Có lẽ do oán khí của đồng chí Kiến Quốc quá nặng, giây tiếp theo, "sét đánh" trừng phạt kẻ bất hiếu giáng xuống đầu Minh Anh —— dầu trong chảo đột nhiên b.ắ.n tung tóe, Minh Anh sợ tới mức rú lên một tiếng.
Cậu ôm mặt khụ một tiếng: “Đệch ——”
Silas: “Minh, xa một chút.”
Minh Anh ló đầu : “Hình như sắp cháy , thầy bảo em làm bây giờ?”
Silas ở đầu dây bên im lặng hai giây, đó : “Minh, nếu em lời khuyên của , thì để sắp xếp.”
Cuối cùng, một hồi chật vật, Minh Anh cũng từ bỏ lựa chọn nấu nướng. Cậu hợp với việc , con nên dũng cảm thừa nhận những gì am hiểu.
Minh Kiến Quốc cũng thở dài dậy: “Đi ngoài ăn , ăn bữa cơm của con khéo mất luôn mạng nhỏ.”
Minh Anh: “Không cần ạ.”
Một lát , bỗng tiếng gõ cửa. Minh Anh mở cửa thì thấy bốn năm đó, tay xách bao lớn bao nhỏ —— cảnh tượng vô cùng quen thuộc.
“Chào ngài, đây nhà họ Minh ạ?”
Người phụ nữ dẫn đầu đưa danh : “Phiền ngài kiểm tra xem thực đơn vấn đề gì .”
Minh Anh mở cửa: “Mời ạ.”
Đó là một nhà hàng tư nhân cao cấp mà Silas tìm rõ, họ bày biện một bàn thức ăn thịnh soạn từ món Hoài Dương đến món Hồ Nam, đủ cả. Minh Anh cảm ơn thấy đói bụng.
Thấy Minh Kiến Quốc từ trong phòng , thuận miệng : “Để con hỏi xem khi nào tới.”
Minh Kiến Quốc tới, nghi hoặc bàn tiệc, hỏi: “Con gọi đấy ?”
Minh Anh : “Con rể ba gọi đấy.”
Minh Kiến Quốc: “……”
Khoảng 7 giờ tối, bà Trần Cầm Cầm đẩy cửa bước . Vì lâu gặp, bà Trần Cầm Cầm dường như khiêu vũ về, vẫn còn mặc bộ đồ múa.
Minh Anh ngẩn : “Mẹ.”
Cả nhà ba quây quần bên bàn ăn. Thức ăn ngon, nhưng khí thì kỳ quặc vô cùng.
Minh Anh khẽ khụ một tiếng: “Cái đó... ạ, ăn , đồ... đồ mới mua đấy.”
Minh Kiến Quốc hừ mũi: “Thằng nước ngoài mua đấy.”
“……”
Minh Anh tặc lưỡi: “Ba , 'ăn quả nhớ kẻ trồng cây', ba đang ăn đồ mua mà cứ kháy thế.”
Bữa cơm xem như yên .
Bà Trần Cầm Cầm Minh Anh, hỏi câu đầu tiên: “Con đổi chuyên ngành ?”
Minh Anh buông đũa: “Dạ , con mà, con vẫn theo giáo sư sang Australia làm dự án.”
Trần Cầm Cầm: “Còn gì nữa ?”
Minh Anh ngơ ngác: “Còn gì là gì ạ?”
Bà Trần Cầm Cầm nhíu mày: “Chuyện đó, chẳng lẽ con định giải thích cho làm một câu ?”
“Ý là chuyện bạn trai con ạ?”
Nghe cái từ thốt từ miệng con trai một cách hiển nhiên như , sắc mặt của cả ông Kiến Quốc lẫn bà Cầm Cầm đều vô cùng khó coi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-165.html.]
Minh Anh: “Con chẳng kể với ...”
Bà Trần Cầm Cầm đứa con trai vẻ ngoài hiền lành vô hại nhưng làm việc gì cũng gây chấn động thiên hạ : “Con định chỉ sống cho hôm nay thôi ? Không nghĩ đến ?”
“Tất nhiên là con nghĩ tới chứ.”
Minh Anh vô hại đáp: “Làm mà nghĩ tới , chính vì nghĩ nên con mới về đây.”
Mẹ hiểu: “Sau là cuộc sống cơm áo gạo tiền, con định sống với một đàn ông? Con...”
