Trong phòng bếp giờ đây chỉ còn tiếng dầu mỡ b.ắ.n xèo xèo mặt chảo.
Silas: "Minh."
"……"
Chính Minh Anh cũng tự ngây . Trời đất chứng giám, vốn định c.ắ.n cằm của thôi, ai ngờ đột ngột ngẩng đầu lên chứ!
Thấy tình thế , Minh Anh vội vàng trả điện thoại cho đối phương, lùi nửa bước, hai tay giơ lên cao quá đầu, dùng khẩu hình : “Em cố ý ! Em thề đấy!”
Silas buông kẹp gắp bít tết xuống, lấy chiếc khăn bên cạnh bệ bếp lau lau tay. Minh Anh thấy động tác , khẽ ho một tiếng, trong lòng thực sự bắt đầu thấy lo sợ.
"Cái đó... đồ đạc của em em tự thu dọn! Em dọn ngay đây!" Nói xong, bạn học Minh Anh dám dừng chân lấy một giây, lập tức vắt chân lên cổ chạy khỏi phòng bếp.
Cậu trốn trong phòng khách tận ba phút, thấy đối phương ý định đuổi tận g.i.ế.c tuyệt mới dám thở phào nhẹ nhõm. Nửa giờ trôi qua.
"Minh, đây ăn cơm."
Không ai trả lời. Silas mang thức ăn bàn lên lầu. Hắn gõ cửa thư phòng: "Ra ăn cơm ."
Minh Anh cọ tới cọ lui hồi lâu mới lí nhí: "…… ."
Bít tết ngon, nhưng khi ăn, Minh Anh vì chột nên chẳng dám ngẩng đầu lên.
"Minh, ngẩng đầu lên."
Minh Anh: "…… Không ngẩng ạ?"
Người đối diện lên tiếng nữa. Thế là Minh Anh đành ngẩng đầu. Chỉ một cái liếc mắt qua, suýt chút nữa là giữ nổi bình tĩnh. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, ngài Aston vĩ đại và đáng kính, cổ một vết đỏ chói mắt, qua là ngay trải qua chuyện " đắn" gì .
"……" Minh Anh , nhưng nhịn.
Silas đặt d.a.o nĩa xuống, bỗng nhiên nhíu mày: "Minh, mục lục luận văn của em nên cập nhật một chút ?"
"……"
Cái gì cơ? Trong đầu nghĩ , miệng cũng thốt luôn: "Cái gì ạ……"
Silas dậy bước tới: "Ăn no ?"
Minh Anh theo bản năng nắm chặt d.a.o nĩa: "Chưa no!"
"Em no ."
"Em !"
"Em ."
"……"
Thế là, Minh Anh xách cổ lên, lôi phòng tắm để giáo huấn một trận trò. Sau đó, sự giám sát trực tiếp của ngài Aston, chỉ mặc độc một chiếc tạp dề ngắn, trong bếp —— rửa bát.
"Rửa cho nghiêm túc ."
"Em đang nghiêm túc đây!"
"Tay nhấc cao lên một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-81.html.]
"Rửa bát thì mắc gì nhấc tay?"
"Bởi vì đang ngắm em rửa bát."
"……"
Dáng Minh Anh , cao ráo và mảnh khảnh, những đường nét cơ bắp vô cùng săn chắc. Đặc biệt là từ phần eo thon hẹp xuống phía , theo từng động tác của mà khẽ chuyển động, khiến nảy sinh ham nhào nặn và chiếm hữu một cách lệch lạc.
Minh Anh tặc lưỡi một cái, nhận ánh mắt cháy bỏng phía chứ? Cậu lau bát chịu đựng sự trộm đầy d.ụ.c vọng của lão nam nhân bên cạnh, trong lòng thẹn bực, thầm nghĩ sớm thế lúc nãy c.ắ.n mạnh hơn chút nữa, c.ắ.n c.h.ế.t cho rảnh nợ!
…
Vất vả lắm mới ráng xong đống bát đĩa, Minh Anh thầm nghĩ cuối cùng cũng xong ! Đừng nữa! Kết quả là chiếc điện thoại đặt bệ bếp bỗng vang lên —— là điện thoại của chính .
Tim Minh Anh "lộp bộp" một tiếng. Quả nhiên, đến lượt cầm máy, Silas giúp nhấn nút , đó áp điện thoại sát tai .
Minh Anh: "……" "HI Ming!" Là giọng của Bruce.
Giây tiếp theo, Minh Anh cảm giác m.ô.n.g ai đó xoa nắn như thể đang lau giẻ, tức khắc căng da đầu đáp : "Chào buổi tối, Bruce..."
"Chào buổi tối Ming, ngày mai giáo sư Thomas mở một buổi thảo luận, thầy bảo thông báo cho một tiếng, đừng quên nhé!"
Không chỉ phần m.ô.n.g xoa mạnh, mà cổ cũng "con quỷ hút máu" hung hăng c.ắ.n một cái. Minh Anh bám chặt lấy bệ bếp: "Ưm... , cảm ơn ."
"Chúc vui vẻ, tạm biệt."
Sau khi cúp máy, mặt Minh Anh đỏ bừng bừng, xoa cổ đầu gào lên: "Này, lúc nãy em c.ắ.n mạnh đến mức !"
Silas bẻ đầu : "Tập trung rửa bát ."
"Vậy thì thầy buông tay chứ!"
Khốn thật, đời ai thể xoa m.ô.n.g mà phân tâm rửa bát cho nổi chứ!
Cứ như , khi ngủ, Minh Anh gương phòng tắm soi cái cổ , trong lòng ngừng c.h.ử.i rủa lão lưu manh hàng trăm . Hoàn quên mất chính cũng là một tiểu lưu manh chẳng kém cạnh gì đối phương.
Cậu bước khỏi phòng tắm, mặc chiếc áo choàng tắm của Aston. Tuy rộng một chút nhưng thắt chặt dây lưng thì vẫn mặc . Dù cũng hơn là gì mặc.
Vừa ngoài, ánh mắt đầu tiên của chạm chiếc giường, liếc sang đàn ông đang sofa lưng về phía , trong lòng bỗng nảy sinh một chút ngượng ngùng khó hiểu. Minh Anh thầm nghĩ đúng là hết t.h.u.ố.c chữa. Theo lý mà thì cái gì nên làm nên làm họ cũng làm cả , giờ chung giường còn thấy hổ chứ?
Cậu do dự bước tới, kỹ thì thấy Silas đang sách sofa! Nhận thấy tiếng động phía , Silas nghiêng mặt .
Minh Anh chút kinh ngạc: "Thầy sách khi ngủ ?"
Silas khó hiểu sự ngạc nhiên của : "Lạ lắm ?"
"…… Không hẳn."
Minh Anh nhíu mày bồi thêm một câu: "Cảm giác giống thế hệ của ba em ——" Nói một nửa, chạm ánh mắt của Silas.
"……" Bạn học Minh Anh tiến bộ , là xong mới thấy sai, là đang dở nhận vấn đề.
Dưới cái chằm chằm của đối phương, Minh Anh khô khốc bổ sung nốt: "—— những trí thức đều ham sách ạ."
"Ừ." Silas gật đầu: "Cho nên Minh, ý em là gì?"
Minh Anh gượng: "Ý em là thói quen sách . Để em xem thầy gì nào."