Dựa theo phương pháp "làm nhiệm vụ qua màn" của ngài Aston, bạn học Minh Anh cuối cùng cũng yên vượt qua kỳ học để đến kỳ nghỉ lễ.
Ngày nhà trường thông báo nghỉ, Minh Anh đặc biệt đến văn phòng để chào tạm biệt Thomas.
Tại đó, vô tình đụng độ Alan. Là "ngôi " của học viện, Alan vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, coi thường khác như khi, chẳng đổi chút nào.
Thế nhưng tâm thái của Minh Anh lúc bình thản hơn nhiều. Cậu chẳng buồn so đo mấy chuyện vặt vãnh đó nữa, thậm chí khi Alan ngang qua, còn thản nhiên một câu chúc mừng muộn màng: "Cuộc thi N-Cube , vẫn kịp chúc mừng ."
Alan khựng , một cái đáp: "Cảm ơn."
Minh Anh cũng thêm, gật đầu rời . Nửa giờ , Minh Anh một cuộc trò chuyện nghiêm túc với Thomas.
Cậu thẳng thắn chia sẻ ý định đổi chuyên ngành của . so với chuyện đại sự , điều khiến Thomas lắc đầu chính là thái độ quá mức nghiêm chỉnh của : "Minh, em đột nhiên lời quá làm thấy sợ đấy."
Minh Anh "a" một tiếng, thầm nghĩ cái lão đầu cuồng ngược đãi ...
Thomas bảo: "Minh, em cứ suy nghĩ thêm , thời gian còn dài, giờ cần vội."
Minh Anh xoa xoa mũi: "Cảm ơn giáo sư ạ."
Cứ thế, nghỉ lễ vài ngày, Minh Anh cũng làm báo cáo công tác với ngài Aston, rằng năm học đổi sang một chuyên ngành mới.
Silas hề ngăn cản . Hai , một nghỉ phép để chuẩn Giáng sinh, một nghỉ phép để chuẩn cho tương lai nhảy việc, chung sống vô cùng hài hòa.
Bạn học Minh Anh bắt đầu suy ngẫm: Tương lai làm gì nhỉ? Ngài Aston đưa lời khuyên: "Hãy xem xem em thực sự thích cái gì."
Minh Anh đang t.h.ả.m giúp Silas kiểm kê mấy chiếc mũ Noel, liền thốt : "Em thích thầy."
Silas gật đầu: "Ừ, em thể coi là sự nghiệp của đời ."
Minh Anh: "Coi kiểu gì cơ?"
Silas đặt cuốn sách xuống, . Minh Anh t.h.ả.m ngước đầu lên, cũng . Hai đối mắt, chẳng chạm đúng dây thần kinh nào mà đột nhiên cả hai đều bật thành tiếng.
Minh Anh ném chiếc mũ đỏ tay : "Á, cái thầy , thầy đang nghĩ cái gì đấy?"
Silas đón lấy chiếc mũ vô tội, chút bất đắc dĩ: "Minh, chỉ đang nghĩ, là mở một chuyên ngành mới tên là 'Aston' để cho em theo học nhỉ?"
"Thật sự mở ạ? Thế dạy cái gì?"
Minh Anh sáp gần, đặt cằm lên đầu gối nam nhân, giọng điệu chân thành: "Dạy cách l..m t.ì.n.h ạ?"
Silas bấu nhẹ mặt , rũ mắt hỏi: "Minh, em thích ?"
"Ưm." Minh Anh thích c.h.ế.t .
Thế nhưng bạn học Minh Anh tính toán tầm ba phút bật dậy, quanh một vòng chốt: "Thôi, thầy đừng mở thì hơn."
Silas: "Sao ?"
"Em sợ em tranh nổi suất đăng ký khóa học của thầy. Thế thì thầy mở chẳng phí công ."
Sau khi từ bỏ sự nghiệp mang tên "Aston" —— Rất nhanh đó, Minh Anh quyết định trở thành một nhiếp ảnh gia. Cậu lôi hết đống máy ảnh trong nhà Silas và tình cờ phát hiện một bí mật.
"Sao thầy giấu nhiều ảnh thế ?"
