Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? - Chương 108: Bé lớn
Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:31:53
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng khách, mấy lẽ làm đều đang tụ tập ở đây, mắt dán chặt bóng dáng nhỏ bé ngay cửa.
Bóng dáng nhỏ bé đang xiêu vẹo bậc thềm đá cửa. Trong lòng bé ôm chặt con thỏ bông to nhất mà yêu thích, đôi mắt sưng đỏ chằm chằm cửa sắt lớn trông vô cùng đáng thương.
Hôm qua lúc mới đến đây, Đoàn Đoàn vẫn còn vui vẻ.
Có cả một nhà cưng chiều, đồ ăn vặt bình thường các ba cho ăn nhiều thì ở đây đều ăn, còn trai chơi cùng.
Đến tối, hai ba gọi điện thoại về, trò chuyện với bé một lúc lâu.
Tuy trong lòng nhớ các ba, nhưng bé vẫn ngoan ngoãn lời ba, ngủ cùng ông bà nội.
đến sáng hôm tỉnh dậy, vẫn thấy ba nên bé chịu ở đây nữa, cứ nằng nặc đòi ba.
Đợi ông bà nội hôm nay các ba sẽ về, bé mới chịu yên tĩnh .
yên tĩnh thì cơm cũng chẳng chịu ăn, sữa cũng uống, cứ thế lảo đảo bậc thềm nhỏ .
Người nhà họ Lục kéo cũng chịu , nếu bế ép thì bé cũng to, chỉ lặng lẽ đó chảy nước mắt.
Người nhà họ Lục buông , bé ôm thỏ bông bậc thềm đó, im thin thít một lời.
Hơn nữa, bé còn cho ai cạnh .
Lục Thanh Vân gọi điện cho em trai, cúp máy thì ba Lục vội vàng hỏi: "Thằng hai, em con đến ?"
Lục Thanh Dương tắt màn hình điện thoại, sang an ủi: "Ba đừng lo, là đang đường ."
"Sao mà lo cho !"
Hà Phong Nguyệt cuối cùng nổi nữa, kéo tay Lục Khải Vân, giọng nghẹn ngào:
"Ông Lục , xem bé Đoàn quá, mà xót hết cả ruột gan!"
Lúc cổng sắt lớn của biệt thự từ từ mở , một chiếc xe con màu đen chạy dừng cửa.
Đoàn Đoàn đương nhiên cũng thấy, bé phắt dậy định chạy tới thì "bộp" một cái ngã nhoài đất.
Hai xe vội vàng bước xuống, lao nhanh như bay về phía bé.
Lúc trong phòng khách cũng chạy ùa .
Lục Thanh Dương nhanh tay bế Phó Đoàn Đoàn đang đất lên, kiểm tra kỹ lưỡng:
"Bảo bối, để ba Lục xem đau ở ?"
Phó Đoàn Đoàn còn ngơ ngác vì ngã, đang định mếu máo thì thấy hai ba, lập tức phấn khích hét toáng lên:
"Ba! Ba Lục!"
Bé gọi bao nhiêu tiếng thì hai cũng nghiêm túc đáp bấy nhiêu tiếng.
"Thằng ba, bé Đoàn chứ?" Ba Lục vội vàng chạy tới, xót xa hỏi.
Lục Thanh Dương vén áo lên kiểm tra cho con nữa.
May là con thỏ bông đủ to, lúc ngã chắc chắn Đoàn Đoàn đè lên con thỏ mới ngã sang bên cạnh.
Cho nên bé thương ở , chỉ là quần áo bẩn thôi.
Mọi thấy đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của con, Phó Dục Hàn nhớ hình ảnh cục bột nhỏ cô đơn ban nãy.
Tim Phó Dục Hàn bỗng nhói lên, xoa đầu con hỏi:
"Bảo bối, con đây là để đợi các ba ?"
Đoàn Đoàn nắm lấy tay Phó Dục Hàn, cả định nhào về phía , dùng giọng sữa nũng nịu: "Ba ơi? Ôm con~"
Phó Dục Hàn định đón lấy con thì Lục Thanh Dương lắc đầu ngăn .
Đối phương đặt đứa bé lòng nhưng tay vẫn buông .
Tay Phó Dục Hàn khựng một chút, cuối cùng chỉ đặt tay lên Đoàn Đoàn chứ dùng sức để bế.
Cả nhà cùng phòng khách.
"Hai đứa mau đút cho bé Đoàn ăn chút cơm , sáng nay uống bình sữa xong đến giờ vẫn ăn gì ." Hà Phong Nguyệt sai xuống bếp bưng cơm của Đoàn Đoàn lên.
Lục Thanh Dương lên lầu quần áo cho Đoàn Đoàn xong mới đặt bé lên ghế sô pha, để bé dựa Phó Dục Hàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/theo-duoi-ba-xa-tong-tai-alpha-lai-con-co-con/chuong-108-be-lon.html.]
Lục Thanh Dương đút một miếng, bé liền há to miệng "a ~ um" ăn một miếng, ngoan ngoãn dính lấy ba để ăn cơm.
