Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 169 - End
Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:22:17
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó là một ngày nắng , New York một gợn mây, bầu trời xanh trong vắt. Minh Anh mặc bộ lễ phục nghiệp, cũng giống như bao sinh viên khác, cầm máy ảnh khắp khuôn viên trường đầy hoa và bóng bay để chụp ảnh cho bạn bè và các chị khóa . Sau một thời gian rèn luyện, kỹ thuật nhiếp ảnh của bạn học Minh Anh tiến bộ vượt bậc.
“Tấm nè, thêm tấm nữa nhé.” Minh Anh dấu OK với họ. Bỗng nhiên, thấy tiếng xôn xao: “Kìa, là ngài Aston ???”
Minh Anh sững , cầm máy ảnh . Cách đó xa là đoàn lãnh đạo nhà trường trong bộ vest lịch lãm đang xuống bậc thang đá trò chuyện vui vẻ. Trong đám đông, Silas vô cùng nổi bật.
Minh Anh yên tại chỗ. Có vài sinh viên bạo dạn tiến lên xin chụp ảnh cùng ngài Aston.
Ánh mắt Minh Anh lướt qua, đầu tiên thấy chiếc đồng hồ cổ tay Silas, đó là chiếc nhẫn ngón áp út.
A, đều là đồ của cả. Thế là Minh Anh thu máy ảnh , cũng hòa dòng sinh viên đang tiến về phía đó.
Trong phân đoạn chụp ảnh chung, khi xếp hàng đến lượt , Minh Anh ngoan ngoãn mỉm hỏi: “Chào ngài, thưa ngài Aston kính mến, vinh dự chụp cùng ngài một tấm ảnh ?”
Đôi mắt thanh niên sáng lấp lánh, khóe miệng khẽ nhếch lên, bộ lễ phục nghiệp phẳng phiu càng tôn lên vẻ rạng rỡ đầy giảo hoạt của .
Silas quét mắt một lượt từ xuống , đó lịch thiệp mỉm : “Tất nhiên là .”
Minh Anh liền dẫn đến gốc cây đa cổ thụ biểu tượng của Đại học N cách đó xa. Đó chính là nơi trong ký ức của , Silas chụp bức ảnh nghiệp năm xưa. Cậu gọi một bạn học giúp bấm máy.
Tiếng màn trập dừng ở khoảnh khắc . Trong ống kính, một đàn ông và một thanh niên vai sát vai. Người đàn ông vest đen giày da, khí chất ưu nhã. Thanh niên trong bộ lễ phục tím, nụ rạng rỡ bừng sáng.
Chụp xong, Minh Anh giọng khách sáo: “Cảm ơn ngài.”
Nói xong định chuồn lẹ.
khi Minh Anh kịp xoay , Silas bỗng giơ tay gõ nhẹ đầu một cái. Trong mắt ngoài, đây là hành động của tiền bối khích lệ hậu bối, nhưng chỉ Minh Anh mới thấy ngài Aston đang nheo mắt đầy vẻ "cảnh cáo".
Nhớ tới tin nhắn "tối nay bắt buộc về nhà" nhận , thầm hừ hừ trong lòng.
Thế là, ở góc độ khác thấy , Minh Anh nháy mắt với ngài Aston, đó bắt đầu nhắn tin oanh tạc bằng một loạt biểu tượng cảm xúc.
Mingo: [chụt chụt]
Mingo: [chụt chụt]
Mingo: [chụt chụt]
…..
Cuối cùng, khi nhận hàng tá nụ hôn, ngài Aston cũng chịu trả lời.
XI: Minh, đừng spam nữa.
Mingo: [cún con khiêu vũ.jpg] X
I: Phát biểu xong thì về nhà ngay.
Mingo: Tuân lệnh, [chụt chụt].
Một lát .
Mingo: Em run quá, tại thầy hết! Em chẳng lên sân khấu nữa...
XI: Vậy thì nữa.
Mingo: Sao thầy cũng học hư theo em thế! Chẳng thầy nên bảo em nhất định lên đài để rèn luyện bản !
XI: Minh, chuyện gì em làm thì cần làm.
Hai yêu ở bên , sự ảnh hưởng luôn là từ hai phía. Giờ đây, ngay cả khi Minh Anh bảo nghỉ việc để "bao nuôi", lẽ ngài Aston cũng sẽ sẵn sàng thu dọn đồ đạc gói ghém mang về nhà ngay lập tức.
Tiếc là, mong đợi đó của ngài Aston cuối cùng vẫn thành hiện thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-169-end.html.]
3 giờ chiều, tại lễ đường Viện Kiến trúc, đại diện sinh viên ưu tú bắt đầu phát biểu. Minh Anh bước lên bục giảng theo chỉ dẫn. Cậu ngẩng đầu, bên là biển đông đúc. Gương mặt thanh tú của xuất hiện màn hình lớn phía . Cậu mỉm , bắt đầu bài diễn văn của .
“Kính thưa các quý bà, quý ông, chào buổi chiều.”
(Tiếng vỗ tay vang dội).
Minh Anh khẽ hắng giọng, vẫn còn chút căng thẳng: “Đứng ở đây, nhiều cảm xúc, nhiều điều , đến mức nên bắt đầu từ .”
Nói xong, bắt chước dáng vẻ diễn thuyết của Silas, thả lỏng tay chống lên bục giảng, : “ giờ chắc chắn gì . Đó là, với tư cách là những sinh viên kiến trúc —— chúng , cuối cùng cũng! Mẹ nó, nghiệp !”
(Cả khán phòng ồ lên).
“Tôi tin các bạn đây đều đồng cảm sâu sắc với . Được , nhà trường bảo đôi lời, xin mạn phép nhăng cuội một chút, sẽ lâu . Ai thấy chán thì cứ việc , hồi xưa cũng làm thế.”
