Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-25 05:35:36
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

@@Có ai đời cưỡng sự đáng yêu của một cái meme cún con ? Câu trả lời chắc chắn là: Không!

Minh Anh đặt điện thoại xuống ngoài xem thử. Quả nhiên là Mark về, chính xác hơn là một gã Mark say khướt từ bar bò về.

"Buổi tối lành nhé, Ming mến!"

Mark ợ một cái rõ to, tay ôm khư khư chai rượu ngực: "Đêm nay giải UEFA đấy, làm một trận ?"

Minh Anh đương nhiên từ chối. Cậu cũng đang lo ban ngày ngủ nhiều quá, tối đến tỉnh táo thế thì làm định múi giờ cho . Thế là cái đêm thứ hai tại New York, Minh Anh chuốc cho say đến mức trời đất cuồng.

Mark uống quơ tay múa chân sofa, đột nhiên hỏi: "Ming , nội quy ngầm của trường N là gì ?"

Minh Anh uống rượu xong bắt đầu thấy đói bụng. Nhân lúc trận đấu đang nghỉ giữa hiệp, dậy tìm gói mì tôm mang từ Trung Quốc sang. Nghe Mark hỏi, ngẩn đáp: "Chẳng trong sổ tay sinh viên ?"

"No no no..." Mark tỏ vẻ đắc ý như thể dự đoán phản ứng của : "Đấy chỉ là bề nổi thôi. Trên thực tế, trường N còn ba điều luật 'bất khả thi' khác nữa cơ."

Minh Anh xoa xoa cằm: "Thế ? Tôi đang rửa tai lắng đây."

Mark dõng dạc: "Điều thứ nhất: Đừng bao giờ ảo tưởng sẽ trở thành thiên tài."

Minh Anh "ừm" một tiếng.

Mark tiếp tục: "Điều thứ hai: Đừng bao giờ trở thành học trò của giáo sư Thomas. Nếu chẳng may lỡ đ.â.m đầu , hãy xem điều thứ nhất."

Minh Anh "ừm" thêm tiếng nữa.

Nói đến đây, Mark bỗng sực nhớ điều gì đó, hỏi dồn: " , nãy giờ kịp hỏi. Ming , giáo sư hướng dẫn của là ai thế?"

Minh Anh bình thản đáp: "Professor Thomas..."

Mark sững sờ, dường như cơn say cũng bay quá nửa: "... Thomas nào cơ?"

Minh Anh khổ: "Chính là cái ông Thomas mà đang nghĩ tới đấy."

Sắc mặt Mark biến đổi xoạch xoạch, cuối cùng chỉ thốt đúng hai chữ: "Good luck!" (Chúc may mắn!)

Minh Anh ngạc nhiên: "Có đến mức khoa trương ?"

Thomas là một trong những nhân vật quyền lực nhất của Viện Kiến trúc trường N, bảng thành tích và danh hiệu của ông dài đến mức một trang web cũng liệt kê hết. Với một giáo sư tầm cỡ như , Minh Anh đương nhiên vắt kiệt sức lực mới thể giành một suất trướng của ông.

Mark giơ ngón tay cái đầy thán phục: "Ming , lòng dũng cảm của thật đáng để học tập đấy. Cậu , ở chỗ các giáo sư khác, dù trượt môn thì vẫn còn đường lùi. riêng ông giáo sư Thomas nổi danh khắp trường á, ổng sẽ ép những sinh viên đạt chuẩn chạy Marathon quanh trung tâm Manhattan đấy!"

Minh Anh há hốc mồm: "Hả? Thật đùa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-4.html.]

Nhìn vẻ mặt "vui sướng khi gặp họa" của Mark, Minh Anh bắt đầu thấy thấp thỏm thực sự. Cậu còn diện kiến Thomas nào, mà quan trọng là cũng chẳng giỏi giang gì môn chạy Marathon cả. Vừa lo lắng lục tìm gói mì bò cay, hỏi tiếp: "Vậy còn điều luật thứ ba là gì?"

Đang hớn hở, đến đây vẻ mặt Mark bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường: "À, điều thứ ba: Tuyệt đối đắc tội với bất kỳ ai mang họ Aston."

"Aston?"

Minh Anh nghiêm túc lục trí nhớ thắc mắc: "Đó là ai thế? Tôi nhớ Tổng thống Mỹ họ ."

Mark chọc ha hả: "Ming, đúng là cao thủ tấu hài mà."

Thế là Mark bắt đầu "phổ cập kiến thức" cho Minh Anh: Aston là dòng họ tầm ảnh hưởng nhất tại trường N. Hiện tại, thành viên trẻ tuổi nhất trong hội đồng quản trị của trường chính là ngài Aston. Nghe đồn, ở một khía cạnh nào đó, phần lớn tài sản của trường N đều thuộc về "gia sản" của dòng tộc . Là một thanh niên ưu tú lớn lên mái trường xã hội chủ nghĩa, Minh Anh cảm thấy bài học về tư bản chủ nghĩa quả thực "sức nặng".

ngẫm nghĩ một hồi : "Người là cấp lãnh đạo cao nhất, còn chỉ là một sinh viên nghèo, đắc tội kiểu gì ? Chắc cũng chẳng cơ hội mà diện kiến ngài ."