"Tấm là thầy đang leo núi gì ạ?"
"Đỉnh Everest."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-138.html.]
"Lúc thầy mấy tuổi?"
Silas cầm lấy bức ảnh liếc , khẽ nhíu mày: "Chắc là hồi mới nghiệp."
Người trong ảnh mặc đồ leo núi chuyên nghiệp, đeo kính râm ngẩng đầu lên, phía là đỉnh núi tuyết cao vút và bầu trời xanh ngắt. Khí chất chút tương đồng với tấm ảnh nghiệp mà lén lưu trong điện thoại.
Ánh mắt Minh Anh rời khỏi bức ảnh, dời sang thật mặt. Trong lòng bỗng dâng lên một chút cảm xúc tủi : Mẹ kiếp, dựa cái gì mà quá khứ của lão hỗn đản tham gia, nhưng lão thể tham dự giai đoạn cuộc đời chứ?
Minh Anh hậm hực cầm máy ảnh lên bắt đầu điều chỉnh, đó phát hiện máy ảnh mà phiền phức thế, nào là ống ngắn ống dài, màn hình lớn nhỏ cả tiêu cự...
Kết quả là một phút sơ sẩy, xoảng một tiếng, một cụm ống kính ngay tầm tay rơi xuống chân nát bấy.
Minh Anh: “……”
Minh Anh ngước đầu lên: "... Lãnh đạo ơi, cái đắt ạ?"
Silas thoáng qua bảo: "Không đắt."
"Ồ thế thì quá."
"Lấy em thế chấp chắc là đủ đấy."
“……”
Cuối cùng, giấc mơ nhiếp ảnh của Minh Anh tuyên bố phá sản bằng việc làm hỏng một chiếc máy ảnh và "bán " trả nợ.
Sau khi giấc mơ nhiếp ảnh tan vỡ, Minh Anh quyết định trở thành một nhạc sĩ. Bạn học Minh Anh từng học nhạc cụ bao giờ cứ quấn lấy ngài Aston đòi dạy đàn piano. Chiếc dương cầm Silas dùng thời thơ ấu lôi từ kho đồ, Silas dành cả buổi chiều để chỉnh âm cho nó.
Thế là ngày Giáng sinh, Silas nhận món quà từ Minh Anh —— một bản nhạc Ngôi nhỏ đứt quãng, nát bét. Silas bên cạnh thưởng thức cho đến hết lịch sự vỗ tay.
Minh Anh bảo: "Thầy căn bản là thích."
Silas: "Không , thích mà."
Minh Anh: "Thế thầy đồng hồ tận hai ?"
Silas: "Minh, chỉ tò mò mấy giờ thôi."
Minh Anh hừ một tiếng, dậy bỏ ——
Đi hai bước : "Thực thứ em tặng cái , chúng thể làm chuyện khác đàn piano mà, thầy thấy ?"
Silas vuốt mặt , hôn một cái.
Xong việc, Minh Anh ngẫm , chắc là do nhạc cụ hợp với . Piano quá yên tĩnh, quá nhã nhặn, hợp với lão nam nhân chứ hợp với .
Thế là Minh Anh nghĩ nghĩ, mở điện thoại lên Google xem nhạc cụ nào vui nhộn nhất. Đang gõ một nửa, đổi từ khóa ——
Cuối cùng, kết quả tìm kiếm là: "Nhạc cụ nào trông lẳng lơ nhất?"
Đáp án là: Saxophone. Thế là vài ngày một buổi chiều, khi Silas về nhà, thấy một tràng tiếng u u u chói tai phát từ trong phòng. Hắn nhíu mày gọi: "Minh?"
Minh Anh mặt mày hớn hở lao , phồng mang trợn má dốc sức thổi chiếc Saxophone, thổi chạy quanh ngài Aston như đang khen ngợi.
Silas , bất đắc dĩ giật lấy chiếc kèn, bảo: "Minh, thở em."
Minh Anh: "Hộc... hộc..."
Cuối cùng, giấc mơ âm nhạc "lẳng lơ" của cũng chấm dứt vì một thổi suýt chút nữa làm nghẹt thở mà c.h.ế.t.