Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 13:

Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:04:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Dục Hàn lễ phép chào hỏi: "Cháu chào hai bác và Tổng giám đốc Lục, chúc buổi sáng lành!"

Sau đó giải thích: "Đêm qua mưa to gió lớn quá nên cháu kẹt ở gần đây, Thanh Dương chuyện nên mời cháu về tá túc một đêm."

"Cháu vô cùng cảm kích, tối qua vì sợ làm phiền hai bác nghỉ ngơi nên cháu dám chào hỏi, thật sự thất lễ ."

Lục Khải Vân nãy còn đùng đùng nổi giận, thấy Phó Dục Hàn lập tức tươi rạng rỡ: "Mau , phiền gì ."

Nói xong, ông lườm Lục Thanh Dương một cái sắc lẹm như nghệ sĩ biến mặt Tứ Xuyên mắng: "Thằng nhóc báo một tiếng?"

Lục Thanh Dương chẳng thèm để tâm đáp: "Tối qua buồn ngủ quá nên con quên béng mất."

"Ôi trời, đây là con trai cháu hả, đáng yêu quá mất!" Một giọng đầy vẻ ngạc nhiên vang lên.

Phó Dục Hàn xuống ngước mắt lên, đó chính là của Lục Thanh Dương - bà Hà Phong Nguyệt, lúc bà đang Phó Đoàn Đoàn với ánh mắt sáng rực.

Phó Dục Hàn mỉm ôn hòa với bà : "Vâng \, đây là con trai cháu tên Phó Thính Linh, tên ở nhà là Phó Đoàn Đoàn."

"Phó Đoàn Đoàn giơ tay lên chào con." Bình thường Phó Dục Hàn dạy bé nhiều cách chào hỏi và tạm biệt.

Bây giờ chỉ cần thấy "tạm biệt" chào hỏi là bé tự động giơ tay lên, mấy ngón tay nhỏ xíu cử động liên hồi trông hệt như móng vuốt mèo con đang co duỗi.

Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu của Phó Đoàn Đoàn, trái tim như tan chảy và cũng vui vẻ vẫy tay với bé.

"Chào cục cưng nha, cháu đáng yêu quá , cho bà ôm một cái nào?" Nhìn thấy em bé trắng trẻo bụ bẫm mặt, bà Hà Phong Nguyệt kìm liền đưa tay đón.

Phó Đoàn Đoàn hiểu, chỉ nghiêng cái đầu nhỏ ngô nghê, bàn tay mập mạp vẫn cứ giơ lên cao.

"Bé con giỏi lắm, chào con nên bỏ tay xuống nhé." Phó Dục Hàn hạ tay con xuống đặt bé vòng tay bà Hà Phong Nguyệt.

"Ái chà, cháu tên là Đoàn Đoàn hả? Bé xíu xiu một cục thế , còn thơm phức nữa chứ, để bà hôn một cái nào." Bà Hà Phong Nguyệt đón lấy Đoàn Đoàn hôn chùn chụt lên má bé.

Trẻ con nhà họ Lục hồi nhỏ đứa nào cũng nghịch ngợm như quỷ sứ, vì nuông chiều quá mức nên cả ba đứa đều thành những "giặc con" thể phá banh cả nhà.

Mãi khi chúng lớn hơn một chút, hai vợ chồng nghiêm khắc uốn nắn thì mới dạy dỗ đám trẻ lời hơn.

ngờ ngay cả đứa cháu trai Lục Xuyên Đình cũng thừa hưởng trọn vẹn tính khí nghịch ngợm của con gái họ, thằng bé nghịch dại ôm trộm mèo nhà về làm họ đến tận nơi xin , suýt chút nữa là tức đến phát bệnh.

Bà Hà Phong Nguyệt nào từng thấy đứa bé nào ngoan ngoãn quấy như bao giờ, bà liền ôm ấp trêu đùa, Lục Khải Vân bên cạnh cũng lén lút đưa tay cọ cọ với Phó Đoàn Đoàn.

"Tiểu Hàn , bé con mấy tháng ? Sao bác đứa bé cứ thấy giống cháu và Thanh Dương thế nhỉ?" Bà Hà Phong Nguyệt thuận miệng hỏi một câu.

Người vô tình nhưng hữu ý.

Phó Dục Hàn thì căng cứng, sắc mặt tái nhợt thoáng chút sợ hãi, cố gắng giữ bình tĩnh đáp: "Được tám tháng ạ."

Lục Thanh Dương thấy vẻ mặt tự nhiên của Phó Dục Hàn thì tưởng thích hỏi han nhiều nên thầm kêu vội vàng đ.á.n.h trống lảng: "Ba giúp bọn con trông bé một lúc nhé, con với Phó ăn sáng đây, lát nữa ăn xong bọn con còn làm."

Lục Thanh Dương Phó Dục Hàn là coi trọng ranh giới cá nhân, trong khi gia đình thuộc kiểu nhiệt tình hào sảng quá mức, sợ nhà sẽ vô tình mạo phạm đến .

mới lảng sang chuyện khác.

Bà Hà Phong Nguyệt lúc mới vỗ trán xin : " đúng đúng, hai đứa mau ăn , mải chuyện nên quên mất. Bé con cần ăn gì ? Để bác trai con nấu chút đồ ăn dặm nhé."

"Vậy thì cháu xin phép. Bé con cần ăn ạ vì cháu mới cho bé uống sữa ." Phó Dục Hàn ngạc nhiên ba của Lục Thanh Dương, hóa chủ tịch Lục đường đường oai phong mà cũng nấu đồ ăn dặm ? Cảm giác tương phản thật sự lớn.

