Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:15:33
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối hôm đó, vì làm việc quá muộn nên Minh Anh về nhà mà ở Viện thiết kế ngủ luôn. Không ngờ, ngoài ý xảy . Lúc đang chuẩn ngủ thì bỗng thấy phòng bên cạnh tiếng động đổ vỡ loảng xoảng.

Tiếng động lớn đến mức khiến Minh Anh giật tỉnh giấc. Có gì đó —— phòng bên cạnh vốn là phòng của Alan, nhưng gã nghỉ việc từ lâu cơ mà. 

Minh Anh cau mày bò dậy, đẩy cửa gõ cửa phòng bên. Gõ vài cái, bên trong tiếng động vẫn tiếp tục. Minh Anh nhíu mày: "Alan???"

Tiếng động tắt lịm. Minh Anh đưa tay vặn nắm cửa, cửa khóa. Thế nhưng ngay khi đẩy cửa , sững sờ thấy trong căn phòng tối tăm một đang mặt đất —— ngừng co giật, sàn là những vũng m.á.u lớn loang lổ, trong khí sực lên mùi hôi nồng nặc khó chịu.

Minh Anh tỉnh cả ngủ. Một ngay cả g.i.ế.c gà còn thấy bao giờ như làm chịu nổi cảnh tượng đẫm m.á.u . Đầu óc trống rỗng, theo bản năng lao tới gọi: "Alan? Cái gì thế ???"

Alan mất ý thức từ lâu, chỉ còn đôi chút phản xạ co giật, khóe miệng sùi bọt mép. Vì sự việc quá đột ngột, Minh Anh lao đến cạnh gã nhưng dám chạm . Chuyện gì đang xảy thế ???

Minh Anh chỉ dám vỗ loạn lên gã, tay quờ quạng tìm điện thoại, nhưng vì quá hoảng loạn và khẩn trương, thậm chí rõ phím bấm. Lúc , Alan bỗng rên lên một tiếng, vô cùng thống khổ. Lồng n.g.ự.c Minh Anh phập phồng dữ dội, thụp xuống, để ý thấy bên tay Alan là những vỏ hộp t.h.u.ố.c gạt đổ.

Cậu kêu lên: "Cái gì? Là cái gì thế ?" 

Ngay lúc bắt đầu từ , trong đầu bỗng vang lên một câu : Tìm thấy trật tự. Trật tự. Muốn cứu thì hoảng, tuyệt đối hoảng.

Minh Anh hít sâu một , cưỡng ép bản bình tĩnh . Đầu tiên gọi 911, báo chính xác địa chỉ Viện thiết kế và mô tả triệu chứng của Alan. Đầu dây bên , nhân viên tiếp nhận : "Thưa , hãy kiểm tra xem vết thương ngoại khoa của nạn ?"

Ngoại thương... Minh Anh làm theo lời chỉ dẫn. Cậu cố lờ những vệt m.á.u chói mắt, tìm thấy những vết cắt sâu cổ tay và cánh tay của Alan. Nhìn những vết cắt lớn nhỏ chồng chéo, Minh Anh bàng hoàng mất một giây, nhưng cũng chỉ đúng một giây, liền làm theo phương pháp của nhân viên y tế để cầm m.á.u cho Alan.

Khi xe cấp cứu đến nơi, Minh Anh vẫn giữ sự bình tĩnh. Cậu thu gom giấy phép lái xe cùng đống t.h.u.ố.c bên cạnh Alan theo xe đến bệnh viện. 

Đồng thời, đường liên lạc với Thomas và của Viện thiết kế để họ nhanh chóng đến nơi.

Sau khi làm xong tất cả những việc , ống tay áo vấy đầy máu. Cảm giác mùi m.á.u kích thích khiến hồn trở , lúc mới theo bản năng mà nôn thốc nôn tháo.

Sau khi đưa bệnh viện, Thomas cũng nhanh chóng mặt. Minh Anh theo trong, ghế chờ ở hành lang bao lâu, bầu trời bên ngoài chuyển từ bóng tối sang hừng đông.

Minh Anh tìm ai đó để trút bầu tâm sự, lấy điện thoại gọi cho Silas.