(Tiếng vang lên).
“Nói thật lòng, một quá khứ bi thảm, cũng chẳng thiên tài xuất chúng hơn . Tôi ở đây là vì tin rằng dù quá nổi bật, chúng vẫn thể tạo nên những thành tựu nhất định.”
“Tôi thấy hạnh phúc. Nếu chọn chuyện gì bi t.h.ả.m để kể, chắc chỉ một chuyện: Năm nhất, ngay lúc thất tình, ba thông báo họ ly hôn từ lâu. vì sợ quấy rối, họ giấu suốt 5-6 năm, diễn vở kịch 'Ông bà Smith' mặt . Nghe vẻ hoang đường nhưng đó là sự thật. Tôi nghĩ thể đăng ký tham gia The Truman Show đấy. Nếu ba đang xem buổi trực tiếp , con xin nhé, coi như hai thấy gì . Còn nếu lỡ , con đề nghị hai nên sang Hollywood đầu quân!”
(Tiếng sảng khoái khắp khán phòng).
“Lúc đó thấy t.h.ả.m hại vô cùng, thất tình ba coi như thằng ngốc, còn đúng lúc thi đấu học thuật đám thiên tài các bạn 'vùi dập' tơi tả, cảm giác chẳng đáng một xu.”
(Dưới đài tiếng hò reo cổ vũ).
“Nhắc đến đây, thể nhắc tới một . Người đó với lúc bấy giờ rằng: Tôi khiến thế giới của thêm một vạn loại khả năng. Lúc đó hỏi, khả năng gì cơ? Một vạn khả năng và một vạn khả năng khác mà. hỏi , vì đó chính là khiến thất tình.”
(Tiếng vang dội).
“Cho nên các bạn ạ, nếu một ngày bạn gặp một khiến bạn cảm thấy thế giới thêm một vạn loại khả năng, thì thật chia buồn với bạn ——”
Minh Anh về phía hàng ghế đầu, nhún vai: “Dù là khả năng , bạn cũng yêu đó mất .”
(Dưới đài vỗ tay và vang).
“Cảm ơn , chúng chủ đề chính: về sự lựa chọn và sự thất bại.”
“Lựa chọn là một việc quan trọng. Tôi từng mất mát lâu khi thấy bao ưu tú hơn , thậm chí suy sụp đổi ngành. Lúc đó chính cái làm thất tình khuyên ở , giờ nghi ngờ đang cố tình trả thù nữa, các bạn thấy đúng ?”
(Tiếng rộ lên).
“Nếu hôm nay bạn cũng hoang mang như ngày đó, rằng: dù lựa chọn thế nào, bạn vẫn là chủ nhân của đời . Chọn tiếp tục, kính nể dũng khí của bạn. Chọn từ bỏ, kính nể sự quyết đoán của bạn. Cứ làm , quan trọng là hành động, chứ là hành động cái gì.”
“ các bạn ơi, dù chọn thế nào, đường đời bao giờ bằng phẳng, sẽ luôn vấp thất bại. Thất bại là gì? Một bản vẽ bỏ , một thi đấu thua cuộc, đều trải qua và chấp nhận chúng. Tôi từng nghĩ, chấp nhận thất bại thì còn gì tệ hơn nữa? đó nhận . So với thất bại, sự mơ hồ ngày qua ngày và sự tê liệt tăng dần mới là thứ đáng sợ hơn cả. Mà đó là nơi mà cuộc đời bắt buộc qua. Ở nơi đó, chúng cần tìm kiếm một vài ý nghĩa để đối kháng nó. 30 tuổi, 40 tuổi, thậm chí 90 tuổi, chỉ cần còn sống, hẳn là vẫn luôn ý nghĩa nào đó chứ.”
(Khán phòng im phăng phắc).
“Câu hỏi làm khó một thời gian, cho đến ngày dự án cao học đầu tiên của thành. Đứng tòa nhà đó, thể tin nó từ bản vẽ biến thành một kiến trúc thực sự tồn tại thế giới . Cứ như thế, nhờ phúc của giáo sư, tìm thấy ý nghĩa đầu tiên —— Tôi rằng, ngay cả khi gặp Thượng đế ngay lập tức, tòa nhà vẫn sẽ vững ở đó. Nó ghi dấu những năm tháng của , một phần m.á.u thịt của . Đây chính là ý nghĩa và cũng là lý do để kiên trì giữa sự tê liệt và mơ hồ.”
(Tiếng vỗ tay ngớt).
Minh Anh đợi một lát, đó cúi gần micro: “Tôi quá nhiều, vì lát nữa còn về ăn cơm với cái khiến thất tình nữa.”
(Tiếng nổ vang khắp lễ đường).
“Cuối cùng, các bạn ơi, hãy cầm lấy điện thoại, máy ảnh, bất cứ thứ gì trong tầm tay, hãy ghi khoảnh khắc : hoa tươi, bóng bay, ánh đèn rực rỡ. Hãy nhớ kỹ cảm xúc của một sinh viên nghiệp lúc . Nhớ kỹ sự thuần khiết, vui vẻ, nhiệt huyết và nụ của chính bạn hiện tại.”
Minh Anh dừng một chút, bổ sung: “Điều thực sự là —— Dù tương lai bao nhiêu tuổi, ở bất kỳ thời đại cảnh nào, hỡi những trẻ, xin hãy kiên trì ôm giữ mong đợi với lý tưởng, khát vọng với tương lai và động lực với những điều —— Bởi vì, đó chính là dáng vẻ ban đầu của chúng !”
“Cảm ơn tất cả !”
--- CHÍNH VĂN HOÀN ---