Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 140
Cập nhật lúc: 2026-05-05 07:03:43
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối mặt với yêu trẻ tuổi , nguyên tắc của ngài Giáo đổng đều tan thành mây khói.
Minh Anh ôm hôn đến mức choáng váng, hổn hển : "Lãnh đạo, thử dịch vụ khác ?"
Silas nhướng mày: "Ví dụ như?"
Đầu ngón tay Minh Anh trượt dần xuống : " cái tăng giá đấy nhé."
Silas: "Minh, em đang giữ thẻ của mà."
Minh Anh: “……”
Minh Anh lẩm bẩm: "Chừng đó đủ thưa ngài."
Silas bỗng bật , đưa tay lưng Minh Anh. Giây tiếp theo, mặt Minh Anh lập tức biến sắc, nắm chặt lấy áo sơ mi n.g.ự.c Silas, phong cách ngôn từ đổi xoạch một cái: "Đệch cụ thầy... em lạnh! Em lạnh!"
Silas thản nhiên: "Minh, đeo đồng hồ."
Minh Anh thầm rủa trong lòng: C.h.ế.t tiệt, cuống quá nên quên mất là lão hỗn đản tháo đồng hồ từ .
Lúc , tiếng chuông điện thoại bàn cắt ngang màn ân ái dính như keo của hai . Minh Anh thúc mạnh : "Nghe điện thoại !!!"
Silas cúi đầu hôn một cái mới nhặt điện thoại lên.
Đợi Silas gọi xong, đầu thì Minh Anh ghé bên cửa sổ văn phòng để hóng gió cho bớt nóng. Silas tới, bên cạnh châm một điếu thuốc.
Minh Anh nghiêng đầu liếc , tò mò hỏi: "Tiên sinh, ngài thể cho em một điếu ?"
Silas hỏi: "Minh Anh, sắp đến sinh nhật , em ?"
Minh Anh hừ một tiếng, chút khách khí giật lấy điếu t.h.u.ố.c tay , nhưng hút mà trực tiếp dụi tắt.
Silas: "Minh?"
Dụi t.h.u.ố.c xong, Minh Anh thản nhiên về phía cửa, thèm đầu mà kéo cửa văn phòng : "Ngại quá , hôm nay thời gian của ngài hết. Tôi còn phục vụ vị khách tiếp theo, hẹn ngài dịp khác nhé."
Thế nhưng giây tiếp theo, thấy Silas phía bình tĩnh thông báo: "Minh, khóa quần em kéo kìa."
Rầm một tiếng, cửa đóng chặt . Cái lão hỗn đản !
Một ngày sinh nhật Minh Anh, Silas đưa đến London. Vì máy bay hạ cánh gần nửa đêm nên Minh Anh buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, chẳng bế lên giường lúc nào.
Sáng hôm tỉnh dậy, Minh Anh thấy đang trong một căn biệt thự nhỏ thanh nhã. Chẳng cần nghĩ cũng , đây đại khái là một bất động sản khác của ngài Giáo đổng.
Minh Anh tung chăn nhảy xuống giường, cuối cùng phát hiện Silas đang trò chuyện với ai đó ở hành lang. Thấy Minh Anh dậy, Silas chào tạm biệt nọ bước về phía .
Minh Anh hỏi: "Đây là ạ?"
Silas ngắn gọn: "Nhà ."
Minh Anh: "Lãnh đạo, nhà của thầy nhiều thật đấy."
Silas: "Em ghi chú từng căn ?"
Minh Anh: “……”
Ghi chú cái quỷ gì cơ chứ.
Tháng Ba đầu xuân, thời tiết London hiếm khi nắng ráo. Silas đưa Minh Anh chơi khắp London trong hai ngày, cơ bản là ở trong trạng thái như :
Khi gặp quầy kem bên đường: "Em ăn kem Sundae, thầy chắc chắn sẽ đồng ý và trả tiền đúng ?" Minh Anh .
Silas: "Minh, hôm qua em ăn nhiều quá nên dày khó chịu đấy."
"Thế thầy đồng ý ?"
"Có thể ăn một chút."
Khi gặp hát rong bán hoa, Minh Anh: "Lãnh đạo, em dùng 800 bảng để mua bó hoa . Thầy sẽ đồng ý đúng ?"
Silas: "Tặng ai?"
Minh Anh: "Tặng thầy."
Silas: "Ừ, ai trả tiền?"
Minh Anh: "Thầy."
Silas gật đầu: "Vậy tại tự mua luôn cho ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-140.html.]
Minh Anh: "Thế thầy đồng ý ?"
Silas: "Minh, nhắc nữa, em đang giữ thẻ của ."
Khi ăn cơm, tivi trong nhà hàng phát giải Ngoại hạng Anh mùa , Minh Anh: "Lãnh đạo, thầy sẽ đưa em xem Ngoại hạng Anh, còn ghế VIP nữa, đúng ?"
