Nói giỡn ! Thừa nhận lúc thì mà tiêu đời.
Biểu cảm của Minh Anh chút đổi, thậm chí tông giọng khi thốt lời còn cực kỳ vững vàng, cứ như thể thực sự chẳng cái mà Aston nhắc tới là ai . Một câu đảo qua đầu lưỡi một vòng rơi xuống đất, tổng cộng đầy một giây.
Trong cái giây ngắn ngủi đó, Minh Anh còn chẳng buồn nhớ mấy cái tin nhắn (sến súa) gửi cho XI, chỉ mải khen ngợi bản giữa tiếng tim đập thình thịch: Huynh , ông cừ lắm, cứ thế , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhận!
So với Minh Anh, Silas rõ ràng là thư thái hơn nhiều. Hắn khoanh tay ngực, tựa cạnh bàn, xong chỉ nhếch mày khẽ một tiếng. Minh Anh thấy tiếng thì da gà da vịt nổi lên rần rần.
Ngay đó, Aston hỏi : "Are you sure?" (Cậu chắc chứ?)
Tuy là câu hỏi nhưng hề ý giận dữ nghi ngờ, chỉ âm cuối cao lên một chút, cứ như đang trêu chọc một chú cún nhỏ. Minh Anh chớp mắt, dù hướng là về phía Silas nhưng tiêu cự dán chặt cái kệ sách phía . Cái kệ sách mà dáng kệ sách thế , cả sách cả giá luôn kìa.
"Minh?"
"..." Làm ơn đừng gọi nữa !
Minh Anh thầm niệm trong lòng ba bài kinh đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhận, thực nhận thì kết cục cũng chẳng khác gì cái c.h.ế.t là bao, thôi thì nhận vẫn hời hơn, ít nhất còn giữ chút thể diện lúc lâm chung.
Thế là Minh Anh cái kệ sách , cau mày, dùng tông giọng và ánh mắt tràn đầy vẻ quan tâm mà thốt lên: "Em chắc chắn ạ. Giáo sư... , ngài Aston, em thực sự hiểu ngài đang gì cả. Hay là ngài hỏi khác xem ? Buổi chiều em còn tiết, em xin phép..."
Nói xong, lén lút di chuyển bước chân, định tìm đường tháo chạy, nhắc tới đây, Minh Anh hối hận xanh ruột, lúc nãy hành lang cơ hội như mà chạy cơ chứ!
"Lại chạy ?" Silas thẳng dậy, liếc mắt một cái thấu trọn tâm tư của đứa trẻ , nhếch môi: "Phòng ngoài cũng dùng vân tay để giải khóa đấy."
"..." Bạn học Minh Anh ngay lập tức hóa đá tại chỗ.
Mẹ kiếp, cái phòng thôi mà lắp khóa vân tay làm gì? Có tiền tiêu ? Không chỗ tiêu thì đưa đây tiêu hộ cho!
Kết quả là, kế hoạch tháo chạy của Minh Anh chính thức c.h.ế.t yểu. Cậu đành ngoan ngoãn yên tại chỗ, nhưng vẫn dán mắt cái kệ sách, nặn một nụ (với cái kệ): "Dạ , chỉ là chân em tê nên vận động một chút thôi ạ."
Cậu thấy đàn ông mặt "Ừm" một tiếng, chẳng còn gì đó nữa.
Không khí rơi lặng. ... Đang làm cái quái gì đây? Thi gan xem ai dai hơn ?
Giây tiếp theo, đối diện lên tiếng . "Trưa nay ăn cơm?"
Minh Anh khẩy trong lòng: Ngài xem, Giáo đổng thì , cuối cùng cũng chẳng kiên nhẫn bằng . Khoan , ăn cơm? Ai thèm ăn cơm với ngài chứ???
