Cạch.
Sophie khi để câu kinh thiên động địa, quỷ khốc thần sầu , còn quên nháy mắt đầy ẩn ý với Minh Anh một cái mới tiêu sái rời .
Về phần Minh Anh, ngoài việc câu đ.á.n.h cho ngũ lôi oanh đỉnh, hồn xiêu phách lạc thì chẳng còn thấy gì nữa. Tuy tai thấy nhưng chân tay thì vẫn động đậy . Gần như ngay lập tức, với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai cúi xuống, tập trung cao độ, vùi đầu cuốn "Bách khoa thư" bản tiếng Trung trong tay ngay bàn ...
Trong phút chốc, gian im phăng phắc, chẳng ai buồn câu nào.
Minh Anh tầm mắt thoáng thấy gấu quần tây bên cạnh khẽ động, Silas xuống phía đối diện.
Minh Anh nhíu chặt mày.
Giây tiếp theo, thấy đối diện lên tiếng hỏi: "Minh, thất tình ?"
Minh Anh: "..."
"Chuyện khi nào thế?"
Minh Anh: "..."
Chuyện khi nào á... Hừ, rõ ràng là còn cố hỏi. Minh Anh xong, cơn bực bội đột ngột dâng lên, ngữ khí cũng chẳng mấy , đáp: "Thì... chuyện gần đây thôi."
Silas nhíu mày: "Gần đây?"
"... Vâng."
"Là gần đến mức nào?"
"..."
Minh Anh âm thầm nắm chặt nắm tay. Không , thể cứ để nắm mũi dẫn mãi thế , uất ức c.h.ế.t mất thôi.
Thấy Minh Anh cứ cúi gằm mặt lời nào, Silas liền nhếch môi hỏi: "Minh, Sophie là thật ?"
"..."
Silas nhướng mày, trong giọng mang theo chút ý : "Tiện thì cho , là ai ?"
"..."
Lại là cái tông giọng trêu chọc ... Minh Anh âm thầm nghiến răng.
Máu phản nghịch trong bắt đầu trỗi dậy. Cậu thầm nghĩ: Giáo đổng thì ? Cho dù là Tổng thống Mỹ chăng nữa cũng thể vô duyên vô cớ lấy làm trò thế .
Thế là, bạn học Minh Anh chẳng lấy chút dũng khí nho nhỏ, bỗng nhiên khẩy một tiếng. Đồng thời, trong đầu hồi tưởng mấy câu châm ngôn tra nam của Mark, cực kỳ tỏ phong trần, thờ ơ ngẩng đầu : "Thật em cũng chẳng nhớ rõ, cũng để ý nữa. Cái đó tính là cắm sừng em , chỉ là bóc bánh trả tiền thôi mà, em cũng cắm sừng ."
"..."
Không khí rơi im lặng.
Minh Anh thấy biểu cảm của Aston mấy đổi, mặt vẫn treo nụ nhàn nhạt.
nụ nơi khóe miệng Minh Anh chút miễn cưỡng. Vì thể cảm nhận , đối diện giống như một bậc bề cao cao tại thượng, đang khoan dung một đứa trẻ con dối. Có lẽ lời dối mà tự cho là cao tay thấu ngay từ giây đầu tiên .
Minh Anh xìu xuống, cúi đầu xem cuốn bách khoa thư tiếng Trung của . Kết quả giây tiếp theo, Minh Anh thấy đối diện bỗng nhiên dậy, đó tới xoa đầu .
Xoa, đầu, .
!!! Đệch mợ nó!!!
Một động tác đầy ba giây nhưng khiến ngón tay đang lật sách của Minh Anh cứng đờ. Trong lòng như vạn mã phi nước đại, trong đầu tài nào tổ chức nổi một câu chỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-52.html.]
Hắn đang làm cái quái gì thế ?
Cậu đồng ý cho xoa đầu hả?
Minh Anh sống đời 22 năm, kể từ khi nhận thức đến nay, xoa đầu quá một bàn tay ( khi nhận thức thì tính, vì lúc đó trai quá nên suýt xoa đến hói cả đầu). Nói tóm , tâm hồn trai thẳng của Minh Anh vì cái động tác ba giây mà chịu đả kích nặng nề, thật lâu vẫn thể bình tĩnh !
Cho đến khi kẻ chủ mưu ở trong bếp hỏi : "Minh, trưa nay ăn gì?"
"..."
Minh Anh "bang" một cái gấp cuốn sách , cảm thấy nên tỏ rõ thái độ một chút. Thế là dậy, xỏ dép lê, sắc mặt cực kỳ nghiêm túc về phía nhà bếp.
Ngay lúc Minh Anh đang diễn tập trong đầu màn đại chiến mười tám hiệp với ngài Giáo đổng, đột ngột ngẩn .
—— Aston thế mà đang mặc tạp dề trong bếp.
"..."
Minh Anh kinh ngạc sững tại chỗ, cách nào dời mắt . Người đàn ông dáng cao chân dài, cực kỳ tôn dáng, cái tạp dề màu đen khoác lên trông chẳng khác gì áo măng tô cao cấp.
Silas dường như nhận thấy ánh mắt của , nghiêng mặt sang, nhướng mày: "Minh, đang gì thế?"
"..."
Minh Anh chớp mắt, thật lòng : "Em đang nghĩ, liệu hôm nay em còn bước khỏi căn nhà nữa ."
Dù thì cái cảnh tượng ngài Aston đích xuống bếp , vẫn từng thấy bất kỳ diễn đàn trường học báo lá cải nào cả.
Silas khẽ một tiếng, hiệu cho : "Ra đợi ."
"Dạ."
Minh Anh thật sự lời phía đối diện đợi. Chờ đến khi xuống , mới sực nhận : Đệch, tại lời cơ chứ?
... mà, đúng là tò mò thật. Thế là Minh Anh liền chống cằm, xem Aston bận rộn trong bếp.
Mức độ nấu ăn thành thục của Aston khiến Minh Anh vô cùng ngạc nhiên. Động tác của dứt khoát, gọn gàng. Chỉ qua mấy đường cơ bản, mấy con tôm xử lý sạch sẽ, tươi ngon. Lại thêm mấy đường nữa, hành gừng tỏi hiểu kiểu gì mà đập bẹp dí...
"Ngài đang làm món Trung ạ?" Minh Anh tò mò hỏi.
"Minh." Silas buông dụng cụ cắt gọt trong tay xuống, chống hai tay lên bàn bếp, bảo: "Đổi cách xưng hô ."
Đổi cách xưng hô .
Minh Anh khựng . Đổi xưng hô gì cơ? Đổi từ "Ngài" ?
"Ngài... , chú..." Đầu lưỡi Minh Anh líu cả . Không hiểu mở miệng, cảm giác đang làm chuyện đại nghịch bất đạo thế ...
Silas khẽ một tiếng, cũng ép buộc nữa mà cúi đầu tiếp tục thái rau: "Nguyên liệu hạn, hôm nay làm đơn giản thôi."
Là một kẻ tàn phế trong khoản nấu nướng, Minh Anh đương nhiên chỉ gật đầu lia lịa: "Em ăn gì cũng ạ."
"Ừ."
Ngồi thẫn thờ một lúc, não bộ Minh Anh mới kịp phản ứng , bật dậy hỏi: "Có cần em giúp gì ?"
"..."
Silas đầu liếc một cái: "Minh, cảm ơn ý của . tạm thời ý định hệ thống báo cháy mới ."
"..."
là tạo nghiệp.