Thay lòng đổi dạ - Chương 13: Phiên ngoại
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:30:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái gì?” Ta kinh ngạc há to miệng, trừng mắt hai vị bác trai bác gái đến thăm. Cảm giác trong lòng chịu một sự kinh hãi cực đại: “Hai hai là bố của lão công ?!”
Trước mặt bác trai bác gái chính là bố của cô Vương Tân Hân, họ thừa dịp lão công ở đây nên đột nhiên chạy tới cho cái tin tức nổ tung .
Lão công là con trai của họ, chẳng là trai của cô Vương Tân Hân ?! Trách Tân Hân cứ gọi lão công là trai mãi. Thật là, là em chồng của thì cứ việc thẳng chứ ~ lúc nào cũng thẹn thùng như ?
Ta cũng sẽ tiếp nhận cô mà. Hà tất thông qua việc mắng để thu hút sự chú ý của chứ?
Ôi, đầy mặt trầm trọng với bác trai bác gái mặt: “Tân Hân ? Cô ở ? Hãy để cô đây . Ta tình cảm của cô .”
Hiển nhiên vẻ thành thục trọng của cũng làm bác trai bác gái tin phục, họ chỉ đầy mặt hổ .
Ta trầm mặc trong chốc lát mới từ bỏ hình tượng thành thục trọng của . Bác trai bác gái thấy thế rõ ràng là nhẹ nhõm thở một . Nhìn thấy làm thực hụt hẫng.
“Vậy tại lão công thất lạc ạ?”
Lão công cha , lớn lên ở trong cô nhi viện. Lúc nhặt còn lúc bắt nạt, một lão công đáng thương và kiên cường như . Tại bác trai bác gái cần lão công chứ?
Vừa hỏi lời , bác trai cùng bác gái thần sắc ảm đạm và hiện rõ sự áy náy. Bác gái thậm chí nhịn mà , ôi trời làm sốt ruột quá mất.
Ta vội bưng một hộp khăn giấy bàn tiến đến mặt bà: “Bác gái, đừng nữa. Cháu hỏi nữa .”
Bác gái lắc đầu, bác trai một cái. Sau đó bác trai liền : “A Sân mất lúc ba tuổi. Khi đó, việc kinh doanh của bác kẻ thù bắt cóc A Sân để tống tiền. Lúc bác đưa tiền thì lúc cảnh sát phá án, kẻ thù tưởng bác báo cảnh sát nên thẹn quá thành giận g.i.ế.c con tin. Sau đó xảy cuộc truy đuổi, tên kẻ thù đó c.h.ế.t. tại hiện trường tìm thấy A Sân, tưởng là cứu . đó tìm thế nào cũng thấy.”
Bác gái nức nở : “Mười mấy năm qua chúng đều từ bỏ, vẫn luôn tìm kiếm A Sân. Thẳng đến thời gian tiểu thúc là ở chỗ tìm một thanh niên giống bác trai. Chúng lập tức từ thành phố B chạy tới, thấy Hàn Mộc là bác liền nó chính là A Sân.”
Ta gật gật đầu, theo luôn. Lão công quá t.h.ả.m quá đáng thương, hu hu, cái tên kẻ thù thật là xa! Làm gì mà đem cơn giận trút lên lão công chứ.
“Vậy hiện tại hai thể cùng lão công nhận nha. Như thật quá, lão công cũng bố . Ừm, hai bố , cũng luôn. Hắc hắc, còn khá .”
Bác gái cùng bác trai mặt mày ủ rũ.
“Chính là A Sân nó nhận chúng .”
“Tại ạ?” Ta kinh ngạc.
Điều nên chút nào. Lão công là coi trọng tình , bố tại nhận chứ? Hơn nữa trong tình huống bố còn thương yêu thế , tại nhận chứ?
Bác gái cùng bác trai mặt hiện sự hổ, đó chính là áy náy, họ đồng thời với : “Xin cháu.”
Ta càng kinh ngạc hơn.
“Tô Tô, bác gái thể gọi cháu như ?”
Ta gật đầu.
