ nhà quê .]
Lục Thanh Vân: [Anh làm việc đây. Em còn mắng nữa, tin tối nay gọi một xe đến xử em.]
Lục Thanh Dương: [Không thèm nhảm với , với ba là thể em sẽ đến muộn một chút.]
Lục Thanh Vân: [Làm gì? Tại ? Không 6 giờ tan làm ?]
Lục Thanh Dương trả lời nữa, đương nhiên là vì đưa Phó Dục Hàn sân bay.
Dự án nước ngoài mà Phó Dục Hàn đang phụ trách xảy chút vấn đề với phía công ty đối tác, khiến tiến độ hợp tác cản trở. Chuyện lúc đó do trực tiếp phụ trách, khác rõ các vấn đề cụ thể nên buộc đích giải quyết.
Phó Dục Hàn vốn định đưa Đoàn Đoàn theo cùng, nhưng mấy hôm nhiệt độ đổi thất thường, cơ thể Đoàn Đoàn khó chịu, mới đỡ hơn hai hôm nay nên đưa con đường dài vất vả.
Thế là Lục Thanh Dương xung phong nhận việc chăm sóc đứa bé. Thời gian chuyển đến căn hộ cạnh nhà Phó Dục Hàn, nhà riêng của thì chẳng về mấy , bộ thời gian đều ở phòng cho khách của Phó Dục Hàn.
Để Phó Dục Hàn giảm bớt gánh nặng, thường xuyên tranh giành nhiệm vụ chăm con. Có vài việc làm còn thành thạo hơn cả Phó Dục Hàn, hiện tại để một trông trẻ cũng vấn đề gì lớn.
Chuyến bay của Phó Dục Hàn cất cánh lúc 6 giờ chiều nay, từ nhà đến sân bay lái xe hơn một tiếng, vì hai tan làm sớm để về nhà nấu cơm ăn.
Đợi ăn uống xong xuôi là bốn giờ chiều, Lục Thanh Dương cầm lấy chìa khóa xe bỏ hành lý cốp , Phó Dục Hàn bế Phó Đoàn Đoàn theo phía .
Trên xe, Phó Dục Hàn đặt Phó Đoàn Đoàn ghế trẻ em thắt dây an cho bé, Lục Thanh Dương khởi động xe xuất phát.
Phó Dục Hàn thấy Đoàn Đoàn vặn vẹo cơ thể tỏ vẻ khó chịu bèn cầm con thỏ đồ chơi mới mua bên cạnh đưa cho con. Đoàn Đoàn lúc mới an phận ngoan ngoãn chơi đồ chơi.
Phó Dục Hàn xoa đầu con, dịu dàng bé thì thầm : "Xin cục cưng, ba vắng vài ngày, mấy ngày nay con ngoan ngoãn ở với chú nhé?"
Phó Đoàn Đoàn hiểu ý lắm nhưng bé nhớ kỹ hai chữ " vắng". Bé mỗi ba " vắng" là sẽ gặp ba.
Đoàn Đoàn vui vẻ cầm đồ chơi mới bao lâu, cái miệng lập tức mếu xệch, há mồm òa lên.
Phó Dục Hàn đau lòng vô cùng, vội vàng ghé sát dỗ dành.
Dỗ dành hồi lâu tiếng của Đoàn Đoàn mới nhỏ dần, nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi lã chã.
Phó Dục Hàn giải phóng một chút tin tức tố xoa dịu cho con, nhưng gần đây tuyến thể của hồi phục trạng thái định nên giải phóng .
Phó Dục Hàn hết cách, đành gọi đàn ông đang lái xe phía : "Thanh Dương, phiền giải phóng một chút tin tức tố cho bé con, thằng bé ngừng."
Lục Thanh Dương tiếng của đứa bé cũng xót xa thôi, liền vội vàng giải phóng tin tức tố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-34-roi-di.html.]
Trong nháy mắt cả khoang xe tràn ngập mùi rượu mơ. Bé con ngửi thấy mùi hương quen thuộc thì nấc lên một cái, rúc lòng Phó Dục Hàn tiếng dần nhỏ .
"Tin tức tố của lợi cho bé con. Hai ngày tới nếu thể thì phiền giải phóng cho thằng bé nhiều một chút, sẽ trả thù lao tương ứng cho ."
Phó Dục Hàn đắn đo một chút vẫn .
Tuy thời gian qua Đoàn Đoàn thường xuyên tiếp xúc với Lục Thanh Dương và sự ỷ nhất định . Phó Dục Hàn sợ mấy ngày vắng Phó Đoàn Đoàn sẽ thích ứng , nghĩ rằng vẫn nên với Lục Thanh Dương cho rõ ràng.