Silas nhắc nhở: "Minh, tháng Tám mới bắt đầu mùa giải, giờ là tháng Ba."
"Thế thầy sẽ làm cho họ bắt đầu thi đấu luôn, đúng ?"
Minh Anh huých vai : "Nếu họ đá, thầy chạy khỏa một vòng quanh sông Thames đấy."
Silas ngước mắt: "Tôi sẽ làm cho em ăn đòn ngay bây giờ đấy."
Minh Anh ha hả: "Thầy làm gì mà căng thế? Có chút tế bào hài hước nào . Tháng Tám thì tháng Tám, tóm là thầy xem bóng với em."
Silas , buồn hỏi: "Chẳng bảo là thèm xem bóng cùng ?"
Minh Anh tặc lưỡi: "Thì chọn trận nào của đội khác là chứ gì."
Silas: "Được, tháng Tám đến."
Ăn xong, cả hai dạo dọc bờ sông Thames. Thời tiết khá , khách du lịch cũng ít. Minh Anh vẫn còn đang phấn khích vụ xem bóng đá, xoay một vòng, : "Lãnh đạo chắc chắn là ghế VIP , em sớm trải nghiệm đãi ngộ tầng đỉnh của mấy nhân vật tầm cỡ ."
Silas đút tay túi quần , mỉm : "Tôi nghĩ là nhất định ."
Minh Anh chỉ tay : "Giác ngộ đấy."
Cứ thế huyên náo, Minh Anh cảm thấy họ càng lúc càng xa trung tâm: "Chúng thế? Thầy định bán em đấy chứ?"
Rất nhanh đó, Minh Anh nhận hề lạc, mà là đến đúng nơi cần đến.
Ngay phía họ là một tòa tháp tầng, sừng sững bên cạnh cầu Tháp London mang một vẻ nghệ thuật đồ sộ. Minh Anh sững sờ: "Đây là... tòa tháp đó ?"
Cậu cầm máy ảnh lên: "Đẹp thật đấy."
Minh Anh chụp nhiều ảnh. Silas lúc nổi hứng làm thầy giáo, hỏi vài câu về kết cấu kiến trúc. Bạn học Minh Anh đáp trôi chảy như nước chảy mây trôi, giáo sư Silas rõ ràng là vô cùng hài lòng.
Thế là Silas hỏi: "Minh, tại lúc đầu em chọn chuyên ngành ?"
Minh Anh đáp: "Lúc đầu em chọn đại thôi. Thầy đấy, bố em là giáo sư nhân văn, ông bắt em chọn ngành tự nhiên kỹ thuật. Em ý đồ của ông , nhưng thầy thấy buồn , em chọn một cái là chọn trúng ngay cái ngành coi là thời nhất của khối kỹ thuật luôn."
Silas: "Không khái niệm thời, chỉ là yêu cầu của thời đại đối với nhân tài ngành ngày càng cao hơn thôi."
Minh Anh thở dài: "Nếu vì yêu thích thì chắc khó mà kiên trì nổi."
Silas: "Giờ em thích chuyên ngành ?"
Minh Anh: "Cũng hẳn là thích . Làm dần cũng thích thôi (Làm làm liền thích)."
Lời khỏi miệng, cảm thấy gì đó sai sai. Làm... làm... liền thích...
Silas gật đầu: "Ừ, với cũng thế."
Cái quái gì ...
Minh Anh lập tức bám lấy cánh tay nịnh nọt: "Lòng em đối với thầy, trời đất chứng giám, nhật nguyệt soi đường nhé!"
Silas khẽ, gì. Minh Anh vội lảng sang chuyện khác: "Còn thầy, tại thầy chọn ngành ?"
Silas liếc : "Tại ... làm làm thích ?"
Minh Anh "đệch" một tiếng, hất tay . Vừa mới "trời đất chứng giám" xong mà giây gắt gỏng: "Thầy thấy phiền hả!"
"Bởi vì thầy giáo tiếng Đức của là chuyên ngành ." Silas mỉm trả lời: "Coi như là thuận theo tự nhiên thôi."
Minh Anh cảm thán: "Thầy thật sự lợi hại, làm cái gì cũng thành công. Từ thiết kế cho đến leo đỉnh Everest..."
Silas tán đồng, : "Minh Anh, năm hai mươi tuổi cũng giống hệt em thôi."
“……” Minh Anh dừng bước.
"Giống em?" Minh Anh hì hì: "Đại ca , thầy xem giờ em đang là cái dạng gì?"
Silas: "Minh, em đang trong quá trình tự tu chỉnh con đường ."
Đừng nữa, đúng là đẳng cấp đại nhân vật, câu nào cũng mát lòng mát câu đó.
Minh Anh tò mò: "Vậy tại đó thầy làm kiến trúc nữa?"