Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 155
Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:06:56
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì Alan xin nghỉ nên Minh Anh càng bận rộn hơn. Cậu cũng lý do chính đáng để từ chối lời mời gọi video của Silas
—— Cho đến tận hai ngày , khi Thomas mở cuộc họp tổ để thảo luận về sự cố đột xuất .
Sáng sớm hôm nay Minh Anh tỉnh dậy, mở điện thoại thấy hai cuộc gọi nhỡ của Silas.
Cậu dụi dụi mặt. XI: [Cuộc gọi video hủy]
XI: [Cuộc gọi video hủy]
Mingo: Cục cưng em xin , bận quá nên lúc về em lăn ngủ mất tiêu.
Tin nhắn gửi trả lời ngay. Mãi đến lúc Minh Anh đang ăn cơm, điện thoại mới rung lên một cái.
XI: Ừ, lo làm việc .
Mingo: [chụt chụt]
Ai dè giây tiếp theo, điện thoại rung một tiếng.
XI: Minh, Thomas đang ở cạnh em ?
Minh Anh nhíu mày, theo bản năng ngẩng đầu quanh một vòng.
Mingo: ... Không ạ.
XI: Ừ, em bận .
Mingo: [chụt chụt]
Thời điểm họp tổ đặc biệt. Trước đây họ thường họp buổi sáng, ít khi họp buổi tối. Mà Minh Anh thường tìm Silas giờ , vì nó tương ứng với 9, 10 giờ sáng ở New York. Minh Anh ôm máy tính phòng họp, khi bắt đầu còn quên nhắn tin cho Silas.
Mingo: Lãnh đạo ơi, em họp tổ , tối nay tìm thầy , [chụt chụt]
Lãnh đạo trả lời nhanh.
XI: Tôi cũng .
Mingo: Thầy cũng họp ạ?
XI: Ừ.
Mingo: Vất vả cho thầy quá [chụt chụt].
Lúc , Thomas dẫn tiến , khởi động màn hình máy chiếu. Minh Anh ngẩng đầu danh sách thành viên tham gia, vẻ là cuộc họp tổ bình thường, của Viện thiết kế cũng tới đông đủ.
Thomas: "Được , hòm hòm đấy, . Chúng sẽ kết nối từ xa với phía nhà trường, đợi hai phút nhé."
Kết nối từ xa với nhà trường? Minh Anh ngẩn , định hỏi là kết nối với ai thì điện thoại rung lên.
XI: Minh.
XI: Trán em làm thế ?
Minh Anh ngây . Đệch. Cậu như nhận điều gì đó, dám cử động mạnh, chỉ dám khẽ nhấc mí mắt, lén liếc màn hình máy chiếu lưng giáo sư Thomas.
Gương mặt lãnh đạo nhà đang hiện lù lù màn hình máy chiếu, chiếm hẳn một phần tư diện tích. Hơn nữa cái phông nền quen đến mức thể quen hơn —— chính là thư phòng ở nhà họ.
“……”
Bạn học Minh Anh lặng lẽ thu hồi ánh mắt, đó chống tay lên, giả vờ như đang chống cằm để che nửa khuôn mặt, cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Mingo: Em tham gia cuộc họp nha.
XI: [hình ảnh]
Bức ảnh đó là ảnh chụp màn hình máy tính, bên trong chính là bóng dáng chột đang "bịt tai trộm chuông" che mặt của bạn học Minh Anh. Lãnh đạo chẳng thèm câu nào, bạn học Minh Anh bắt đầu vội vàng thanh minh.
Mingo: Kia em! Minh Anh nhấn mạnh nữa.
Mingo: Mặt em dán băng gạc !
XI: Kết thúc họp tiếp.
Cả buổi họp đó Silas hề lên tiếng, chỉ phụ trách phía nhà trường và Thomas bàn bạc về biện pháp xử lý sự cố , cụ thể vẫn đợi kết quả bên Viện thiết kế.
Minh Anh mà như đống lửa, lúc nào cũng cảm giác trong màn hình đang chằm chằm . Thomas cũng chẳng thoải mái gì cho cam, ông khẽ khụ một tiếng, bắt đầu lo lắng cho kinh phí nghiên cứu quý .
Khó khăn lắm mới họp xong, Minh Anh ôm máy tính bước ngoài chủ động gọi điện cho lãnh đạo ngay, thái độ nhận vô cùng .
Silas: "Minh, gọi video , xem mặt em."
Minh Anh: "Có thể video ạ..."
Silas im lặng.
Minh Anh liền xuống nước: "Ơ kìa cục cưng, em sợ thầy thấy đau lòng."
Silas: "Ừ, thế còn khen em một câu vì săn sóc nữa đúng ?"
Minh Anh: "Khụ... thầy khen thì em cũng ngăn cản ."
Silas: "Em nghĩ kỹ hãy ."
Minh Anh: “……”
... Đáng sợ thật sự. Đừng bao giờ cái vẻ ngoài ôn nhu của lão hỗn đản đ.á.n.h lừa, đây mới là bản chất của đây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-155.html.]
Cuối cùng, gã "độc nhãn long" Minh Anh vẫn thắng nổi ngài Aston. Cậu về đến chỗ ở liền bật video lên.
Minh Anh: "Sự tình là như thế đấy, em là hại, em còn thành hùng nữa cơ..."
Minh Anh: "Đương nhiên em cũng dạng , cái gã đó em đ.ấ.m cho rụng mất một chiếc răng luôn!"
Silas gương mặt Minh Anh, luyên thuyên xong cũng bình luận gì, chỉ hỏi: "Khâu mấy mũi?"