"Anh Phó mà, mỗi ngày em thấy Đoàn Đoàn đều cảm thấy tâm trạng hơn nhiều, thằng bé là hạt dẻ của em cũng quá đáng. Hơn nữa bây giờ bé con chỉ gọi em là chú, em chăm sóc thật mới xứng đáng với xưng hô . Anh cần cảm thấy nợ em cái gì, tất cả đều là em tự nguyện làm."
Lần nữa thấy những lời khách sáo xa cách như , trong lòng Lục Thanh Dương còn sự bực bội như lúc ban đầu.
Chỉ khi tiếp xúc chân thực với con Phó Dục Hàn, Lục Thanh Dương mới là một nhạy cảm và ranh giới cực kỳ mạnh mẽ.
Hắn Phó Dục Hàn trả thù lao, phân định thứ rõ ràng sòng phẳng vì chỉ coi trọng lợi ích, mà là vì sợ mắc nợ.
Phó Dục Hàn là lớn lên trong sự yêu chiều. Việc tự chữa lành và độc hành trong thời gian dài khiến trở nên sợ mắc nợ khác, bởi vì theo Phó Dục Hàn thấy thì mắc nợ sẽ dễ hạn chế khắp nơi.
Trông như một con báo gấm mạnh mẽ, thực tế thì đa thời gian đều mạnh mẽ thật, nhưng hễ chút suy yếu thì cũng chỉ thể dùng sự phô trương thanh thế để bảo vệ chính .
Sau khi Lục Thanh Dương thực sự hiểu , trong lòng chỉ còn sự đau lòng cuộn trào.
Lục Thanh Dương yêu , nhưng sẽ với Phó Dục Hàn những lời kiểu như "Em làm gì vì ", "Vì em mới làm thế".
Hắn từ từ cho Phó Dục Hàn : Không vì đạt điều gì từ mới giúp đỡ làm những việc ; mà là vì đủ , xứng đáng yêu thương, cho nên ở đây, em liền cam tâm tình nguyện làm tất cả vì .
Phó Dục Hàn suy nghĩ của , chỉ chuyện thoải mái một chút để đừng quá để tâm đến việc làm phiền .
Nghĩ đến đây, Phó Dục Hàn cũng kiểu cách đẩy đưa nữa. Anh suy nghĩ một chút, đột nhiên nghĩ một cách cảm ơn ho:
"Được, làm phiền nhé. Đợi về, sẽ đưa và Phó Đoàn Đoàn chơi vài ngày."
Nghe , khóe miệng Lục Thanh Dương kinh ngạc nhếch cao, cả kích động đến mức nên lời.
"Đừng kích động, lái xe cẩn thận." Phó Dục Hàn nhắc nhở.
Lục Thanh Dương bình tâm trạng, vui sướng xác nhận nữa: "Thật sự đưa bọn em chơi ?"
Quả nhiên mấy trai trẻ tuổi đều thích chơi, Phó Dục Hàn nghĩ thầm, mím môi trả lời: "Đương nhiên."
"Yeah yeah yeah!" Lục Thanh Dương mang theo tâm trạng suốt cả quãng đường, đưa đến sân bay.
Còn mười mấy phút nữa là đến giờ kiểm soát vé.
"Bọn em sẽ nhớ lắm." Lục Thanh Dương bế Phó Đoàn Đoàn đáng thương , hai đều cùng một vẻ mặt tủi như .
Nhất là đứa nhỏ, mặc bộ đồ thỏ con, đôi mắt đỏ hoe ngập nước trông vô cùng xót xa.
Vốn dĩ hai giống , bây giờ đặt cạnh càng một cái là ngay cha con ruột.
Trong lòng Phó Dục Hàn mềm nhũn, dang tay về phía hai .
Lục Thanh Dương vội vàng bế Phó Đoàn Đoàn ôm lấy Phó Dục Hàn. Lúc ba ôm chặt lấy , khung cảnh ấm áp vô cùng.
"Được , buông , nếu lát nữa lỡ giờ soát vé đấy." Phó Dục Hàn vỗ vỗ đang ôm chặt lấy , nhắc nhở một câu.
Lục Thanh Dương buông , ghé sát tai Phó Dục Hàn một câu: "Đợi về, em chuyện với ."
Phó Dục Hàn im lặng một chút gật đầu. Anh hôn Phó Đoàn Đoàn một cái, đó xoay cửa kiểm tra an ninh.
Lục Thanh Dương ngẩn ngơ theo bóng dáng , tình yêu đáy mắt như dung nham mất kiểm soát trào dâng mãnh liệt.
Phó Đoàn Đoàn thấy ba thực sự mất liền òa lên lớn. Lục Thanh Dương hồn, vội vàng dỗ dành đứa trẻ: "Cục cưng ngoan, , ba con sẽ về sớm thôi mà!"