Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-05-05 07:05:28
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đàn bồ câu trắng chân bay , hai tiếp tục bước về phía .

Minh Anh: "Em hình như Thomas nhắc tới việc thầy từng dẫn dắt sinh viên đúng ?"

Silas: "Đó là nhóm sinh viên đầu tiên của phòng thí nghiệm."

Minh Anh đầy ẩn ý: "Thầy 'chấm' ai trong đó ?"

Silas nhíu mày: "Minh?"

Minh Anh xua tay: "Ái chà em đùa thôi mà. Thế em hỏi câu cuối nhé. Thầy cảm thấy ý nghĩa của những việc là gì?"

"Việc gì cơ?"

"Chính là ý nghĩa của những việc thầy đang làm hiện tại ."

Silas chút che giấu: "Sáng lập nên tương lai của Đại học N. Đây chính là ý nghĩa."

Minh Anh lờ mờ hiểu. Những việc Silas làm, một kiến trúc sư đơn thuần làm , một luật sư bình thường một giáo sư luật cũng cách nào làm nổi. Chỉ thật cao, thật xa, mới thể đạt thành đại nghiệp.

Bởi , việc từ bỏ một sở thích, gác một phần lý tưởng để đổi lấy sự chu trong các mối quan hệ phức tạp, đối với dường như gì là thể chấp nhận. 

Nhận rõ thực tế, làm một kẻ mộng mơ đầy lý tưởng, nhưng chính sự kiên định đó là một loại chủ nghĩa lý tưởng khác.

Đồng thời, Minh Anh cũng đột ngột ý thức rằng, đang mắt đây, chính là nhân vật sẽ lưu danh trăm năm giáo sử của một ngôi trường danh tiếng bậc nhất thế giới. 

Trong khoảnh khắc , thực sự thấy huyễn hoặc: Mình thế mà đang tay trong tay tản bộ cùng một như dọc bờ sông Thames ? Vận mệnh đúng là một thứ kỳ diệu.

Minh Anh lầm bầm: "Thế còn em?" 

"Cái gì?" 

"Ý nghĩa của em là gì?" 

Silas đáp: "Các em (sinh viên) ý nghĩa của riêng ." 

"Ví dụ như?" 

"Làm cho thế giới thêm một vạn khả năng." 

"Ý thầy là ?" 

"Nghĩa mặt chữ."

Minh Anh ngẫm nghĩ một hồi hỏi: "Thế còn ý nghĩa của em đối với riêng thầy?" 

Silas vuốt ve khuôn mặt : "Làm cho thế giới của thêm một vạn khả năng."

Minh Anh đỏ bừng mặt, đẩy một cái: "Đệch, đừng đột ngột mấy lời sến súa đó chứ." 

Silas nhướng mày: "Minh, là em hỏi mà." 

"Thế cũng cho !"

Hai men theo bờ sông bước tiếp, gió đầu xuân lướt qua mặt nước thổi mặt, chuyện gì cũng thể đem tán dóc vài câu. Minh Anh đột nhiên hỏi: "Sao thầy học nấu cơm?" 

"Hồi sống một làm phiền khác." 

"Thế thầy định làm đầu bếp ?" 

"Có thể cân nhắc." 

"Không cho !" 

"Hửm?" 

"Chỉ nấu cho em ăn thôi." Silas khẽ gật đầu.

"Thế thì ?" Minh Anh quá lên: "Chẳng lẽ thầy định tranh cử Tổng thống Mỹ chắc?" 

Silas trêu , liền nhướng mày đáp: "Nếu cần thiết." 

Minh Anh nhịn nổi: "Phụt... ha ha ha ha ha..." 

Cười xong bỗng sững : "Không đúng, nếu thế thì chúng tính ?" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-142.html.]

"Tính ?"

Bạn học Minh Anh dường như thực sự đang rối rắm: "Nếu thầy làm Tổng thống Mỹ, em chắc chắn chia tay với thầy ." 

Silas buồn

Minh Anh nghiêm túc: "Tuy em thích thầy, nhưng mà... thầy đừng làm Tổng thống nhé, là em 'đại nghĩa diệt ' luôn đấy." 

Silas nhếch môi: "Ừ, ."

Thấy đồng ý nhanh , Minh Anh rốt cuộc mới hỏi: "Sao mấy chuyện với em sớm hơn?" 

Silas ôm vai : "Minh, trong chuyện , sự mơ hồ, bàng hoàng thất vọng... những cảm xúc đó mang cho em sự suy ngẫm mà ai thể thế ." 