“Bác gái lúc tìm A Sân, thực vui vẻ. Sau đó cũng sự tồn tại của cháu, cảm thấy cháu làm chậm trễ tiền đồ của A Sân. Tuy rằng cháu là ân nhân của A Sân, nhưng cũng bởi chúng cảm thấy A Sân lẽ chỉ là vì cảm ơn mới ở bên cạnh cháu. Cho nên lúc ở mặt nó, thái độ của bác đối với cháu lắm. A Sân sinh khí, chịu cùng chúng nhận .”
Ta kinh ngạc trừng mắt bọn họ: “Lão công làm thể yêu Tô Tô chứ?”
“Ách... đều là bác gái cùng bác trai lúc hiểu lầm. Tô Tô thực .”
“Ân.” Ta gật đầu: “Tô Tô thực , lão công thực . Cho nên bác gái bác trai cần lo lắng lão công sẽ nhận hai .”
Bác trai chút nôn nóng: “ mà A Sân đang giận ——”
“Làm giận cả đời chứ?” Ta .
Bác trai cùng bác gái nghẹn lời, ngẩn ngơ hồi lâu. Họ thể tin mà chằm chằm , đó chậm rãi . Ánh mắt thêm một chút ánh sáng mà yêu thích.
Bác gái nắm tay của : “Cảm ơn cháu, Tô Tô.”
Ta lắc đầu: “Không cần cảm ơn ạ. Chuyện của lão công cũng chính là chuyện của cháu.”
“Không cái . Là cảm ơn cháu cứu Tân Hân.”
“À, cháu cũng thực thích cô .”
Bác gái ôn hòa , vỗ vỗ tay : “Vậy bác và bác trai , cháu hãy nghỉ ngơi cho nhé.”
Ta gật đầu, bác trai cùng bác gái rời . Suy nghĩ một lát , mí mắt bắt đầu sụp xuống.
Ta thuận theo bản năng mà ngủ .
Lúc tỉnh nữa, liền thấy lão công đang canh giữ ở bên giường.
Đường nét cương nghị, hàng lông mi dài, còn ánh sáng bên trong đôi mắt . Mỗi chằm chằm , đều sẽ ngẩn ngơ, đó lâng lâng quên hết tất cả.
“Lão công...”
“Tỉnh ? Uống nước .” Lão công đỡ dậy, : “Anh hâm ít cháo mang qua đây, em cả ngày ăn gì. Uống chút cháo cho ấm dày .”
“Ân.”
Ta ngoan ngoãn chờ lão công đây. Vết thương lưng cũng kết vảy sắp lành .
Một lát , lão công bưng một chiếc thố sứ cùng bát muỗng . Anh đặt thố lên bàn, múc một ít cháo bát bưng đây.
Ánh đèn trong phòng sớm lão công điều chỉnh thành màu vàng nhạt, tiếng vui chơi từ yến hội du thuyền hề truyền tới nơi . Nơi yên tĩnh, bởi vì lão công ở đây mà trở nên ấm áp vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thay-long-doi-da/chuong-13-phien-ngoai.html.]
Ta tiếp lấy bát ăn cháo, một ngày ăn nên khi dày tiếp xúc với cháo mới phát hiện là đói. Ta một uống sạch cả thố cháo, đó đáng thương lão công.
Lão công ý chí kiên định, lời lẽ chính đáng cự tuyệt .
“Ấm bụng thôi. Không thể ăn thêm nữa. Để bảo vệ dày.”
Ngắn gọn súc tích, nhưng mà soái.
Ta áp tay má, mắt lấp lánh lão công.
“Lão công, thật soái!”
Lão công liếc một cái, kéo ghế dựa cạnh , nghiêm túc : “Nói , gây họa gì ?”
Ta vô tội : “Em từng gây họa ?”
“Em đấy, cũng nên em ngốc là thông minh nữa.”
“Đương nhiên là thông minh . Em vốn dĩ chính là thiên tài mà.”
“Được . Tiểu thiên tài tổ tông của , em đang đ.á.n.h cái quỷ chủ ý gì ?”
“Làm gì ?” Ta rúc đầu lồng n.g.ự.c lão công, lẩm bẩm.
Lão công rút tay ôm lấy vai lên giường, dịch sang bên cạnh một chút. Lão công : “Không ? Vậy em ngẩng mặt lên, mà là xem.”
