Thế Thân Phóng Đãng Không Ngoan - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-02-11 12:51:25
Lượt xem: 279
[FULL] Thế Thân Phóng Đãng Không Ngoan
Tác giả: Tang Tô A
Edit: Thiên Sơn Bắp Cải
︵‿︵ ✩₊˚.⋆☾⋆⁺₊✧ ︵‿︵
Từ trước đến nay, với bất kỳ thứ gì tôi cũng chỉ hứng thú được ba phút là cùng, chỉ riêng việc thích lãng tử Kỳ Chu là kiên trì suốt tận mười năm ròng rã.
Vì hắn, tôi nhuộm tóc đen, xóa hết hình xăm, học cách trở thành một người con gái ngoan ngoãn.
Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng chúng tôi nhất định sẽ đến được với nhau…
Trong bữa tiệc sinh nhật, hắn cầu hôn một người con gái khác, còn bảo tôi đừng dây dưa gì với hắn nữa.
Tôi dẹp đi vẻ ngoan hiền, đạp đổ bánh kem, cười một cách lười biếng.
"Kỳ Chu, anh quả thật không giống anh ấy chút nào cả."
"Nếu đã không giống, tôi cũng không cần anh nữa."
Lúc này mọi người mới đột nhiên hiểu ra được, cái gọi là mười năm dây dưa ấy, chẳng qua chỉ là một trò chơi thế thân.
Còn Kỳ Chu, hắn lại đột nhiên phát điên rồi.
1
Sau khi gắn viên kim cương cuối cùng vào trong chiếc bánh ngọt, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Đây là món quà sinh nhật mà tôi đã cố tình chuẩn bị cho Kỳ Chu.
Hắn không thích ăn đồ ngọt.
Tôi cũng dựa theo sở thích của hắn mà điều chỉnh lại độ ngọt sao cho vừa phải, cho đến khi hắn hài lòng thì thôi.
Hắn thích sưu tập xe thể thao.
Tôi đã sang nước ngoài từ trước đó nửa năm để học cách làm bánh ngọt từ một vị bậc thầy.
Còn trải qua nhiều lần luyện tập chỉ để tự tay mình làm ra được một chiếc bánh ngọt có tạo hình độc nhất vô nhị.
Vì để làm cho hắn vui vẻ, tay xuất hiện thật nhiều vết thương to nhỏ khác nhau, tôi cũng không có chút oán trách nào.
Ngay cả người thầy hướng dẫn tôi cách làm bánh ngọt cũng cực kỳ ngưỡng mộ.
"Tu l'aimes beaucoup!" (Tiếng Pháp: Cô rất yêu anh ấy!)
Tôi cười, không nói gì, xoay người nhìn về phía cửa kính sát đất.
Trong gương là một người phụ nữ mặc bộ váy màu hồng nhạt được cắt may vừa vặn, tóc dài thẳng màu đen tuyền, khóe mắt hơi ửng đỏ như một chú thỏ nhỏ.
Trông rất ngoan ngoãn, một dáng vẻ vô cùng dễ bị bắt nạt.
Tôi thực sự rất hài lòng.
Bởi vì Kỳ Chu thích như vậy.
Tất cả mọi người đều không ngờ tới được.
Đại tiểu thư nhà họ Vân, người từng xăm trổ đầy mình, suốt ngày lang thang chơi bời ở các quán bar, cuối cùng sẽ vì một tên lang bạt như Kỳ Chu mà nuôi mái tóc dài, xóa sạch hình xăm, cam tâm tình nguyện trở thành một người con gái ngoan ngoãn.
Lần biến hoá khó tin này, kéo dài đằng đẵng mười năm.
Đến cha mẹ của Kỳ Chu cũng phải cảm thán một câu: "Tình cảm chân thành của con bé Vân Yểu này, thật sự rất đáng ngưỡng mộ!"
Tất cả mọi người đều cho rằng tôi và hắn nhất định sẽ đến được với nhau.
Có một đoạn thời gian, thậm chí đến cả Kỳ Chu cũng nghĩ như thế.
...
Nhìn chiếc bánh gato được xe chở đến nơi tổ chức sinh nhật.
Trong lồng n.g.ự.c tôi đột nhiên dâng lên một cảm giác bức bối khó tả, nhưng tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, cưỡng chế đè nén nó xuống.
Cố gắng kiềm chế, tôi nở nụ cười điềm tĩnh với nhân viên phục vụ bữa tiệc.
Tôi, một người làm bất kỳ chuyện gì cũng chỉ có thể hứng thú nhiều nhất là ba phút.