Nói xong, Lục Thanh Dương kéo Phó Dục Hàn về phía bàn ăn.

Lục Thanh Vân nãy giờ đóng vai tượng điêu khắc cũng theo phòng ăn: "Ái chà, đây chẳng trai sạch sẽ ? Anh~~~ướt~sũng, nhưng~yêu~em~sạch~sẽ~"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-13.html.]

Lục Thanh Dương ngơ ngác: "?" Cái quái gì thế?

"Anh trai sạch sẽ cái gì chứ? Sáng sớm thể bình thường chút ? Với vẫn còn ở đây, Tổng giám đốc Lục hình như sắp muộn làm đấy?"

Lục Thanh Vân vốn luôn làm đúng giờ giờ chẳng hề vội vã, khoanh tay đầy vẻ châm chọc Lục Thanh Dương.

Thằng nhãi ranh lấy ô của thì thôi , còn ôm cả đối thủ đội trời chung của về nhà, bao nhiêu cái oai phong lẫm liệt nó chiếm hết .

"Ha ha, tự xem video gửi cho mày ." Lục Thanh Vân thấy vẻ mặt ngơ ngác của em trai thì lườm nguýt một cái mới chịu làm.

Lục Thanh Dương một tay bưng bát cháo, tay lấy điện thoại , Lục Thanh Vân mà kiểu đó thì chắc chắn chẳng chuyện gì lành.

"Video gì ?" Phó Dục Hàn ít khi lên mạng nên hiểu mấy cái trend đó, với ánh mắt thắc mắc.

Lục Thanh Dương cũng là video gì, nhưng để an xem vài giây, thấy cảnh trời mưa mới dám mở cho cả hai cùng xem.

Ngay khoảnh khắc mở màn hình , trong video xuất hiện cảnh một mặc áo mưa đang chạy như điên.

Lục Thanh Dương thầm than: "?" Tiêu đời , chẳng chính là ?

Đọc kỹ dòng mô tả bên , mới hiểu cái biệt danh " trai sạch sẽ" mà Lục Thanh Vân ý gì.

Xem xong video, bầu khí giữa hai bỗng trở nên ngượng ngùng lạ thường, nhưng nỗi ngượng ngùng của mỗi chẳng giống .

Phó Dục Hàn khan "ha ha" một tiếng : "Họ cũng đúng thật ha, trông đúng là dáng bạn trai lực điền."

Lục Thanh Dương đỏ bừng mặt mũi, lắp bắp đáp: "Anh, Phó, cư dân mạng chỉ trêu đùa thôi, đừng để ý nhé."

Mặc dù cư dân mạng khen ngợi thì cái đuôi vô hình của vểnh lên tận trời, nhưng đem bàn tán ngay mặt vợ thế thì hổ c.h.ế.t mất.

Phó Dục Hàn lắc đầu tỏ ý bận tâm, vốn chẳng bao giờ dùng ứng dụng . Hơn nữa chuyện mạng thật giả lẫn lộn khó phân biệt, cứ xem như một câu chuyện vui là .

Lục Thanh Dương chơi Douyin, ngón tay liền lén lút bấm nút chia sẻ video về máy.

...

Ăn nhanh bữa sáng xong thì đồng hồ chỉ tám giờ rưỡi. Chín giờ mới làm nên Lục Thanh Dương vẫn còn kịp giờ đến công ty.

Trước đó, Phó Dục Hàn tạt qua nhà một chuyến để giao Phó Đoàn Đoàn cho bảo mẫu chăm sóc, vì thế lúc đến công ty thì cũng gần mười giờ.

Hôm nay công ty việc gì lớn, cũng chẳng kẻ dở nào đến quấy rầy. Ngay lúc định mở chiếc USB mà Mục Nguyên Tu đưa cho thì điện thoại của Đỗ Thanh Lê gọi tới.

Về mùi hương đặc biệt chiếc bút máy , Đỗ Thanh Lê phân tích đó là chất gì .

Thứ từng xuất hiện thị trường, lẽ là sản phẩm do tư nhân tự nghiên cứu, tuy nhiên thành phần của nó gần với dung dịch bảo quản thường dùng trong y học, tạm thời cứ gọi là dung dịch bảo quản .

"Xin nhé lão Phó, từ mùi hương trích xuất quá ít dữ liệu, nhưng nếu dung dịch gốc thì chắc chắn sẽ làm rõ nó là thứ gì."

Đang dở thì Đỗ Thanh Lê chuyển chủ đề:

" một điều chắc chắn là chiếc bút máy đó đặt trong một căn phòng kín mùi nồng, hơn nữa đó chắc chắn là một phòng thí nghiệm chứa đầy loại dung dịch bảo quản . Có một tin là loại dung dịch sử dụng một loại hóa chất khá thông dụng."

Phó Dục Hàn cũng trầm ngâm suy nghĩ. Việc điều tra ngay cũng là chuyện thường tình, nếu dễ dàng như thì kẻ sớm lòi đuôi , an ủi:

"Không , ít nhất cũng chút manh mối. Cậu bảo trướng điều tra các phòng thí nghiệm trong mấy năm gần đây xem nơi nào đang sử dụng lượng lớn loại hóa chất mà ."

Phó Dục Hàn rõ việc mua bán và sử dụng lượng lớn một loại hóa chất đều cần phòng thí nghiệm báo cáo lên để xét duyệt, vì chắc chắn sẽ hồ sơ lưu .

Chỉ cần tìm phòng thí nghiệm nào đang sử dụng nó thì chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.

Loading...