Thay lòng đổi dạ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:00:50
Lượt xem: 15

Người yêu của lòng đổi .

Đây là kết luận rút ba tháng ngừng thăm dò, cân nhắc, lặp lặp việc phủ nhận khẳng định.

Người yêu là đàn ông.

À, cũng là đàn ông. Cho nên chúng đồng tính, nhưng đây trọng điểm. Trọng điểm là sắp đuổi khỏi nhà, bởi vì nghi ngờ yêu ngoại tình.

Chứng cứ ở chỗ thái độ của đối với còn nhiệt tình như , khi đối mặt với cũng luôn lộ vẻ mệt mỏi. Cứ xuống giường là đầu ngủ ngay. Hơn nữa, còn phát hiện sợi tóc phụ nữ quần áo , ngửi thấy cả mùi nước hoa nữ nữa.

Khi phát hiện đàn bà khác ở bên ngoài, thao thức suốt đêm, đến đỏ cả mắt. Ngày hôm , thấy đôi mắt đỏ hoe như thỏ con của , nổi trận lôi đình với !

Trước đều sẽ hốt hoảng, đau lòng khôn xiết mà đắp khăn nóng cho , an ủi . Tuy nhiên kể từ khi mắt đỏ là do thức đêm xem kịch khổ tình cả đêm, liền thèm đau lòng nữa. Thay đó, áp dụng các thủ đoạn trấn áp và kỹ năng châm chọc.

thật sự đau lòng.

Hazzz!

Tôi ghế sô pha, rương hành lý đặt bên chân, ủ rũ cụp đuôi, nỗi bi thương khó lòng kìm nén. Tôi nghĩ đến cuốn tiểu thuyết khổ tình hôm qua: Trong đó nhân vật công ngoại tình, ban đầu còn lừa dối thụ.

Thế nhưng thụ thông minh giống như vẫn phát hiện , chỉ là tính cách kiên cường và đôi mắt chịu hạt cát như . Trong sách, thụ lựa chọn nhẫn nhịn, nhẫn nhịn mãi khiến cho công đà lấn tới, đưa cả kẻ thứ ba về tổ ấm tình yêu của bọn họ để làm loạn.

Ôi !

Tôi bịt miệng thành tiếng, cứ như tự trải qua màn phản bội tê tâm liệt phế đó . Quá t.h.ả.m thiết!

Trong sách, thụ đến cuối cùng vẫn nhẫn nhịn, một lòng chờ đợi công đầu, tin rằng công yêu nhất. Thế nhưng, nhẫn nhịn mãi thụ mắc bệnh ung thư phổi!

Ánh mắt mờ , khỏi hiện lên viễn cảnh: Trên đại địa mênh m.ô.n.g tuyết trắng, tuyết phủ đầy đất, lẻ loi một đuổi khỏi tổ ấm tình yêu. Tôi mặc quần áo đơn bạc, bước một bước khựng ba bước, phía lưng là chồng yêu đang nô đùa cùng kẻ thứ ba. Tôi nhịn rống lên ho khan, khụ một tiếng, một búng m.á.u nôn , đó chậm chậm ngã xuống nền tuyết, từ từ mất ý thức.

"Oa!"

Tôi đến tê tâm liệt phế. Tôi quá t.h.ả.m ! Vừa ngoại tình, vứt bỏ còn ung thư phổi, cuối cùng còn c.h.ế.t lẻ loi nền tuyết, ai t.h.ả.m hơn .

Tôi sẽ đây là chuyện trong sách, còn vứt bỏ mà. bạn nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống ? Người thụ trong cuốn sách chính là tương lai của , một ví dụ sống sờ sờ đầy m.á.u và nước mắt.

Cho nên, để vết xe đổ đó, quyết định: Rời nhà trốn !

Thế nhưng, khi với chồng một tiếng, bằng nếu tìm sẽ đ.á.n.h đòn.