Tiếng chuông reo đến hồi thứ ba mới nhấc máy. Trước khi đối phương kịp mở lời, Minh Anh : "Silas, thầy còn nhớ Alan ?"

Silas giọng điệu của Minh Anh: "Minh, chuyện gì ?"

Minh Anh đỡ trán: "Hóa bệnh, , là bệnh thật sự , về tâm lý. Cậu đang uống thuốc, tối qua đột nhiên phát bệnh tự hành hạ bản , nhiều máu, thật sự nhiều máu."

Đầu dây bên im lặng vài giây, ngay đó hỏi: "Minh, hiện giờ em đang ở ? Có ai ở bên cạnh em ?"

Ngữ khí của Silas vẫn biến động gì lớn, nhưng lúc đây, Minh Anh thấy vô cùng an tâm. Chính là như thế, đây từng trách cứ tại đàn ông luôn giữ vẻ mặt bình chân như vại, dù chọc giận thế nào thì vẫn giữ thái độ cực kỳ khắc chế. 

giờ Minh Anh mới hiểu, giữ sự bình tĩnh là một việc khó, cũng là một phẩm chất đáng quý.

Đây chính là điều cần học tập.

"Em ." Minh Anh khụ một tiếng, lặp : "Em , chỉ là buồn ngủ thôi."

Silas: "Hãy tìm chỗ nào đông mà đợi, đừng ngủ ngay, sẽ sang đó."

Minh Anh ngẩn : "Sao thầy sang đây ? Tầm vé máy bay dễ mua."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-162.html.]

Silas: "Chuyện đó em cần lo, đường bay tư nhân."

"… Suýt quên mất thầy là đại gia." Minh Anh khẽ, gật đầu: " thật sự cần sang đây , công việc của thầy bận rộn như thế, em làm phiền thầy. Em chỉ là sốc một chút thôi, ngoài gì cả, thật đấy, em xử lý . Tin em nhé?"

Silas dừng một chút: "Minh, tin em. Vậy thể làm gì cho em?"

Minh Anh: "Em chỉ giọng của thầy thôi."

"Được, sẽ trò chuyện với em. Em gì nào?"

Minh Anh: "Nghe thấy giọng thầy là . Bên thầy là mấy giờ?"

"3 giờ chiều."

"May mà 3 giờ sáng."

"Tôi thể trực tuyến 24/24 vì em."

Minh Anh nhịn : "Ngài giáo đổng bụng thế ?"

Silas nhắc nhở: "Minh, giáo đổng sẽ trực tuyến 24/24, nhưng bạn trai của em thì ."

Chậc. Trái tim đang trống rỗng của Minh Anh lập tức lấp đầy bởi một sự ngọt ngào lịm .

lúc , Minh Anh thấy Thomas bước từ phòng bệnh liền : "Thầy Thomas , em cúp máy nhé."

Silas: "Ừ, lát nữa liên lạc với em."

Sau khi tắt máy, Minh Anh dậy: "Giáo sư."

"Ming, cảm ơn em." Thomas vỗ vai , ống tay áo dính đầy vết m.á.u của trai trẻ: "Em chỗ nào khỏe ?"

Minh Anh hỏi: "Cậu nặng lắm ạ?"

Thomas lắc đầu: "Đã qua cơn nguy kịch, hiện tại còn nguy hiểm nữa."

Minh Anh: "Là vì dự án , là do...?"

Thomas: "Không thế. Tính cách của Alan vốn khá cực đoan, cũng do sơ suất, ngờ chuyện xảy ."

"Giáo sư, thầy đừng tự trách ." Minh Anh an ủi: "Thầy gì cả."

Thomas thở dài, đột nhiên hỏi: "Ming, em nghỉ ngơi một thời gian ?"

Minh Anh ngơ ngác: "Dạ? Ý thầy là ?"

Thomas: "Em cần một kỳ nghỉ ? Có thể về Manhattan, hoặc về Trung Quốc."

Minh Anh suy nghĩ một chút đáp: "Giờ thì cần ạ. Giáo sư, em . Kỳ nghỉ đó... thầy cứ để dành cho em, để em lên kế hoạch ."

Thomas vỗ vai nữa.

Loading...