Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 60
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:15:21
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng lúc đó, tại Manhattan. Kỳ nhiệm kỳ mới của hai Đảng bắt đầu, Silas mới từ Washington trở về. Nửa tháng qua gần như làm việc ngừng nghỉ, về đến nhà một cuộc họp trực tuyến đang chờ.
Màn hình sáng lên, Silas liếc mắt qua thấy khuôn mặt của Thomas, tầm mắt khựng một chút. Cuộc họp kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, khi kết thúc, Silas gõ nhẹ tay lên bàn cầm điện thoại lên. Danh sách liên lạc của ít, cần cuộn trang cũng thể thấy hình đại diện chú ch.ó trắng nhỏ quen thuộc đang hiển thị [Ngoại tuyến].
Tính , nhóc con lâu lắm liên lạc với .
Qua cuộc chuyện ở văn phòng , thực Silas hiểu nỗi lo lắng và sợ hãi của Minh Anh, nên cũng chấp nhận thái độ trốn tránh tạm thời của . Trẻ con mà, cũng cho chút thời gian chứ.
Silas gọi điện cho Thomas. "Silas?" Thomas rõ ràng ngạc nhiên: "Có vấn đề gì với cuộc họp ?"
"Không ." Silas lời ít ý nhiều hỏi: "Dạo Minh bận gì thế?"
"Minh ?" Thomas mất một giây mới phản ứng : "À, hỏi Minh hả? Em đang cùng Max làm mô hình thí nghiệm áp lực vật liệu, chắc giờ đang ở phòng thí nghiệm. Cậu tìm em việc gì ?"
"Bây giờ?" Silas đồng hồ, 8 giờ tối. Hắn : "Thomas, hôm nay là thứ Bảy đấy."
………………………………………..
Minh Anh gì về cuộc đối thoại , vì ngủ bàn máy tính từ đời nào . giấc ngủ mấy yên , cuối cùng đ.á.n.h thức bởi tiếng rung liên hồi của điện thoại.
Minh Anh xoa tóc, ngáp một cái mở điện thoại . Kết quả lướt màn hình, một đống tin nhắn và cuộc gọi nhỡ hiện khiến sững sờ.Còn kịp xem ai gửi tin nhắn, điện thoại của Mark nhảy —— thằng nhãi gọi cho bao nhiêu cuộc .
"Mark?" Minh Anh mệt mỏi bắt máy.
Đầu dây bên , Mark thở hồng hộc: "Minh! Cậu làm sợ c.h.ế.t khiếp! Giờ đang ở đấy?"
"Tôi đang ở phòng thí nghiệm." Minh Anh gập máy tính : "Chắc tối muộn mới về ."
"Minh, đồng hồ , giờ gần 9 giờ tối !"
"Hả?" Minh Anh liếc thời gian máy tính, "Cái ..."
Cậu còn kịp dứt câu, màn hình điện thoại bỗng hiện một thông báo tin nhắn.
XI: Minh, vẫn còn ở phòng thí nghiệm ?
Trong nháy mắt, cả mí mắt lẫn trái tim của Minh Anh đều giật thót một cái.
"Mark, cảm ơn nhé, việc bận , cúp máy đây. Tí nữa gọi ."
Tắt máy của Mark xong, Minh Anh thẫn thờ bàn, chằm chằm dòng tin nhắn , trong lòng nảy sinh một cảm giác khó tả. Tại ở phòng thí nghiệm? Là giáo sư Thomas cho ?
Nói thế nào nhỉ, hiểu cảm giác như thắng một ván .
Minh Anh vốn định xem xong lờ , nhưng tính bằng trời tính, tín hiệu " " mới phát thì yêu cầu cuộc gọi của đối phương nhảy bổ lên màn hình.
"..."
Minh Anh đỡ trán thở dài, đành bắt máy.
"Minh?"
Đã lâu thấy giọng (thực mới nửa tháng), Minh Anh chớp chớp mắt, cảm thấy chút xa lạ.
"Có vẫn còn ở phòng thí nghiệm ?"
"—— Không ." Minh Anh theo bản năng phản bác: "Em về ."
"Về ?"
Về á? Em thì chứ... Đại khái là do cái đề tài nghiên cứu c.h.ế.t tiệt hành hạ, trong lòng Minh Anh bốc lên một luồng tá hỏa, giọng điệu bỗng trở nên ngả ngớn lạ thường: "Đi Bar tìm mấy em gái mưa , ngài việc gì ?"
Đầu dây bên im lặng một giây. "Minh, em gái ?"
"..."
Giây phút , Minh Anh vô cùng xác nhận đang chuyện với một kẻ hơn cả một con giáp, thật là mệt mỏi. Cậu : "Em bận , cúp máy đây ạ."
Silas "ừ" một tiếng: "Về nhà sớm , muộn quá an ."
Silas bồi thêm một câu: "Nghe lời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-60.html.]
"..."
"Ngài Aston ," Minh Anh nhạt một tiếng, "Em thật nhé, đêm nay em vốn chẳng ý định về nhà ."
Nói xong, bang một cái ngắt điện thoại. Thật là sảng khoái!
