Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:12:27
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Anh coi như hiểu, đang biến tướng để ép thừa nhận đây mà. Thế là tính khí trẻ con của bạn học Minh Anh nổi lên. Cậu giơ tay c.h.é.m xuống, trong lòng mặc niệm một trăm "Mình là trai thẳng", đó bang một cái treo máy thẳng thừng.

Silas điện thoại ngắt kết nối, chẳng là đang bực bất lực, tóm là khẽ bật thành tiếng.

Bản tính ốc sên rụt cổ cộng thêm m.á.u phản nghịch trỗi dậy khiến Minh Anh lờ tịt tin nhắn của XI, nhưng sợ Aston trừng trị. Mặc dù Aston bao giờ đe dọa kiểu đó, nhưng xét về phận của , Minh Anh cứ thấy vẻ của các bậc phụ , cứ như thể nếu trả lời tin nhắn thì giây tiếp theo sẽ lôi ăn vụt bằng.

Mingo: Ngại quá, chỗ em tín hiệu kém ạ.

Thà đưa một lý do vụng về còn hơn là im lặng. Khoảng năm phút , XI mới hồi đáp.

XI: Ừ.

Hắn nhắc chuyện gọi điện nữa. Minh Anh thở phào nhẹ nhõm, cứ thế ứng phó với XI cho đến tận tối thứ Bảy.

Đêm đó, Minh Anh mơ.

Trong mơ, vì dám cúp điện thoại của XI nên giáo sư Thomas mắng cho một trận tơi bời, đó XI lạnh mặt xách cổ lôi xồng xộc về văn phòng. Cảnh tượng trong mơ chân thực đến mức giống như đang mơ, Minh Anh thậm chí còn cảm nhận ấm từ lòng bàn tay của XI.

Cậu XI quăng văn phòng, cánh cửa đóng vang lên tiếng rầm khô khốc. Minh Anh chẳng còn tâm trí mà quan sát xem văn phòng Giáo đổng xa hoa thế nào, đầu , rõ khuôn mặt của XI. Tinh tế, sắc sảo, nhưng giữa đôi lông mày mang theo vẻ giận dữ.

Tiếp đó, thấy giọng của chính : "Xin mà, em cố ý cúp máy , tại cái tín hiệu ở cái đất nước rác rưởi kém c.h.ế.t —— từ từ, ngài tháo dây lưng làm gì đấy hả!!!"

Cậu thấy khóe môi XI nhếch lên, : "Minh, học sinh lời thì chịu phạt, đúng ?"

Bản trong mơ dường như sợ đến phát khiếp: "Đừng mà! Sau em hứa bao giờ cúp máy nữa! Đừng đ.á.n.h em, em xin ngài đấy!"

"Hét to lên chút nữa ." XI vô cảm : "Tốt nhất là gọi hết bạn học của đến đây, để họ xem phạt như thế nào."

Minh Anh thấy tiếng lóc van xin. Lại một tiếng cạch vang lên, chiếc dây lưng quất xuống, mắt tối sầm .

Ngay đó, Minh Anh bật dậy khỏi giường. Cậu thở hổn hển trong bóng tối, một lúc lâu mới bực bội vò rối mái tóc. Cái giấc mơ rác rưởi gì thế ! Da gà da vịt của nổi hết cả lên

Không thể cứ thế ... Cứ tiếp tục chắc nhân cách phân liệt mất.

Thế là, Silas đang ở New York nhận một tin nhắn lúc rạng sáng.

Mingo: Ngài Aston, em nghĩ chúng thực sự cần chuyện.

…………………………………

Ngày hôm là Chủ nhật, nhưng trời nắng. Bầu trời New York nhuộm một màu xám xịt. Trong kiểu thời tiết , Minh Anh, cả đêm ngủ ngon giấc (vì bận mơ ăn vụt bằng dây lưng), đành bắt xe tham gia buổi lễ của trường.

Trên đường , Minh Anh chằm chằm tin nhắn gửi tối qua, đỡ trán thở dài.

3 giờ sáng:

Mingo: Ngài Aston, em nghĩ chúng thực sự cần chuyện.

5 giờ sáng:

XI: Gặp ác mộng ?

Minh Anh thấy tin nhắn thì hú hồn, nhịn hỏi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-57.html.]

