"Đệch, nhẹ tay thôi ——"
Minh Anh một nửa khuôn mặt dán lên cửa, nửa còn gối lên bàn tay ấm áp của ai , nhíu mày hít một lạnh.
Đôi môi Silas lướt qua gò má , cuối cùng dừng , đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vết thương xương chân mày.
Minh Anh hôn đến mức thở dốc hổn hển: "Ách ——"
Silas thở dài bên tai : "Minh, chúng hai tháng gặp ."
Không chỉ là hai tháng gặp, mà cứ hễ nghĩ đến những lời tỏ tình thuận miệng của Minh Anh là chút khống chế bản .
Bất luận là vì [ lược bỏ] vì lý do gì khác, đó đều là bản tính nguyên thủy của đàn ông.
Thời gian khiến d.ụ.c vọng trở nên đặc quánh.
Áo sơ mi, áo khoác, quần tây của hai vứt hỗn độn một chỗ. Minh Anh tổng cảm thấy lãnh đạo hôm nay bình thường chút nào. Quá mức [nồng nhiệt].
…
Gặp chia cách còn nồng cháy hơn thuở ban đầu quả nhiên sai chút nào, hết thảy đều kịch liệt và triền miên hơn thường lệ. Minh Anh hôn đến mức thần trí rõ, nhưng vẫn còn sức để mắng : "Cái đồ lão lưu manh ——"
Trong phòng tắm truyền đến những tiếng động trầm đục mơ hồ.
Khi chuyện kết thúc.
Minh Anh Silas mặc cho bộ đồ ngủ, tựa sofa, thẫn thờ hồi lâu. Cho đến khi đút nước cho , khẽ hôn lên đỉnh đầu, mới hồn . Ánh mắt Minh Anh dõi theo từng cử động của đàn ông mặt.
Silas sờ mặt , nhíu mày vết thương chân mày, đó : "Minh, chỗ e là sẽ để sẹo đấy."
Minh Anh chớp mắt hỏi: "Em hủy dung ..."
Silas hôn lên vết sẹo đó: "Ừ."
Minh Anh khựng : "Đệch, thầy mới hủy dung !"
Silas nhếch môi: "Ừ."
Minh Anh chậm chạp trở , thở dốc chằm chằm lão hỗn đản đang uống nước. Có lẽ là "ăn no nê", đàn ông toát một thứ khí chất... khó , Minh Anh chẳng hình dung thế nào.
Hai tháng gặp, cái lão hỗn đản càng trai thế nhỉ?
Silas đặt ly nước xuống, thoáng thấy ánh mắt của Minh Anh liền khẽ: "Đang gì thế?"
Minh Anh đưa tay lên sờ chân mày , giọng khàn khàn : "Lãnh đạo, em một vấn đề hỏi thầy."
"Hửm?"
"Thầy thật , thầy mới làm thẩm mỹ đúng ?"
Silas nhíu mày: "Minh?"
Minh Anh vỗ vỗ : "Ý em là khen thầy trai đấy."
Silas buồn , kéo lòng ôm chặt: "Cảm ơn em."
Minh Anh bồi thêm: "Em cũng nữa."
Silas tỉ mỉ nhéo má nhóc con một hồi: "Gầy , quầng thâm mắt cũng nặng thế ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-156.html.]
Minh Anh vui đẩy tay , dõng dạc : "Thầy quá đáng lắm nhé, em mệt như thế mà thầy vẫn cầm thú ."
Silas thản nhiên: "Ừ, thế nãy ai là cứ bảo 'đừng dừng ' nhỉ?"
Minh Anh: “……”
Minh Anh: "Đó là vì thấy thầy sang em hưng phấn quá thôi, thầy cứ , là của thầy ..."
Logic thật cảm động, nhưng ngài Aston chẳng lập trường nào để phản bác. "Lỗi của ."
Silas ôm lấy : "Ngủ . Ngủ một giấc thật ngon nào."
Minh Anh ngủ một giấc cực kỳ sâu, cuối cùng đ.á.n.h thức bởi một cảm giác nong nóng, nhồn nhột mu bàn tay.
Cậu nhíu mày rụt tay : "Ai đấy, đừng nghịch ——"
giây tiếp theo liền thấy gì đó sai sai... Lãnh đạo nhà biến thái đến mức đó! Minh Anh mở mắt , nghiêng mặt sang một bên, đúng lúc bốn mắt với một con rùa đang bò bên cạnh.
Minh Anh: “……”
Cậu lập tức bật dậy, rụt tay khỏi chỗ con rùa nhỏ "Tiểu Minh".
Ngoài cửa sổ mặt trời lên cao, Minh Anh quanh một vòng: "Silas?"
Một bản nhạc piano êm dịu từ ngoài phòng ngủ truyền . Minh Anh ngẩn , đó tung chăn định xuống giường.
ngay khi nhấc chân, khựng một chút, vô cùng kinh nghiệm mà chậm động tác —— hầy, đúng là bài học xương m.á.u mà.
Vừa bước ngoài, bạn học Minh Anh thấy một khung cảnh vô cùng mãn nhãn: Ngài Aston mặc áo ngủ, nghiêng đang lướt tay phím đàn.
Minh Anh tựa khung cửa thưởng thức một lát, chờ đ.á.n.h xong bản nhạc mới bước tới. Bước tới để làm gì? Để lên đùi chứ còn gì nữa.
Minh Anh: "Lúc em mới tỉnh cứ tưởng là đang mơ, thầy vẫn tới cơ."
Cánh tay Silas vòng qua Minh Anh để lật bản nhạc: "Ừ, thế giờ thì ?"
Minh Anh bỗng nhiên : "Thầy tập thể hình nữa đấy."
Silas nhướng mày.
Minh Anh: "Đùi cứng quá chẳng sướng như ."
Silas bật , vỗ nhẹ m.ô.n.g một cái: "Thế thì mỗi khi ôm em, sẽ coi đó là tập thể hình."
Giáo đổng giờ lưu manh cũng thuận miệng lắm .
Bạn học Minh Anh hỏi: "Sao thầy mang cả rùa sang đây?"
Silas trả lời một cách hiển nhiên: "Tôi du lịch mà, đương nhiên là mang theo 'Tiểu Minh' ."
Minh Anh xuýt xoa : "Sao em cứ cảm thấy hai cái chữ phát từ miệng thầy..."
Silas: "Làm ?"
Cậu định là nó cứ chút "sắc tình". Minh Anh dám thẳng, chỉ đành lảng sang chuyện khác: "Chẳng thầy bận lắm ? Sao tự nhiên rảnh rỗi nghỉ phép thế?"
Silas , thong thả đáp: "Minh, công việc của vĩnh viễn bao giờ làm hết , quan trọng là thứ tự ưu tiên."
Minh Anh lập tức hiểu từ câu của ngài Aston: Hiện tại, chính là "ưu tiên" của . Cậu đắc ý đúng hai giây. Tại chỉ hai giây? Vì phát hiện lão hỗn đản nghỉ phép là nghỉ thật.