Thầy Ơi, Sao Lại Thất Hứa Rồi?! - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:10:30
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thấy vui. Cuối cùng cũng làm đúng một việc.

Trước khi Tây An, Minh Vận đưa làm kính. Nửa đời chỉ sách, mắt dần mờ. Cậu còn đưa may một bộ âu phục.

quen mặc áo dài, mặc vest. Ngồi xe lăn trong bộ vest chỉnh tề, thấy gò bó, đặt chân tay thế nào. Song làm mất hứng.

Cậu sự ngại ngùng, liền bảo thợ may làm cho một bộ trường sam. Quả nhiên, áo dài vẫn hợp với hơn.

Khi áo xong, Minh Vận cài nút cho , treo bên hông một chiếc bùa bình an. “Thầy ơi, thầy nhất định bình an. Chúng sẽ cùng thấy tân thế giới.”

CoolWithYou.

Cậu kéo đến hiệu ảnh chụp một tấm hình. Tôi , . Tôi mặc trường sam, mặc âu phục.

Tôi khâu tấm ảnh áo của Minh Vận, trả nguyên lời: “Họa Minh Vận, em cũng bình an.”

19 Chúng định cư ở Tây An. Ngày nào Họa Minh Vận cũng bận rộn, còn chỉ gốc hoè, chờ xong việc đẩy về. Con đường phía gập ghềnh, nhưng điểm cuối thì vẫn hy vọng.

Tôi cố gắng dưỡng , mong thực hiện lời hẹn cùng Minh Vận. tất cả đều vô ích.

Một đêm, bừng tỉnh, thở dốc từng , gương mặt đang ngủ của Minh Vận. Tôi bắt mạch cho , sắc mặt dần ảm đạm. Thật tiếc… cuối cùng thể cùng thấy “tân thế giới” trong lời .

Tôi lay dậy. “Thầy ơi, thầy…” Minh Vận hoảng loạn. Tôi thấy an ủi — , tiểu thiếu gia của sẽ hiểu. Cậu chẳng còn bao nhiêu thời gian.

Tôi kéo ngôi miếu nhỏ trong làng. Minh Vận liên tục ngoái , vội vàng quỳ xuống bồ đoàn, thành kính dâng hương lạy Phật.

Tôi dắt ngoài, ngẩng đầu . “Minh Vận, , khi c.h.ế.t sẽ hóa thành . Thầy c.h.ế.t , em nhớ thầy thì ngẩng đầu , bất kể ở , ngôi đầu tiên em thấy chính là thầy.”

Minh Vận tức giận, liên tục “xì” ba tiếng. Tôi chỉ , đáp. Tôi nữa, thời gian còn , Minh Vận.

Tôi cào nhẹ lòng bàn tay : “Thật thầy buông bỏ bản từ lâu. Thầy cũng sợ… sợ c.h.ế.t, Minh Vận. Ngoài em , chẳng ai quan tâm thầy. Thầy sợ còn gặp em nữa.”

Minh Vận cắt ngang: “Thầy ơi, chẳng chúng hẹn cùng thấy tân thế giới ? Xin thầy, đừng bỏ em một .”

Tôi lau nước mắt nơi khóe mắt : “ , lẽ thầy thật sự thất hứa .”

Tôi nâng khuôn mặt , thì thầm: “Em sẽ cô đơn. Sau lưng em còn muôn vạn đồng bào.”

20 

Tôi đến căn cứ một . thể quá yếu, vài bước thở dốc. Cậu cõng , vòng tay ôm cổ .

“Mệt ?” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thay-oi-sao-lai-that-hua-roi/chuong-7.html.]

Cậu bước ngừng: “Thầy ơi, em mệt. Chỉ cần là vì thầy, em từng thấy mệt.”

Nam nhi lệ dễ rơi, nhưng kìm , đến run cả vai, nước mắt thấm ướt áo . Minh Vận khàn giọng dỗ: “Thầy ơi đừng , sắp đến .”

Cơn đau quặn thắt, nhịn nổi, khẽ xin : “Minh Vận, thầy… làm bẩn em .”

Cậu khựng , dịu dàng hỏi: “Đau lắm ?” 

Tôi gật, đau. Cậu đáp: “Em cũng đau, từ đầu đến chân, chỗ nào cũng đau.”

Tôi gượng : “Đau thế nào?” 

Cậu : “Đau lòng.”

Tôi còn sức, gục lưng , để giữ chặt mới trượt xuống.

Cuối cùng, chúng đến căn cứ. 

Ngôi đỏ tung bay, tin tân thế giới mà Minh Vận chắc chắn sẽ đến. 

Chỉ tiếc, đợi .

Chúng , mắt đẫm lệ. 

Tôi gằn từng chữ: “Họa Minh Vận, em nhất định thầy thấy tân thế giới.”

Nói , gắng sức hôn lên khóe mắt : “Minh Vận, nước mắt em mặn đắng.”

Tôi lau từng giọt lệ lớn, lặp cho đến khi kiệt sức ngã .

“Minh Vận, con c.h.ế.t , cuối cùng mất là thính giác. Em hãy nhiều rằng em yêu thầy.”

Cậu đỡ , để tựa vai, ngừng lặp : “Thầy ơi, em yêu thầy, yêu đến điên .”

Tôi đáp: “Thầy cũng .”

Tôi gắng nâng tay, chạm lên gương mặt hết đến khác. Tôi khắc ghi từng đường nét, sợ rằng ở tân thế giới sẽ tìm thấy .

“Họa Minh Vận, thầy yêu em. Ở tân thế giới, thầy sẽ chờ em.”

Trong khoảnh khắc cuối cùng, bỗng hiểu câu : “Cả đời thầy là kiên định về chủ nghĩa duy vật, chỉ riêng em, thầy mong kiếp .”

 

Loading...