Minh Anh: "... Cho nên?" 

"Cho nên dù em đưa bất cứ lựa chọn nào, đều là chính xác."

Tuổi đôi mươi, độ tuổi sinh viên thuần túy và đơn giản, việc em mơ hồ, bàng hoàng do dự đều là bình thường. Bởi ở giai đoạn , lựa chọn của em, dù là từ bỏ tiếp tục, đều đúng cả.

Minh Anh khựng : "... Thế thầy cảm thấy em nên từ bỏ tiếp tục?" 

Silas hỏi ngược một câu: "Minh, em trăn trở lâu như , quyết định khi từ bỏ sẽ làm gì ?" 

Minh Anh: "... Chưa ạ." 

Silas : "Lúc đó mục tiêu khác, hơn nữa còn rõ ràng, nên mới từ bỏ." 

Minh Anh hiểu ý của .

Sau chuyến đó, trở về New York cũng là lúc Minh Anh bắt đầu học kỳ mới. Cậu chọn một ngày để đến văn phòng của Thomas.

Thomas: "Rất vui vì vẫn còn thấy em ở trường." 

Minh Anh đáp: "Thời gian qua em xin thầy nhiều, thưa giáo sư."

Thomas mời : "Ming, những gì em gặp thấu hiểu. Tôi cũng tôn trọng lựa chọn của em." 

Minh Anh: "Cảm ơn giáo sư, lựa chọn của em là ——" 

Thomas ngắt lời: "Ming, em vô cùng ưu tú ." 

Minh Anh: "Dạ cảm ơn thầy, lựa chọn của em là ——" 

Thomas ngắt lời: "Trong những sinh viên từng gặp, những chịu nổi áp lực chênh lệch mà bỏ học, c.ắ.n thuốc, nghiện ngập, thậm chí là tự sát. Em chỉ đổi chuyên ngành thôi, gì mà đồng ý chứ?"

Minh Anh: “……” 

Minh Anh: "Giáo sư, thầy để em hết câu , em định đổi chuyên ngành nữa ." 

Thomas: "Vậy là em định bỏ học?" 

Minh Anh: “……”

Thấy Minh Anh trả lời, Thomas bỗng nắm lấy tay hốt hoảng: "Đứa nhỏ , thầy , em đang c.ắ.n thuốc, nghiện ngập là định..." 

Minh Anh suýt thì ngất xỉu, vội vàng đính chính: "Giáo sư! Em bỏ học, c.ắ.n thuốc, nghiện ngập, càng định tự sát! Em chỉ đơn giản là KHÔNG đổi chuyên ngành nữa, thầy hiểu ạ?!"

Thomas im lặng hồi lâu, đó vỗ vai : "Ming, thực mỗi đều một 'N-Cube' của riêng . Rõ ràng là em nhận điều đó , thấy nhẹ lòng hơn nhiều ?" Minh Anh mỉm .

Sau khi Minh Anh quyết định chuyên tâm học tập, ngài Aston hài lòng với kết quả "giáo dục" của . Bởi vì dạo gần đây bạn học Minh Anh rõ ràng là ngoan hơn hẳn.

Biểu hiện cụ thể là: Buổi sáng thức dậy còn lề mề, thậm chí còn giúp Silas nặn sẵn kem đ.á.n.h răng. Buổi trưa cần Silas giục, tự bưng bát cơm chờ ở cửa để ăn cùng

Câu lạc bộ cũng ít hẳn, tâm trí đặt hết việc học và Silas, về nhà cũng tích cực. Quan trọng nhất là trạng thái tinh thần của bạn học Minh Anh trở bình thường (mặc dù trong lòng Silas cũng tiếc nuối vì chơi mấy trò cosplay nữa).

Tuy nhiên, bình thường quá lâu thường báo hiệu cho một sự bất thường khác sắp ập đến.

Một buổi tối nọ, Minh Anh về nhà sớm. Hai giường, Minh Anh ôm lấy Silas thủ thỉ: "Lãnh đạo, dạo em biểu hiện thế nào?" Nhóc con đang làm nũng .

Ánh mắt Silas vẫn rời khỏi cuốn sách, nhưng đưa tay vuốt ve mặt , khẽ hỏi: "Em phần thưởng gì?" 

"Giáo sư Thomas em cùng ông Melbourne." Minh Anh

Silas: "Ừm, mấy ngày?" 

Minh Anh hắng giọng, chột đáp: "Một năm ạ."

Loading...