Minh Anh sờ sờ mũi, bắt đầu nổ: "Cũng tầm... một hai ba bốn năm sáu mũi gì đấy thôi ạ, thèm tiêm t.h.u.ố.c tê luôn, chẳng đau chút nào."
Silas: "Gửi bệnh án qua xem."
Minh Anh: "... Lãnh đạo, cái thực sự ."
Silas nhíu mày.
Minh Anh gượng: "Em vứt từ đời nào ."
Silas , thừa cái tính của Minh Anh nên cũng ép, hỏi: "Dạo bận lắm ? Tôi thấy nhóm em xin nghỉ."
Minh Anh: "Cũng ạ."
Silas dừng một chút dặn: "Minh, vấn đề gì, nếu với thì cũng với Thomas, rõ ?"
Minh Anh : "Dạ em thầy xót em . Tuy hiện tại phức tạp nhưng em xử lý ."
Silas im lặng một lát hỏi: "Thật sự đau?"
Minh Anh liền ôm mặt, giả vờ t.h.ả.m thiết: "Đau, đau c.h.ế.t , nên là bao giờ thầy mới sang đây dỗ em đây?"
Silas: "Sẽ nhanh thôi."
Minh Anh: "Thật ? Ai nuốt lời là làm cún con nhé."
Silas buồn : "Ừ, nếu lời là thật thì em chẳng thành cún con từ lâu ."
Minh Anh nhe răng với .
Lúc , phía màn hình điện thoại hiện lên cuộc gọi đến từ Bruce. Minh Anh khụ một tiếng: "Hình như em làm việc ."
Silas , ánh mắt đầy bất lực: "Đi , nhớ đừng thức đêm nữa đấy."
"Chào lãnh đạo ạ." Minh Anh nghĩ ngợi một chút, bồi thêm một câu: "Em yêu thầy, chụt chụt."
Câu đó thốt từ miệng một cách cực kỳ tự nhiên, thậm chí chẳng chút do dự ngượng ngùng, cứ như thể vốn dĩ như . Nói xong Minh Anh liền cúp máy luôn.
Sảng khoái! Nói xong câu đó, động lực làm việc của Minh Anh bỗng tăng vọt, đến mức càng tin chắc thể xử lý đống rắc rối . Vì Alan xin nghỉ, Viện thiết kế thiếu nên cường độ làm việc của Minh Anh tăng lên gấp đôi.
Biến hóa thể thấy rõ bằng mắt thường là: Buổi tối Minh Anh thực sự còn thời gian để nhắn tin với Silas nữa. cũng điểm , ít nhất là mấy cái tin nhắn giục về nước của , cũng chẳng thời gian mà xem. Thế nhưng vấn đề quan trọng nhất vẫn là: Dự án thể tiếp tục ?
Mùa , New York bắt đầu trở lạnh, còn Melbourne bước mùa hè. Khi Silas đến nơi, cảnh tượng thấy là thế :
Bạn học Minh Anh mặc một bộ vest chỉnh tề dáng lớn, tay cầm cặp công sở, tay trái kẹp bìa hồ sơ, bước xuống cầu thang điện thoại.
Miếng băng gạc chân mày còn, bằng một miếng băng cá nhân nhỏ, dáng vẻ vội vã, từ xa thực sự vài phần uy phong của một trưởng thành.
Chẳng mấy chốc, một thanh niên da trắng cũng mặc vest tương tự lao từ trong tòa nhà, hai dường như đang vội xử lý việc gì đó cùng lên xe.
Silas tại chỗ xe của họ xa, cho đến khi trợ lý bên cạnh nhắc nhở, mới thu hồi ánh mắt: "Cảm ơn."
Đến tận tối mịt Minh Anh mới từ chỗ Thomas là Silas đến Melbourne. Lúc đó khỏi tòa nhà cao ốc, nhận điện thoại mà như pháo hoa nở rộ trong lòng. Họ hơn hai tháng gặp mặt.
Mingo: Thầy đến ạ? Sao báo cho em?
Mingo: [gào thét.jpg]
Người Minh Anh vẫn còn xe bus trở về, nhưng hồn bay tận đẩu tận .
XI: Tôi thấy em bận rộn quá.
Mingo: Thế thì em cũng thể tìm thầy mà.
XI: Tôi đang ở nhà đây.
Mingo: Chờ em.
Mingo: [cởi quần.jpg]
XI: Mặc .
Mingo: ?
XI: Về nhà hãy cởi.
Mingo: [phun m.á.u mũi.jpg]
Về đến nhà, Minh Anh chạy bay biến trong, xuống xe còn chẳng buồn đóng cửa. Từ xa thấy một bóng hình quen thuộc ở cửa —— Silas xoay , Minh Anh chậm bước chân .
Đứng mặt đàn ông , áp lực và bàng hoàng suốt thời gian qua dường như cuối cùng cũng tìm nơi để trút bỏ.
Silas mỉm với , vẫy vẫy tay. Minh Anh vứt phăng cái cặp công sở tay lao tới, cái "đuôi" lưng như vểnh lên tận trời.
Cho đến khi cửa, cả hai đều gì. Cửa mở , đèn còn kịp bật sáng, Minh Anh ấn lên cánh cửa mà hôn ngấu nghiến.
Đệch, cái lão hỗn đản đúng là giả vờ đạo mạo cơ đấy.
Minh Anh hôn đến mức thở nổi, giơ tay đẩy nhưng ghì chặt hơn.
"Ưm ——"