Tôi thút tha thút thít co chân lên, khỏi nhớ một rời nhà trốn bắt , trực tiếp đ.á.n.h đến mức to oa oa. Hừ hừ! Ác ma! Tôi bỏ nhà vẫn còn đ.á.n.h !

Hừ hừ!

Cửa mở, chồng về. Anh thật soái! Tôi giày ở huyền quan, đó cởi áo khoác tới.

Anh cao, cao hơn mét tám. Dáng cao gầy nhưng , cơ bắp. Ừm, nhớ chị gái từng hình dung là "mặc quần áo thì gầy, thoát đồ thì thịt". Tuy rằng hiểu lắm " thịt" là ý gì.

Vẻ ngoài của , dù nào cũng đến ngẩn ngơ. Khi ngoài, nhiều phụ nữ chằm chằm . Tuy thích nhất là đôi mắt , bởi vì mỗi khi thâm trầm, cả sẽ nóng bừng lên. Tuy chút kỳ quái nhưng thật sự thoải mái.

"Sao còn ngủ?"

Giọng trầm thấp vang lên bên tai khiến sống lưng tê dại. Ngoài đôi mắt, giọng của là điều thích thứ hai. Đặc biệt là lúc ở giường đè lên , kèm theo tiếng thở dốc nặng nề và chất giọng trầm đầy từ tính, nỉ non lời tình tứ bên tai . Thường thường, thể khiến mềm nhũn.

"Hỏi em đó? Sao thẫn thờ thế?" Đôi mắt thích nhất lúc đang chứa ý . Tôi từ từ lùi đầu về phía , đó mặt sang trái, thèm để ý đến .

Hai bàn tay to của cố định đầu , xoay mặt hướng về phía , dùng chất giọng thích nhất khẽ : "Sao thèm ? Bây giờ chín giờ, còn ngủ ? Ngủ muộn ngày mai dậy nổi cho xem... Em đừng nghĩ tối nay lén lút thức đêm xem kịch khổ tình đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thay-long-doi-da/chuong-1.html.]

Sắc mặt chợt biến đổi, trở nên nghiêm khắc làm chút sợ hãi. nghĩ việc lúc đỏ mắt mà nổi giận, thế là hừ mạnh một tiếng.

"Haizz!" Anh thở dài nửa như bất đắc dĩ nửa như thỏa hiệp, đó hôn một cái lên trán dậy : "Anh tắm , lát nữa cùng ngủ."

Ly

Sau đó, liền luôn. Đi luôn đó!

Chẳng lẽ nhận đang tức giận ? Chẳng lẽ thấy đang khổ sở ? Chẳng lẽ thấy rời nhà trốn ? À, vẫn . Không đúng, rương hành lý đặt ngay bên cạnh, thể thấy? Cho nên, đây là ám chỉ ?

Hiểu chuyện, sụt sịt mũi, nỗ lực kìm nén , mím môi dậy kéo rương hành lý định rời . Quả nhiên tivi đều đúng, chồng lòng đổi sẽ dùng cách ép vợ rời . Quả nhiên tiểu thuyết đều đúng, chồng lòng đổi sẽ ám chỉ yêu biến mất. Tôi coi như thấu .

"Tô Tô, em xả nước tắm cho ?"

Đang lúc tới cửa thì thấy hỏi. Bởi vì đây đều chuẩn nước tắm cho , nhưng đêm nay quyết định rời nên làm.

"Em cầm rương hành lý định làm gì? Lại rời nhà trốn ?"

Anh híp mắt, trầm mặt, từng bước tiến về phía . Dáng vẻ đó trông đáng sợ cực kỳ, giống như con sư t.ử đang giận dữ trong thế giới động vật .

Tôi sợ hãi lùi bước, run rẩy : "Làm... làm gì chứ? Thì... thì rời nhà đấy, thế nào? Dù chẳng cũng ?"

"Anh em khi nào?"

Không cảm thấy khí thế càng lúc càng nặng nề và đáng sợ hơn.