"Đoàn Đoàn, ngon con?"
Đoàn Đoàn tưởng ăn, đợi Lục Thanh Dương đút thìa tiếp theo, bé túm áo Phó Dục Hàn chỉ thìa cơm:
"Ba ơi? Ăn?"
"Ba đói, bảo bối ăn , cảm ơn bảo bối." Phó Dục Hàn lắc đầu.
Sau đó thấy con thỏ bông lấm lem bùn đất, bèn đưa tay bảo Đoàn Đoàn đưa thỏ cho , bé ngoan ngoãn đưa ngay.
Phó Dục Hàn định mang thỏ giặt thì Lục Thanh Dương gọi : "Vợ ơi, cứ để thỏ ở đó , lát nữa em giặt là ."
"Anh giặt mà, em căng thẳng quá đấy." Phó Dục Hàn phản bác, chỉ là t.h.a.i chứ tàn phế .
Tay đút cơm của Lục Thanh Dương khựng , chút lo lắng.
Thỏ bông là đồ khâu tay nên giặt tay thật nhẹ nhàng, vắt khô cũng tốn sức.
Bác sĩ sức khỏe của vợ hiện lắm, t.h.a.i nhi ba tháng đầu định. Tốt nhất là nên làm việc nặng, lâu cũng .
thể thẳng , khéo một chút, thế là suy nghĩ đáp:
"Đoàn Đoàn từng tự giặt thỏ nhỏ của , là lát nữa ba chúng cùng giặt, để con cũng tham gia nhé?"
Nghĩ , nhéo cái má phúng phính của Đoàn Đoàn thêm: "Bảo bối, hôm nay các ba về muộn, các ba xin con."
" mà..." Lục Thanh Dương đổi giọng: "Phó Đoàn Đoàn bỏ ăn như thế, còn làm ông bà và bác lo lắng, lát nữa con xin đấy nhé."
Phó Dục Hàn đương nhiên tán thành, tuy nhà họ Lục thẳng, nhưng qua lời kể của họ cũng hiểu phần nào.
Phó Dục Hàn đều cưng chiều đứa bé , nhất là ba Lục thì cưng chiều Đoàn Đoàn vô điều kiện.
Đoàn Đoàn gì họ cũng cho cái nấy.
Những món ăn vặt ăn nhiều, chỉ cần bé lóc một tí là ba Lục thỏa hiệp ngay.
Cho nên buộc nghiêm khắc, nếu sẽ ngày chiều hư đứa nhỏ thành tiểu ma vương mất.
"Phó Đoàn Đoàn, bình thường ở nhà con bắt nạt ba Lục và ba thì thôi, nhưng vô cớ giận dỗi với lớn khác, ?"
Đoàn Đoàn giọng điệu nghiêm khắc của dọa sợ, thút thít đầu ôm eo , đáng thương gọi "Ba ơi".
Lục Thanh Dương đút cơm, bé cũng dám ăn, chỉ ngơ ngác nhai, đôi mắt to ngấn lệ cứ chằm chằm Phó Dục Hàn.
Phó Dục Hàn thở dài, lau nước mắt cho con: "Ba cũng xin Đoàn Đoàn, nên để con ở đây một . Lát nữa cùng giặt thỏ bông nhé?"
"Ba ơi? Thỏ thỏ?" Đoàn Đoàn ôm đầu lắc lắc.
Lục Thanh Dương vẻ mặt mờ mịt của con thì nhịn :
"Bình thường giặt thỏ cho con, em đều là thỏ chơi , chắc cu vẫn thỏ của sắp nhúng nước."
Phó Dục Hàn cũng bật , cảm xúc tan biến sạch sẽ.
Ăn xong, hai bế con lên lầu giặt thỏ.
Đợi giặt xong và dỗ cả hai cha con ngủ, Lục Thanh Dương mới rón rén xuống lầu.
Cả nhà đều đang đợi ở phòng khách, thấy xuống liền hỏi thăm tình hình hôm qua.
Lục Thanh Dương chuyện thai, chỉ lấy hai cuốn sổ kết hôn cho họ xem.
"Tốt quá quá, cuối cùng cũng kết hôn ! Ảnh chụp thật đấy!" Ba Lục cầm hai cuốn sổ đỏ, lật lật xem mấy .
"Tối nay lúc ăn cơm hỏi Tiểu Hàn xem đám cưới tổ chức thế nào."
...
"Lục Thanh Dương, em nhanh thật đấy, chúc mừng nhé." Lục Thanh Vân trêu chọc nữa mà chân thành chúc mừng.
"Cảm ơn, cố lên nhé."
"Đừng bảo cố lên nữa." Lục Thanh Vân bất lực , đó liếc ba Lục đang mải mê bàn chuyện đám cưới.
Anh ghé sát Lục Thanh Dương thì thầm hỏi:
"Này, hỏi thật em một việc nhé. Có tên ch.ó má Thẩm Thiên Xuyên điều ?"
Lục Thanh Dương thì sang với vẻ nghi hoặc, chuyện ?