Sau khi cúp máy, Minh Anh vò rối mái tóc. Cậu dám nghĩ những gì mạnh mồm tuyên bố, chỉ sợ cái học tịch của khó giữ. Thế là vội vàng thu dọn đồ đạc, lao khỏi cửa, quyết tâm tìm ngay một quán Bar để quẩy cho bằng .
Mỗi lỡ dối XI, Minh Anh đều theo bản năng biến lời dối đó thành sự thật ngay lập tức, nếu trong lòng cứ thấy bồn chồn lo lắng —— đệch, cái tâm lý đúng là thể tin nổi!
Quán Bar Minh Anh tìm thấy gần trường, còn chẳng thèm rõ cái tên biển hiệu khoác ba lô thẳng trong. Hồi ở Thượng Hải cũng ít khi Bar vì thấy ồn ào, đó thích chơi game hơn.
tới thì quẩy, Minh Anh tìm một vị trí ở quầy Bar xuống, gọi một ly rượu nhẹ uống nhạc. Ngồi bao lâu, đột nhiên bắt chuyện: "Hi, chào nhé."
Minh Anh đầu , bên cạnh là một da trắng tóc xoăn.
"Chào ." Minh Anh lịch sự gật đầu.
"Cậu là nước nào ?"
"Người Trung Quốc."
"Ồ, thích Trung Quốc lắm." Anh tóc xoăn nâng ly rượu lên chạm ly của : "Cạn ly chứ? Vì cuộc gặp gỡ của chúng ?"
Minh Anh quá quen với kiểu xã giao vồ vập của nước ngoài, mỉm nhẹ chạm cốc với đối phương. Sau đó, họ trò chuyện như những bạn tình cờ gặp gỡ. Hóa tóc xoăn cũng là sinh viên đại học N, học viện Luật.
"Trùng hợp quá nhỉ." Minh Anh .
"Sao thế, cũng học Luật ?"
"À , học Kiến trúc."
"Thế thì trùng hợp chỗ nào?"
Minh Anh ngẩn , , tại bảo trùng hợp nhỉ?
"Ha ha ha, đáng yêu thật đấy." Anh tóc xoăn .
Minh Anh thích từ lắm nên lảng sang chuyện khác: "Anh xem bóng đá ?"
"Oa!" Anh mở to mắt, đưa ly : "Cạn ly nữa nào! Vì chúng đều là những fan bóng đá hiếm hoi ở cái đất nước cuồng bóng bầu d.ụ.c c.h.ế.t tiệt ?"
Minh Anh bật , chạm cốc với . Phải công nhận hoạt ngôn, hai trò chuyện khá tâm đầu ý hợp, từ bóng đá đến truyện tranh, từ truyện tranh đến tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Minh Anh suýt chút nữa quên mất cuối cùng nhiều như thế là với ai.
Cho đến khi —— tóc xoăn bảo: "Bé cưng Trung Hoa ơi, đêm nay về nhà với , chúng còn nhiều chuyện để tâm sự đấy."
Minh Anh sững sờ, nụ môi vụt tắt. Không chứ, cái tình huống gì đây? Cậu nhanh chóng phản ứng : "Ách, cái đó... , bạn gái ."
Chẳng hiểu da trắng xong rộ lên: "Chắc chắn là . Về nhà với , nhà thiếu rượu . Nhìn say kìa, nên về nhà một ."
Minh Anh sờ sờ mũi, liếc bắp tay vạm vỡ của đối phương : "Cái đó, ... vệ sinh một lát."
Anh tóc xoăn cũng dậy: "Tôi cùng nhé?"
"Không cần ," Minh Anh xua tay. Cậu uống cũng kha khá nên đầu óc choáng váng, cố gắng giữ bình tĩnh: "Tôi ngay thôi."
"Được bé cưng, đợi ở đây."
Minh Anh gượng gạo, vịn quầy Bar về phía nhà vệ sinh. Kết quả bước , thấy những tiếng động nhỏ truyền từ các buồng vệ sinh, tiếng “bạch bạch bạch” kèm theo những âm thanh dành cho trẻ em.
"Ưm~... ha~..."
"Làm lắm!"
"F*ck me!"
Minh Anh nhíu mày, cái hiện trường phim hành động kiểu gì cũng thấy là nam với nam nha. Hôm nay cửa xem ngày ?
Thế là Minh Anh rảo bước, chọn buồng vệ sinh sâu bên trong cùng, chốt cửa . Cậu bồn cầu, mở điện thoại định đặt xe về luôn cho rảnh nợ. Thế nhưng cái nơi quỷ quái tín hiệu kém c.h.ế.t, vòng tròn cứ xoay mãi mà tải nổi trang web.
Minh Anh vỗ vỗ điện thoại, định dùng liệu pháp vật lý để hồi phục tín hiệu nhưng vô vọng. Cậu thở dài, ngay khi định dậy ngoài tìm chỗ sóng, giây tiếp theo, qua khe hở cánh cửa, thoáng thấy một đôi giày da màu đen đang lù lù ngay buồng của .