Mingo: ... Sao ngài

XI: Nhắn tin lúc 3 giờ sáng, ác mộng thì là mộng xuân. Chẳng lẽ là vế ?

Mingo: ...

Minh Anh cạn lời. Cậu thầm nghĩ: Cho dù là mộng xuân mà mơ thấy mặt ngài thì cũng là ác mộng thôi!

—— Khoan , đang nghĩ cái quái gì thế ? Minh Anh c.h.ử.i thề một tiếng, vội vàng tắt màn hình điện thoại. Chuyện quá quỷ dị, thể thảo luận vấn đề với cơ chứ.

…………………………………

Buổi lễ cử hành t.h.ả.m cỏ lớn, quy trình vô cùng phức tạp. Dù thời tiết nhưng khí hiện trường nhiệt liệt, các viện trưởng và đại diện sinh viên lượt lên đài phát biểu. Khí cầu, pháo hoa, băng rôn, gấu bông cổ vũ rợp trời.

Minh Anh ngáp ngắn ngáp dài, chẳng tâm trí , trong đầu chỉ đang nhẩm những gì lát nữa định với Aston. Rất nhanh, buổi lễ đến phần cuối cùng: Giáo đổng phát biểu. Toàn trường vỗ tay rầm trời đón chào đàn ông lên đài. Minh Anh xa quá, chẳng đài nên chỉ đành ngước lên màn hình lớn.

Không nghi ngờ gì nữa, khuôn mặt ống kính phóng đại gấp bội trai đến mức tì vết. Và điều còn hảo hơn cả khuôn mặt chính là bài diễn thuyết của ngài Aston. Hắn chống hai tay lên bục, duy trì nụ chừng mực, chuyện cần bản thảo nhưng vô cùng hài hước và lôi cuốn. Hắn hề giáo điều, thậm chí còn lấy những lầm nhỏ hồi mới học của làm ví dụ, khiến ồ lên thích thú.

Cuối cùng là phần đặt câu hỏi. Sau khi trả lời vài câu về tôn chỉ của trường, ống kính quét trúng một nữ sinh tóc vàng mắt xanh.

"Ngài Aston! Em hỏi ngài ủng hộ hôn nhân mở ạ?!"

Một tình huống phổ biến, năm nào cũng vài sinh viên nghịch ngợm đặt câu hỏi oái oăm như . Ngài Aston cũng để tâm, ngược còn nhướng mày : "Về vấn đề , hình như tư cách để trả lời."

"Vậy khi nào ngài dự tính sẽ tư cách đó ạ?"

Aston khẽ: "Tôi đang cố gắng tranh thủ đây."

"Oa!" Toàn trường ồ lên.

Minh Anh kẹp giữa đám đông, thực sự thể diễn tả nổi tâm trạng của lúc . Sao tự dưng cảm giác như đang ngoại tình thế nhỉ? Minh Anh thấy chắc chắn nhân cách phân liệt .

Sau bài phát biểu, Aston rời , đài chuyển sang phần biểu diễn ca nhạc, nhưng điện thoại của Minh Anh vẫn im lìm. Cậu thẫn thờ, đ.á.n.h liều gửi một tin nhắn.

Mingo: Ngài Aston?

Năm phút trôi qua vẫn thấy . Lúc , bạn da đen cạnh bỗng gọi nhờ chuyền giúp chai nước. Minh Anh cất điện thoại túi. Sau khi đưa chai nước, bạn còn bắt chuyện: "Chào , ở viện nào thế?"

Minh Anh đáp: "Thiết kế kiến trúc, còn ?"

"Tôi ở viện Luật." Anh bạn vẻ tự hào: "Aston là của viện chúng đấy, thấy ngài phát biểu chứ?"

"... À."

Minh Anh còn kịp phản ứng, tiếng chuông điện thoại vang lên tích li li. Tiếng vang khiến cả Minh Anh lẫn bạn bên cạnh đều cúi xuống .

Màn hình hiển thị: XI

Minh Anh trợn tròn mắt, theo bản năng ấn nút cúp máy. Ấn xong mới sực tỉnh: Mẹ! Có Aston , tắt máy làm gì chứ!

Ngay giây tiếp theo, điện thoại rung một tiếng.

XI: Đến văn phòng của .

Loading...