Lại có thể thích hắn suốt mười năm ròng rã.
Tôi nghĩ…
Hẳn là rất...
Yêu, rất yêu hắn nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/the-than-phong-dang-khong-ngoan/chuong-1.html.]
2
Tiệc sinh nhật của Kỳ Chu diễn ra vào buổi tối, giờ vẫn còn rất sớm.
Trước hết, tôi phải trở về để thay lễ phục và trang điểm.
Tin nhắn của Kỳ Chu gửi đến.
[Công ty hiện đang có việc gấp, gặp nhau ở bữa tiệc nhé.]
Tôi xoa xoa vào phần gồ ghề trên vỏ điện thoại, gửi tin nhắn trả lời hắn: [Ừ.]
Nhưng, trong chín lần sinh nhật trước đây.
Cho dù bận rộn như thế nào, Kỳ Chu cũng sẽ đi cùng với tôi.
Hôm nay hắn lại đột nhiên nói có việc bận.
Khi trang điểm, tiếng âm báo tin nhắn vang lên, bạn tôi đã gửi cho tôi một bức ảnh.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Nhìn giống như ở bãi đỗ xe.
Trong ảnh, Kỳ Châu mặc một bộ vest đen thêu hoa cao cấp, một tay đút túi, nghiêng người dựa vào chiếc Ferrari, trông vừa cấm dục lại vừa lêu lổng.
Lúc này, hắn hơi cúi đầu, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều, đang trò chuyện vui vẻ với người phụ nữ mặc váy trắng bên cạnh.
Người phụ nữ đó ngẩng đầu, lộ ra góc nghiêng gò má mềm mại.
Tôi nhận ra được, đó là trợ lý mới của hắn, tên là Ngô Miêu, nhan sắc rất nhạt nhòa.
Không phải là kiểu sắc đẹp sẽ tạo được ấn tượng cho người nhìn.
Ngoài ý muốn chính là, Kỳ Chu lại đặc biệt coi trọng cô ta.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi thường nghe thấy hai tiếng Ngô Miêu phát ra từ miệng của Kỳ Chu.
Thậm chí là vào buổi hẹn hò ngày Lễ Tình Nhân, hắn vẫn còn gửi tin nhắn Wechat cho người phụ nữ này.
Lúc đó, tôi giả vờ vô tình mà hỏi hắn: "Có chuyện gì vậy?"
Kỳ Chu đột ngột ngẩng đầu, trên mặt hiện lên một chút hoảng loạn rất khó nhận thấy, sau đó lập tức tan biến mất.
"À, công ty có chút việc gấp, đã xử lý xong rồi."
Hắn cho rằng mình đã che giấu rất tốt.
Lại quên mất khóe môi đang không kiềm được mà mỉm cười của chính mình.
Ngày đó, tôi mất hứng thú hẹn hò, tìm cớ rời đi.
Hắn không phát hiện ra điều gì bất thường, còn vì thế mà thở phào nhẹ nhõm.
Thợ trang điểm thấy tôi hơi ngẩn người, nhẹ giọng nhắc nhở:
"Vân tiểu thư, cô nên thay lễ phục rồi ạ."
Lúc này, tôi mới hoàn hồn.
Lễ phục là chiếc váy dài phong cách Gothic màu trắng nhạt, với những lớp ren chồng lên nhau, cực kỳ chuẩn mực.
Tôi suy nghĩ một chút, sau đó giơ tay lên.
Chỉ vào chiếc váy đuôi cá màu đỏ đang nằm ở một góc, với phần n.g.ự.c khoét sâu, đường cắt may vừa vặn, tôn lên thân hình mỹ lệ của tôi.
"Lấy cái đó đi!"
Cô ấy sửng sốt một chút.
Tôi nhìn vào gương trang điểm, thấy khuôn mặt vô cùng dịu dàng của mình, bĩu môi.
"Thay đổi kiểu make up luôn đi."
"Nhìn giả quá."
3
Khi tôi đến nơi tổ chức bữa tiệc, bàu không khí đang rất sôi động.
Kỳ Chu đang bị mọi người vây quanh bên chiếc bánh kem.
Khi nhìn thấy tôi, trong mắt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc vô cùng.
Giơ tay ra hiệu cho tôi tiến lại gần.
Mọi người reo hò, nhường đường cho tôi.
Tôi chậm rãi bước đến gần, cùng với Ngô Miêu, một trái một phải vây quanh hắn.
Một đỏ một trắng, cực kỳ đáng chú ý.