Mark bằng ánh mắt " còn non và xanh lắm": "Thế nên mới bảo, đừng đắc tội với bất cứ ai họ Aston, bất kể là nam nữ, thuộc cái giới tính nào chăng nữa."

Minh Anh hiểu ngay trò đùa của Mark nên cũng phối hợp mà bật . Mark nhún vai kể tiếp: "Trước đây một Mexico tranh chấp với một sinh viên trường Luật trong buổi thi biện luận. Hai đứa hẹn trường tẩn thì bắt quả tang. Kết quả là chẳng ai ngờ , cái tên trông thì vẻ bình thường nhưng là kẻ khơi mào vụ việc đó, hóa là cháu trai của ngài Aston. Điều luật thứ ba đời từ đó đấy."

Minh Anh "ồ" một tiếng: "Thế nữa?"

Mark: "Cháu trai ngài Aston ? Tất nhiên là chẳng làm ."

Minh Anh hỏi : "Ý là cái Mexico kìa. Nhà Aston làm gì chứ?"

"Làm chuyện đó ." Mark đáp: "Ngài Aston là thành viên hội đồng quản trị, dĩ nhiên sẽ bận tâm đến mấy chuyện vặt vãnh . Cậu Mexico cũng đuổi học, nhưng ai cũng đắc tội với nhà Aston, nên cuộc sống chắc chắn là chẳng dễ dàng gì ."

"Nhắc đến vụ mới nhớ." Mark lồm cồm dậy khỏi sofa: "Hình như ảnh chụp lén ngài Aston đấy. Để lấy cho xem mặt mũi ."

Minh Anh xua tay: "Thôi khỏi , thực chứng 'mù mặt' nước ngoài, xem xong chắc cũng chẳng nhớ nổi ."

Cái chứng "mù mặt" chỉ là một phần, chủ yếu là vì tự tin rằng một kẻ như sẽ chẳng bao giờ cơ hội chạm mặt một nhân vật tầm cỡ như thế.

"Được ." Mark khà khà: "Vậy chỉ hy vọng nhớ kỹ gương mặt trai của ."

Minh Anh phá lên , hai cụng ly thêm chuyến nữa. Ngày hôm , Minh Anh ánh nắng gắt gao rọi thẳng phòng khách làm cho tỉnh giấc. Cậu nhắm tịt mắt, loay hoay xê dịch vị trí sofa, quờ quạng tay tìm điện thoại. Sau một hồi vớ nhầm mấy vỏ chai rượu lăn lóc, cuối cùng cũng chạm mặt kính phẳng lì của chiếc smartphone.

Cậu thở dài, cố mướn mắt ấn mở màn hình. Giờ New York là 11 giờ trưa. Minh Anh nhẩm tính trong đầu, giờ ở Thượng Hải chắc 1 giờ sáng. Vẫn còn sớm chán. Cậu định vứt điện thoại sang bên để đ.á.n.h một giấc tiếp. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, chợt bừng tỉnh, mắt mở to trừng trừng. Hình như... nãy thông báo tin nhắn mới thì ?

Nhận khả năng đó, Minh Anh như lên dây cót, bật dậy cái rụp. Động tác mạnh đến nỗi làm gã Mark đang vắt vẻo sàn cũng giật tỉnh giấc, miệng ngừng kêu cầu cứu Chúa.

Minh Anh nhặt chiếc điện thoại đất lên, quả nhiên gửi tin nhắn cho . Cậu vội vàng liếc qua, khi xác nhận cái tên "Thomas" đáng sợ mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu lẩm bẩm lời xin với Mark uể oải tựa lưng sofa.

Chắc là Alan trả lời . Cậu thầm nghĩ.

Minh Anh ngáp một cái rõ dài, mở WhatsApp thì thấy năm tin nhắn mới. Người đầu danh sách đúng là Alan, gửi một chuỗi địa chỉ bằng tiếng Anh, bảo rằng giáo sư Thomas mời cả nhóm ăn một bữa cơm mật khi khai giảng cuối tuần . Minh Anh nhấn liên kết địa chỉ, đó là một nhà hàng đồ Tây trông khá sang chảnh. Cậu nhanh tay lưu , chọn một cái meme [Cún con ok] gửi qua. Thế nhưng, gửi xong tin nhắn, đầu ngón tay Minh Anh bỗng khựng giữa trung. Ơ kìa? Chẳng tối qua nhắn tin cho Alan ? Cậu nhớ rõ mồn một là gửi cái meme [Cún con thò đầu] cùng bộ với cái ảnh "Ok" mà. Tại trong khung chat với Alan thấy cái ảnh đó ...

Loading...