Minh Anh siết chặt tay: "Ách, em thấy ngài Aston thực sự chút nhầm lẫn ——"
Lúc , câu của Minh Anh còn kịp dứt thì thoáng thấy trong tầm mắt mờ ảo của , góc áo vest xám bỗng nhiên khẽ động. Ngay đó, một bàn tay lành lạnh bóp lấy má, bàn tay xoay mặt một góc 35 độ.
"..."
WTF...
Minh Anh ngây dại. Đời là đầu tiên một đàn ông nhéo má như thế ... Vì quá mức sốc nên quên béng cả việc phản kháng.
Silas bẻ mặt , nhíu mày : "Minh, khi chuyện với khác mắt đối phương, đó là phép lịch sự cơ bản."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-43.html.]
"..." Phục sát đất luôn.
Tôi mà ngài là vì thiếu lịch sự chắc? Tôi mà ngài một cái là liệu còn thốt lời nào nữa .
Silas hỏi: "Cậu gì?"
Minh Anh ngẩn . Đây là đầu tiên ở gần khuôn mặt của vị giáo sư kỳ quái đến thế. Phải công nhận một điều, trai thật sự, đôi mắt màu xanh nhạt như bầu trời mênh mông, Minh Anh nín thở, dường như thấy hình ảnh phản chiếu của chính trong đó.
"Thực thì..." lúc , Minh Anh ngửi thấy mùi hương quen thuộc đó. Cậu khẽ nhíu mày, mùi hương ngửi thấy ở sân bay, ở khách sạn, và... còn ở chiếc giường đó nữa.
Đệch! Trên chiếc giường đó trải qua những chuyện gì cơ chứ?
Bùm! Mặt Minh Anh nóng bừng lên trong nháy mắt, tim sắp nhảy khỏi lồng ngực, một vạn câu c.h.ử.i thề cũng ngăn nổi sự hổ .
"Giáo sư," gọi loạn lên một tiếng, ho khan bảo: "Em cảm thấy... em cảm thấy... em vẫn quen ngài."
"..." Minh Anh hận thể tự c.ắ.n đứt đầu lưỡi cho xong...
Silas buông tay, gì. Một lát , Minh Anh nhịn nổi nữa, sợ sẽ c.h.ế.t ngộp trong cái phòng mất, bèn lén lút ngẩng đầu lên trộm.
Ai ngờ đối phương hề biểu cảm giận dữ nào, ngược thấy lén, còn khẽ nhướng mày một cái. ... Ách, cứ như mèo vờn chuột . Minh Anh vội vàng thu hồi ánh mắt.
Giây tiếp theo, thấy đối phương : "Minh Anh, vô cùng thấu hiểu ." Hắn thậm chí còn gọi đầy đủ cả họ lẫn tên . Minh Anh sửng sốt.
... mà hỏi, ngài thấu hiểu cái quái gì cơ?
Silas tựa hồ đang nghiêm túc suy nghĩ, chậm rãi : "Nếu cách xử lý khiến thấy nhẹ lòng hơn, thì thể chấp nhận."
Minh Anh: "..."
Sao qua cứ như là một tên tra nam đá xong thế nhỉ?
Minh Anh còn kịp phản ứng, đối phương đút tay túi quần, thong thả sải bước về phía cửa.
???
Thế là... kết thúc ? Kết thúc bằng việc gắn cái mác tra nam lên đầu á?
Đệch, phục! ngước mắt lên, chạm cái chiều cao hơn hẳn một cái đầu của đối phương. Thôi bỏ , quân t.ử lông chân dài, đại trượng phu co duỗi.
Nhìn bóng lưng của Aston, Minh Anh hậm hực lầm lũi theo .
Tích! Một tiếng, khóa cửa điện t.ử vang lên mở . Silas kéo cửa, sang một bên nhường lối cho .
Minh Anh gãi gãi đầu, dù đến cửa, cũng chẳng dám ngẩng lên thẳng mắt đối phương, chỉ khom lưng, thuận miệng đáp một câu: "Cảm ơn lão sư ạ."
Nói xong, bỗng khựng .
Đệch.