Ta ngẩng lên, lão công phát tiếng nhạo. Ta đột nhiên ngẩng đầu, liếc mắt trừng qua: “Em bày mưu tính kế gì cả!”
Lão công bật : “Vậy thì tròng mắt em đừng lên cái chụp đèn chứ.”
Ta tức khắc mềm lòng, cọ cọ lên lão công, : “Hôm nay bác gái Vương và bác trai Vương đây thăm em ——”
“Họ tới làm gì?”
Bả vai bóp đau, lão công vẻ thực sốt ruột.
“Họ gì với em ? Tô Tô, đừng sợ, cho .”
Thần sắc lão công thực lo lắng xem bắt nạt , nhưng rõ ràng thấy sự khó chịu trong mắt . Bởi vì bác gái Vương và bác trai Vương cũng là bố của lão công, nếu cãi với bố thì sẽ buồn.
Ta giơ tay vuốt ve đôi mắt và lông mày của lão công, tự chủ mà : “Lão công, tại giận bác gái Vương và bác trai Vương chứ?”
Thân thể lão công cứng đờ một chút: “Không . Anh giận, vốn chẳng chẳng quen ——”
Ly
“Lão công!” Ta đau lòng gọi : “Nếu lời xuất phát từ nội tâm thì đừng nữa, thích em cũng thích. Hơn nữa, thực thích bác gái Vương và bác trai Vương.”
Ánh mắt lão công thâm thúy khó lường: “Tại ?”
Ta chằm chằm yết hầu đang chuyển động của : “Bởi vì như liền hai bố nha. Anh cũng hai bố , chúng ăn Tết thể nhận hai phần bao lì xì.”
“Em chỉ chằm chằm cái đó thôi ?”
“Đương nhiên...... ách, . Chủ yếu là lão công cũng bố mà. Bố của chỉ là cho mượn mà thôi.”
“Ha ha, Tô Tô, em thực cơ linh nha.”
Ta kiêu ngạo: “Đó là đương nhiên.”
“Vậy em , nếu lão công nhận cha , em cũng sẽ thêm một em gái. Lúc ăn Tết em sẽ phát bao lì xì cho cô đó.”
Gì cơ gì cơ???
“Đừng mà —— lão công, em sai .”
“Ha ha ha ha, muộn .”
“Vậy... . Dù ... dù cũng chỉ là mất một phần bao lì xì, ít nhất lão công cũng thêm một bố, một và một em gái. Vẫn là lời.”
Ta đếm đầu ngón tay, cúi đầu nỉ non. Hoàn chú ý tới ánh mắt phía của lão công đang ôn nhu đến mức thể chảy nước.
Trên sảnh yến hội của du thuyền, tân khách như mây, rượu ngon hoa cảnh, yến yến. Ở một góc phòng, Lý Chiêu đang dỗ dành Mặc Mặc chọc giận, ở một góc phòng khiêu vũ, bố Dương đang sủng nịch ôm lấy Dương nhẹ nhàng nhảy múa, ở một góc nọ vợ chồng họ Vương đang rũ mắt nắm tay cô con gái nhỏ.
Dưới ánh đèn vàng nhạt nọ, một mỉm say ngủ, một ôn nhu đưa ánh mắt dõi theo.
Ngoài cửa sổ trời , chính là đêm trăng tròn, mộng .
Lời của tác giả:
Lạp lạp lạp lạp, kết thúc nha ~~
Lão công sẽ cùng nhà nhận , đơn giản. Không gì nhiều tình tiết tình cảm thăng trầm. Tuy rằng câu chuyện chút cũ kỹ cẩu huyết nọ, nhưng ngay từ đầu chỉ một câu chuyện nhỏ ấm áp mà thôi.
Không quá nhiều tuyến tình cảm phụ.
Cuộc sống mới, nhà mới, nhưng tình yêu ấm áp sẽ biến mất. Cho nên truyện dừng ở đây nhé.
--- Hết ---
Cảm ơn các bạn theo dõi bộ truyện , hãy nhấn theo dõi để bỏ lỡ những bộ truyện tiếp theo từ Sherly nhé!