Vẫn là câu đó, Minh Anh thực chất là một phản nghịch. Một việc gì đó nếu khác thúc giục, sẽ lững thững làm xong lúc nào . chỉ cần hối thúc, sẽ nảy sinh ngay cái tâm lý buông xuôi, dù là Thiên Vương lão t.ử đến đây cũng nhất quyết làm.
Minh Anh còn định giả vờ như thấy tin nhắn, nhưng giây tiếp theo:
XI: Tôi đang xem camera, đang xem cái gì?
Minh Anh: "..."
Cậu đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt cái mắt mèo màu trắng đang treo lơ lửng trần nhà. C.h.ế.t tiệt, suýt thì quên mất vụ .
Mingo: Tôi xem gì nà.
Tin nhắn hiện trạng thái " xem", nhưng tuyệt nhiên phản hồi. Minh Anh đỡ trán thở dài, thoát khỏi giao diện trò chuyện với XI.
lúc , khi xong một cuốn thi tập tiếng Trung, bé Benjamin lén lén lút lút sát gần. Nhìn thấy khung chat cứ nhảy lên liên tục điện thoại của Minh Anh, thằng bé cảm thán: "Ming, nhiều bạn thật đấy."
Minh Anh giật nảy vội đầu , phát hiện cái nhóc con tựa vai từ lúc nào ! Điều làm nhớ tới Mark, đám nước ngoài thế nhỉ, phát tiếng động nào ?
"Sách xem xong ?" Minh Anh cố ý nhíu mày hỏi.
Thế nhưng nhóc Ben dù mới gặp Minh Anh vài cũng thừa đây là quả hồng mềm dễ bắt nạt, sợ cái lườm của .
"Ming, nhiều bạn quá, em hâm mộ thật đấy." Nhóc Ben dường như cũng nỗi khổ riêng.
Minh Anh giở cái bài lừa trẻ con : "Chăm chỉ học tập thì sẽ nhiều bạn thôi. Đi sách tiếp ."
"Không. Anh nhắn tin xong mà!" Ben ngẩng cao đầu: "Em cũng xem xong sách , chơi game ? Lần em mang theo máy mới đấy!" (Lần tịch thu xong).
Minh Anh thì chấn động. Chẳng lẽ dạy hư trẻ con ?
Lương tâm trỗi dậy, vội vàng ném điện thoại sang một bên, bế thốc Ben lên chộp lấy cuốn sách bài tập. Chẳng là làm cho ai xem, giọng cực kỳ nghiêm túc: "Game gủng cái gì, tuổi của nhóc chỉ nghĩ đến chơi game thế hả?"
Ben: "..."
Thế là, nhóc Ben tội nghiệp ép học hành chăm chỉ suốt cả buổi sáng.
Đến giữa trưa, giao cơm tới. Minh Anh vươn vai mở cửa, mở hình đối diện.
"Chào , Trung Quốc ?" Chàng trai mặc đồng phục đỏ mỉm hỏi .
Minh Anh ngẩn : "À, đúng ."
Chàng trai lấy tờ biên lai : "Chúng đến để nấu cơm, giờ hẹn là 11 giờ trưa ạ."
Nấu cơm? Minh Anh nghiêng đầu, thấy logo bộ đồng phục. —— Là nhà hàng "Hương vị Thượng Hải"!
"Mời , mời ." Minh Anh vội né sang một bên. Cậu đếm sơ sơ, ít nhất tới bảy .
Thấy họ bếp một cách cực kỳ thuần thục, cũng lân la theo: "Cái đó... hỏi chút, ai đặt các tới ?"
Chàng trai đưa tờ biên lai cho : "Trên ghi đấy ạ."
"Ồ, cảm ơn." Minh Anh nhận lấy, lướt qua một loạt thực đơn tiếng Anh, thấy dòng tên hội viên ở cùng: XI.
Được , chí hướng của Minh Anh thực sự chẳng cao sang gì cho cam. Cậu tìm điện thoại, đột nhiên nhắn tin cho XI. ngờ mở máy, tin nhắn từ một tiếng của XI hiện mắt.
XI: [Chia sẻ một địa chỉ]
XI: [Chia sẻ một địa chỉ]
XI: [Chia sẻ một địa chỉ]
XI: Cậu ăn gì? Đồ Tây, đồ Trung đồ Nhật?
Minh Anh sửng sốt, vội vàng trả lời:
Mingo: Tôi ăn gì cũng , gì cũng hết!
Mingo: [cún con ngậm bát.jpg]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-36.html.]