"Anh... ám chỉ. Tôi để hành lý bên chân mà cũng thấy." Tôi uất ức lên án.

Anh im lặng một chút, đó : "Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ mờ nhạt, chú ý tới."

Không , cảm giác mấy chữ cuối như thể thốt từ kẽ răng. Tuy nhiên để ý, giải thích xong thấy vui hơn một chút, nhưng nhanh nghĩ đến chuyện lòng.

Tức khắc, đôi mắt uất ức đến mức mọng nước: "Dù cũng cần nữa. Tôi cũng chẳng cả."

"Anh cần em lúc nào?"

"Anh đều đàn bà khác ở bên ngoài . Đừng dối, ngửi thấy mùi nước hoa , còn nhặt tóc dài nữa." Rõ ràng là ngoại tình!

Anh hít một thật sâu, nhanh trí bịt tai . Quả nhiên, đó là tiếng gầm lên của : "Dương Tô Túc, em thể ngốc hơn ? Có tóc dài và mùi nước hoa là vì khách hàng gần đây của là nữ, hơn bốn mươi tuổi đồ đại ngốc! Có nghi vấn chịu hỏi hả? Còn nữa, với em bao nhiêu , đồng tính chính hiệu, chỉ hứng thú với em thôi! Đối với phụ nữ cảm giác gì cả, mà em còn đoán ngoại tình với phụ nữ, em giỏi lắm!!!"

Tôi ôm đầu, giữa cơn mưa rền gió dữ vẫn kiên trì với nỗi uất ức của : " ba tháng nay hề chạm !"

Trong nháy mắt, căn phòng trở nên yên tĩnh. Tôi co rụt ngẩng đầu lên, liền thấy sắc mặt kỳ quái, ánh mắt cũng lạ lùng. Loại ánh mắt đó rõ, chút hung mãnh, chút nóng bỏng, mỗi khi như , cơ thể sẽ nóng lên. Đây là vũ khí thứ ba đôi mắt và giọng khiến cơ thể mềm nhũn.

Anh bỗng nhiên khẽ, như bừng tỉnh đại ngộ: "Nguyên lai bảo bối là đang 'đói' ..."

Tôi ngẩn , đó thấy bước nhanh tới ôm chặt lấy , tiện chân đá văng rương hành lý. Một trận trời đất cuồng, ép ghế sô pha. Một cảm giác ẩm ướt truyền đến bên tai, co vai , tự chủ khẽ vì ngứa.

"Bảo bối thì với chồng một tiếng chứ, chồng sẽ thỏa mãn em." Bên tai truyền đến giọng trầm thấp, khàn khàn của .

Thế là, cơ thể nháy mắt mềm một nửa. Người nóng lên, mặt cũng nóng lên, vành tai giống như viên kẹo ngậm lấy, l.i.ế.m láp, lúc thì hôn nhẹ, lúc c.ắ.n khẽ. Tôi nhịn khẽ rên lên, cảm nhận khi thấy tiếng của , thở của càng thêm nặng nề.

Nụ hôn của chậm rãi dời từ vành tai sang mặt, đến môi. Trong nụ hôn mềm mại sủng ái , bất tri bất giác . Vừa thấy , liền cuống quýt, vội vàng ôm lòng dỗ dành ngớt.

Tôi càng to hơn, cuống đến mức liên tục xin . Thế nhưng trách , chỉ đang trách ông trời, ông trời quá vô tình. Tôi và mới hóa giải hiểu lầm, để chúng âm dương cách biệt, sinh ly t.ử biệt thế .

"Em... hức hức... em ung thư phổi . Oa oa, ông xã, em rời xa ."

Tôi ở trong lòng đến thê thảm, cứng đờ , một hồi lâu gì. Rất lâu , mới bất lực thốt lên: "Tô Tô, em đừng xem tiểu thuyết và phim khổ tình nữa..."

Ơ? Tại chứ?

Loading...