Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-04-27 03:30:19
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

@@Bước đầu tiên: Phải nhận diện đối tượng cần câu dẫn.

"Tiểu đáng thương" vẫn chờ hồi âm. Tin nhắn gửi xong, mãi cho đến khi Minh Anh về tới chung cư, điện thoại vẫn im ở trạng thái .

Minh Anh lôi chìa khóa mở cửa, cảm thấy chuyến hôm nay mệt rũ cả . Vừa phòng, Mark thò đầu hỏi: "Ming, chứ?"

Minh Anh quẳng túi xách sang bên, đổ ập xuống sofa, tay chân dang rộng như sắp lên đường tới nơi.

"Tôi . Chỉ là trải qua một bài kiểm tra thôi."

Mark tò mò bước : "Thầy Thomas kiểm tra ? Thế mấy điểm?"

Minh Anh mở mắt, giơ bàn tay lên nắm chặt mặt Mark.

"0 điểm."

Mark thốt lên đầy kinh ngạc: "Ôi Chúa ơi! Tôi còn đang trông chờ cứu vớt môn Vi tích phân của đấy!"

Cái ấn tượng rập khuôn của nước ngoài về trình độ toán học của sinh viên Trung Quốc làm Minh Anh bật . Cậu dậy, vò đầu hỏi: "Mark, trong học viện giáo sư nào tên là Silas ?"

"Silas?" Mark nhíu mày: "Tên họ ?"

"Tôi rõ, chắc là họ." Minh Anh thử đổi cách phát âm khác: "Hoặc là Serhii? Đại loại thế, ai ?"

Mark bỗng "À" một tiếng: "Cậu đang đến giáo sư Serhii bên Học viện Luật ? Anh vốn là sinh viên ưu tú của trường , đó giữ làm giáo sư luôn. Sao thế?"

Học viện Luật?

"Không chứ..."

Một am hiểu về thiết kế kiến trúc lẫn vật liệu như , thể là bên Học viện Luật ? Hay là... song bằng?

Mẹ kiếp, thế thì quá đáng sợ . Có thể lấy hai tấm bằng danh giá tại Đại học N còn giữ trường, ít nhất cũng là bậc lão làng trong ngành mới đúng. cái ngoại quốc trông... già đến thế? Chẳng lẽ thành tinh ?

Minh Anh chậc lưỡi cảm thán sofa hồi lâu: "Không gì, em ạ, chỉ mệt chút thôi."

Miệng thì mệt, nhưng bật dậy như lò xo, buông một câu "Ngủ ngon" để mặc Mark ngơ ngác mà chuồn thẳng về phòng. Minh Anh ngủ ngay mà mở máy tính lên, truy cập trang web của trường để tìm kiếm về phòng thí nghiệm AMSL (Vật liệu và Kết cấu Tiên tiến) mà vị giáo sư nhắc tới.

Quả nhiên, mở trang web , một sê-ri luận văn và bằng sáng chế hiện lên lóa cả mắt. Minh Anh bắt đầu nghiên cứu mệt mỏi. Cậu mải mê đến mức quên cả thời gian, mãi đến khi đồng hồ báo thức 11 giờ vang lên nhắc nhở ngủ, mới vươn vai dậy.

Cậu tắt máy tính, vớ lấy điện thoại định tắt báo thức thì thấy XI hồi âm. Trên màn hình chỉ vỏn vẹn bốn chữ và một dấu chấm hỏi.

XI: Khó chiều đến thế?

Minh Anh trợn tròn mắt, vuốt màn hình lên xem đoạn tin nhắn than vãn về thầy giáo để đòi an ủi lúc nãy.

mà, câu hỏi nghĩa là ? Là đang hỏi thầy của khó chiều thế nào ư? Cái kiểu chuyện lấp lửng, bắt tự đoán ý thông qua tông giọng nghi vấn ... quen cực kỳ. Minh Anh phì . Thật kỳ lạ, hình như XI cứ tùy tiện gì đó cũng thể làm vui vẻ. Thế là tiếp tục nhập vai "học trò ngoan".

Mingo: Vâng ạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-16.html.]

Mingo: [cún con gật đầu.jpg]

Mingo: XI lão sư, giá mà là thầy hướng dẫn của thì mấy.

Hai dấu tích xanh hiện lên, đối phương xem. Minh Anh chống cằm chờ đợi, nhưng bên mãi chẳng thấy hồi âm, đang bận gì.

Minh Anh chiến thuật uống liền hai cốc nước, ngay lúc định nhắn thêm gì đó để chữa thẹn thì đối phương đột ngột trả lời!

XI: Cũng . chỉ nhận học sinh lời thôi.

"Phụt... ha ha ha ha!" Minh Anh đến mức suýt trượt khỏi ghế.

Mingo: Khéo quá lão sư ơi, siêu cấp lời luôn [mắt long lanh.jpg]

XI: Ừm.

Minh Anh thừa thắng xông lên.

Mingo: Thế lão sư ơi, lời thì tặng hoa điểm mười ? Cho hỏi làm gì mới nhận hoa của đây?

Mingo: [thẹn thùng]

Nửa phút .

XI: Xem biểu hiện .

Minh Anh ngất ngã nhào giường. Cậu cứ nhăng cuội mà đối phương vẫn kiên nhẫn tung hứng cùng, cảm giác trong lòng ấm áp lạ thường.

Mingo: XI, đang an ủi đấy ?

XI: Thấy vui hơn ?

"Ái chà chịu nổi mà ha ha ha..." Minh Anh cái tông giọng lăn lộn giường vì buồn .

Ở phía bên , Silas buông tách xuống, đoạn hội thoại màn hình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ . Thực tối nay Silas cũng tự thấy chút sơ suất.

lầm tuyệt đối ở việc phê bình câu trả lời của Minh Anh. Đối với các vấn đề học thuật chuyên môn, Silas luôn giữ thái độ nghiêm túc lúc nơi, đó vốn là nguyên tắc cốt lõi tại Đại học N. Chỉ là, khi nhớ dáng vẻ chút ngượng ngùng và lúng túng của thanh niên lúc nãy, Silas khẽ vân vê chén trong tay.

Trong khi đó, bạn Minh Anh quăng cái sự ngượng ngùng lúng túng đó đầu. Lúc đang ôm điện thoại giường, khi lưu luyến nhắn chúc ngủ ngon với XI xong, vì hưng phấn quá độ nên trằn trọc mãi ngủ .

Cậu lướt xem lịch sử trò chuyện với XI, xem mãi trong đầu đột nhiên nảy một ý nghĩ: Hiện tại bọn họ tính là quan hệ gì nhỉ? Yêu đương qua mạng thì chắc chắn là , mà bảo là bạn mạng thì xa lạ quá.

Theo lý mà , bạn mạng thì là cái gì? Minh Anh lý lẽ riêng: Tuy rằng dáng vẻ của đối phương trong ký ức mờ nhạt, nhưng bọn họ kiểu bạn mạng từng gặp mặt bao giờ!

Được . Minh Anh nghĩ, nên xác định rõ ràng mối quan hệ một chút, như thế mới dễ bề "tiến tới" từng bước chứ.

Cậu chụp màn hình vài đoạn tin nhắn, định bụng gửi nhóm bạn nối khố để nhờ tư vấn, nhưng động tác bỗng khựng .

Thôi bỏ .

Dù chuyện trò với XI chẳng gì khuất tất, nhưng Minh Anh quá hiểu tính nết của "mấy thằng con trai" nhà , chẳng chúng nó sẽ thốt những lời kinh thiên động địa gì .

Loading...