Hai phút XI mới trả lời.
XI: Vậy chờ buổi tối về tính.
Buổi tối mới về. XI hỏi tại đột ngột trả lời tin nhắn, chỉ bảo buổi tối về, đây là đang giải thích lịch trình cho ?
Mày nghĩ nhiều quá . Minh Anh tự vỗ đầu một cái, nhưng vẫn hớn hở nhắn :
Mingo: Vâng ạ lão sư.
Mingo: [hôn môi]
Ý gì đây chứ? Minh Anh chằm chằm bàn tay , lầm bầm: "Chẳng lẽ ở chỗ , đến một cái icon [hôn môi] cũng xứng gửi ? Cả cái hình của , trừ 'chỗ ' thì chỗ nào chẳng xem qua , giờ gửi cái [hôn môi] thì làm ? Hừ!"
Minh Anh đưa tay vuốt mái tóc cho bớt rối, bỗng nhiên, điện thoại rung lên một nhịp. Cậu cảm giác đôi bàn tay cũng run lên bần bật theo nhịp đập của trái tim.
XI: Ừ.
Tuy chỉ vỏn vẹn một chữ, nhưng trong lòng Minh Anh gào thét: "YES!!!" Cậu âm thầm nắm chặt nắm đ.ấ.m để ăn mừng chiến thắng nhỏ nhoi .
Sau đó, nghêu ngao giai điệu nhỏ của riêng , bế thốc nhóc Ben lên. Một lớn một nhỏ cứ thế tựa cửa bếp, thỉnh thoảng bắt chuyện dăm ba câu với sư phụ nấu bếp.
Trò chuyện một hồi, Minh Anh bỗng dưng nổi m.á.u đầu bếp, định lân la học lỏm vài chiêu. May mà vị sư phụ tinh mắt, chỉ loáng qua nhận cái thể chất vụng về bẩm sinh của nên thẳng tay tống cổ ngoài.
Gu chọn món của XI thực sự tinh tế, những món là cơm nhà đặc trưng của miền Nam Trung Quốc: nào là cá hấp, thịt kho tàu, gà luộc... Nhìn thôi thấy sắc hương vị vẹn . Minh Anh nén lắm mới hỏi xem mấy đĩa đáng giá bao nhiêu tiền, chỉ khen ngợi một hồi vội vàng lấy điện thoại.
Tách, tách, tách. Cậu chụp bộ bàn ăn gửi cho XI.
Mingo: [hình ảnh]
Mingo: [hình ảnh]
Mingo: [hình ảnh]
…
Mingo: Trông ngon quá mất, trưa nay ăn gì thế?
Điện thoại rung liên tiếp hai .
XI: Ăn nhiều .
XI: Tôi đang ở trường.
Minh Anh thầm nghĩ ở trường, thế mang nhóc Ben đến trường , còn ở đây làm gì nữa. Cậu cầm đũa lên, nghĩ ngợi một hồi vẫn hỏi:
Mingo: Vậy tầm mấy giờ mới về thế?
Mingo: [cún con xoay vòng vòng.jpg]
Tin nhắn gửi , Minh Anh bỗng thấy gì đó sai sai. Sao trông cứ như cô vợ nhỏ ở nhà mòn mỏi ngóng chồng về thế ?
Gì trời. Minh Anh vội vàng bổ sung thêm một câu để lấy phong độ:
Mingo: Lúc nào về thì thương lượng xem tối nay ăn gì nhé.
Ừm. Thế mới dáng đàn ông chủ động.
XI: Được.
Minh Anh nhướng mày đắc ý cất điện thoại, đó cùng nhóc Ben chơi game suốt cả buổi chiều.
Cũng may XI bận thật sự nên rảnh quản bọn họ. Chờ đến khi Sophie đón Ben , Minh Anh một ườn sofa buồn chán. Nằm một hồi, ngủ quên mất lúc nào .
Dạo gần đây, hoàng hôn ở New York thường buông xuống nhanh. Những tia nắng ấm áp, vàng rực chiếu qua ô cửa kính luôn dễ dàng khiến rơi giấc ngủ sâu.
Silas trở về đúng lúc hoàng hôn . Thực Silas thường xuyên ghé qua đây, thường thì chỉ khi nào ở trường quá muộn mới tới đây nghỉ tạm một đêm.
Silas từ bãi đỗ xe ngầm lên, ấn thang máy, đó tiện tay mở ứng dụng theo dõi từ xa. Kết quả mở , khẽ bật thành tiếng.
Lại ngủ .