Buổi họp nhóm hôm nay, giáo sư Thomas hừng hực sát khí, gạt bỏ vẻ ngoài lão già hiền hậu thường ngày mà mắng mấy nghiên cứu sinh tiến sĩ đến vuốt mặt kịp. Cũng may Minh Anh và Alan mới đến nên chỉ làm nền, tham gia trực tiếp dự án của Thomas nên áp lực cũng nhẹ hơn.
Minh Anh một hồi bỗng thấy đói bụng. Cậu ôm bụng, nhớ câu đói thì đói c.h.ế.t lúc sáng mà chỉ tự vả mặt một cái. Dạ dày bắt đầu thấy khó chịu .
Khó khăn lắm mới đợi đến giờ nghỉ giải lao, Minh Anh thò tay ngăn khóa bí mật của cặp sách định tìm ví tiền mua đồ ăn, kết quả chợt khựng . Sao vật gì nong nóng thế ?
Cậu cúi đầu, móc từ trong cặp một hộp sandwich bọc kỹ bằng giấy bạc. Gần như mất đến một giây, Minh Anh là ai bỏ —— chỉ lão già mới chạm cặp sách của thôi!
“……” Minh Anh mở hộp giấy bạc, ăn mãn nguyện, cũng quên phát huy lòng hiếu thảo trêu chọc lão nam nhân một chút.
Mingo: Em thấy sandwich nhé! Ngon lắm ạ!!!
Minh Anh nghĩ nghĩ, thấy thế nhạt nhẽo nên bồi thêm một câu:
Mingo: Cảm ơn bảo bối nha [chụt chụt]
Năm phút , đối phương xem.
XI: Em đang gọi ai đấy?
Phụt, ha ha ha…… Minh Anh ăn .
Mingo: À , em gửi nhầm, xin thầy nhé.
Tin nhắn đối phương xem nhưng trả lời. Minh Anh gửi thêm cái nữa:
Mingo: À đúng lãnh đạo ơi, sáng nay em quên , thực tối qua em cũng c.ắ.n một phát bên cổ thầy đấy.
Rung rung.
XI: Minh Anh?
Hai chữ cộng thêm một cái dấu chấm hỏi khiến bạn học Minh Anh đến suýt trào nước mắt. Cho chừa cái tội gặm môi thành nông nỗi .
Ngay giây tiếp theo, Thomas vỗ tay hiệu buổi họp nhóm phiền phức tiếp tục. Minh Anh nhanh tay gửi nốt:
Mingo: Em nghiêm túc họp hành đây!
Mingo: Thầy đừng làm phiền em. Không gọi điện cho em đấy!
Gửi xong, khoái chí thu dọn điện thoại túi.
Buổi họp nhóm kết thúc, giáo sư Thomas giữ Minh Anh và Alan ở .
Tim Minh Anh lộp bộp một tiếng. Phản ứng đầu tiên của thế mà là: Khốn kiếp, lẽ lão già nhờ Thomas làm khó dễ đấy chứ!
Thomas ghế xoay, hiền từ: "Thả lỏng nào mấy đứa, trông đáng sợ lắm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-84.html.]
Alan mím môi, vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu. Minh Anh xong, lão nam nhân hố , mới thở phào một : "Giáo sư, nãy ngài thật sự đáng sợ ạ."
Thomas xua xua tay: "Đáng sợ còn ở phía cơ. Cuộc thi thiết kế năm nay hai đứa bắt buộc tham gia, báo danh cho cả . Đến lúc kết quả công bố, đó mới là lúc trở nên đáng sợ đấy."
Alan rõ ràng chút căng thẳng, bàn tay siết chặt . Minh Anh , trong lòng kinh ngạc, ngờ vị đại thiếu gia cũng lúc thế .
Minh Anh khẽ ho một tiếng. Có lẽ nhờ từng giao lưu chuyên sâu đầy mật với ngài Giáo đổng, nên giờ đây đối mặt với giáo sư, khí thế của bạn học Minh Anh cũng tăng lên đáng kể. Cậu hỏi: "Giáo sư, ngài định phạt tụi em chạy Marathon quanh nội thành Manhattan ạ?"
Thomas xong thì ha hả: "Tôi ngay các trò sẽ hỏi câu mà, rốt cuộc là cái tin đồn đó từ !"
"Tin đồn ạ?"
"Tất nhiên là tin đồn ." Thomas vểnh râu: "Tôi giống cái loại như Aston nhà các trò."
"Hả?" Minh Anh nhíu mày, chuyện thì liên quan gì đến Aston? Thomas chi tiết, Minh Anh cũng tiện truy vấn thêm.
Cứ thế, khi Thomas giới thiệu sơ qua về cuộc thi, ông cho phép hai rời . Vừa khỏi phòng học, Alan bỗng buông một câu: "Cậu quen Aston ?"
Minh Anh đang mải nghĩ xem trưa nay ăn gì, thì ngẩn . Lạ thật, hôm nay hết đến khác đều hỏi câu thế nhỉ.
"Ách, chuyện gì ?"
Alan: "Hôm đó ngài lôi ngay trong tiết nghiên cứu kiến trúc là đúng ?"
Minh Anh trả lời, vì lười bịa chuyện. Alan , ánh mắt hiện rõ vẻ khinh miệt phục: "Aston là một trong những giám khảo của cuộc thi thiết kế đấy."
"……" Minh Anh nhấp một ngụm nước: "Thì ?"
"Cho nên, cho dù là con riêng của ngài , cũng thắng nổi ."
Phụt ——
Minh Anh một nữa phun sạch nước trong miệng ngoài. Còn Alan thì chỉ để một tiếng hừ lạnh kiêu ngạo bỏ .
Minh Anh c.h.ế.t trân tại chỗ, nửa mặt phẫn nộ, nửa mặt buồn . Hóa tất cả những thấy cảnh Aston bắt hôm đó đều mặc định là con riêng của ? Cái logic đúng là kỳ quặc hết sức…… Chẳng lẽ Thomas cũng nghĩ ……
Minh Anh đỡ trán thở dài, lôi điện thoại nhắn tin cho Silas.
Mingo: Trưa nay ăn cùng ? Em chuyện kể cho thầy nè.
Mười phút trôi qua, tin nhắn vẫn ở trạng thái .
Minh Anh khỏi khu giảng đường, tìm một chiếc ghế dài t.h.ả.m cỏ xuống. Cậu giơ điện thoại lên, chụp bầu trời xanh thẳm cùng đám bồ câu đang bay loạn xạ, đó gửi cho XI. Giống hệt như thói quen đây của hai .
Đợi thêm mười phút nữa, điện thoại mới thông báo.
XI: Trưa nay việc, em tự ăn .