Bà tiếp nữa. Minh Anh cũng im lặng vài giây. “Con hiểu hai ,” Minh Anh bỗng lên tiếng: “Mẹ, con thực sự hiểu bố .”
Đối diện với , cả hai vẫn giữ im lặng.
“ mà, nếu thầy , lẽ con …”
Minh Anh nhún vai, tiếp: “Đã theo đuổi chuyên ngành nữa . Có lẽ vẫn sẽ học thôi, nhưng mà… tóm thầy quan trọng đối với con. Con trong thời gian ngắn ba thể chấp nhận ngay , bản con đây cũng từng thể chấp nhận hai , nhưng giờ con hiểu cho ba , nên con cũng hy vọng ba ít nhất hãy thử thấu hiểu cho con.”
Minh Anh dừng một chút, giọng trở nên chân thành hơn bao giờ hết: “Trước đây là do con đủ trưởng thành, hành động quá cảm tính, lúc nào cũng khiến ba lo lắng. Con cảm ơn ba cho con nước ngoài du học. Thực thời gian qua, ừm, cũng đôi khi con thấy cô đơn, mệt mỏi, gặp nhiều chuyện phiền lòng, nhưng thu hoạch cũng nhiều. Những điều đó đối với con đều quý giá. Nói tóm là, con đang làm gì, thật lòng đấy ạ.”
Nói xong những lời , phòng khách rơi im lặng.
Thật lòng mà , hiếm khi thấy Minh Anh lúc đắn như . Bình thường giả vờ ngoan ngoãn bán manh để lừa kẹo thì cũng là gây họa xong giả ngu giả ngơ, kiểu chuyện tâm tình thế dường như từng xảy trong nhà họ.
Có lẽ cảm thấy con trai "trúng độc" quá sâu, còn t.h.u.ố.c chữa, bà Trần Cầm Cầm đột ngột hỏi: “Trông như thế nào?”
Minh Kiến Quốc ngạc nhiên vợ .
Minh Anh cũng ngẩn . Cậu cứ ngỡ sẽ cứng rắn hơn ba tinh quái , ngờ chỉ mới vài câu mà bà dấu hiệu nhả ?
“Đến ảnh chụp cũng ?”
“Có, ạ.”
Minh Anh vội vàng mở album ảnh, tìm một tấm của Silas. lướt qua một lượt là ảnh selfie của hai , mãi mới tìm thấy một tấm chụp lúc họ ăn bên ngoài, Silas đang đối diện với . Một tấm ảnh trai nhưng cũng đời thường.
“Đây ạ.” Minh Anh đưa điện thoại qua.
Bà Trần Cầm Cầm thoáng qua một cái, nhíu mày: “Con cho xem ảnh minh tinh làm gì?”
Minh Anh: “……”
Minh Anh thầm nghĩ: Mẹ ơi oan uổng con , đây là tấm đời thường nhất của thầy đấy, con mà đưa ảnh website chính thức của trường chắc ngất luôn mất…
Minh Anh bật thành tiếng: “Chính là thầy đấy ạ.”
Bà Trần Cầm Cầm hỏi: “Làm nghề gì?”
Minh Anh , theo bản năng định Silas là lãnh đạo trường học, nhưng miệng mở cảm thấy thế dễ làm sợ hãi, khẽ khụ một tiếng bảo: “Dạ… là luật sư ạ.”
Bà Trần Cầm Cầm bức ảnh gật đầu: “Cũng coi như nghề nghiệp đàng hoàng —— Con chắc là lừa đấy?”
“Lừa con cái gì ạ?”
Minh Anh đáp: “Mẹ xem, luận về nhan sắc thì hai đứa con tám lạng nửa cân nhé. Luận về nghề nghiệp thì con chỉ là thằng sinh viên nghèo, lừa thì cũng là thầy con lừa thôi, cứ yên tâm.”
Minh Kiến Quốc bên cạnh hừ lạnh một tiếng: “Hừ.”
lúc , điện thoại của bà Trần Cầm Cầm vang lên, bà màn hình dậy thở dài.
Minh Anh: “Mẹ…”
Bà Trần Cầm Cầm bất đắc dĩ bảo: “… Con trai, , chúng đều vô lý. Để bắt ba chấp nhận ngay lập tức là thể, nhưng 'trời cao hoàng đế xa', con thực sự ba sang tận Mỹ để ngăn cản thì cũng thực tế —— Mẹ cũng thoáng , thái độ của là: gì quan trọng bằng việc học của con cả. Được , về đây, hôm nay hẹn khiêu vũ .”