Thẳng Nam Yêu Qua Mạng Nhận Nhầm Mỹ Giáo Daddy - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:16:58
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạn học Minh Anh bây giờ thể sai bảo lãnh đạo một cách thuần thục. Tin nhắn nhảy sang trạng thái " ", đầy năm phút , Minh Anh thấy Silas nghiêm chỉnh bước lên tầng. Nhìn bộ dạng đạo mạo đó của , thật sự nhịn .

Hai ở khu chọn món, Silas hỏi: "Em ăn gì?"

Minh Anh: "Em ăn gì quan trọng ? Bữa em mời thầy ?"

Silas sửa : "Minh, là ba em mời ."

Minh Anh mấy con cá đông lạnh trong tủ kính mà hì hì. 

Silas hỏi: "Hồi sáng chuyện gì ?"

Minh Anh: "Không gì, em chỉ lấy thầy chọc tức ông thôi. Hừ, em bảo là em ngủ với thầy ."

Bạn học Minh Anh nay tiến hóa đến mức thể mặt đổi sắc mà lời .

Silas: "Minh?"

Minh Anh "hì hì" một tiếng, liếc một cái giơ tay sờ sờ lên n.g.ự.c ngài Aston: "Không đau chứ? Quay em sẽ dạy dỗ ông thầy. Hứ, dám chọi đồ bảo bối của em ——"

Silas khẽ nhếch môi: "Em định dạy dỗ thế nào?"

Minh Anh bĩu môi: "Lát nữa em sẽ lén bỏ t.h.u.ố.c xổ nước uống của ông !"

"Ừ, thế t.h.u.ố.c xổ ở ?"

"Em mua."

"Đi bằng cách nào?"

"Dùng chân mà chứ , xì, thầy nhiều câu hỏi thế ——"

lúc , phía đột nhiên truyền đến một tiếng "keng" chói tai, giống như tiếng bát đũa rơi vỡ. Minh Anh khựng , và Silas đồng thời đầu, liền thấy ba đang đó, gương mặt một chút cảm xúc.

"……"

Ách, Minh Anh thầm nghĩ, liệu lý do nào để giải thích cho việc giữa ban ngày ban mặt, đang đường hoàng đan ngón tay tay của lãnh đạo trường nhỉ?

Cuối cùng, bữa cơm coi như xong đời.

Mười phút , tại một phòng riêng trong nhà ăn.

Mười phút trôi qua, ông Minh Kiến Quốc chỉ chằm chằm Minh Anh mà lấy một lời. 

Minh Anh đến mức khó chịu, chẳng hề sợ hãi mà ngẩng đầu lên: "Ba, con , con đang yêu đương với một đàn ông. Con giống ba luôn tìm cách gạt con, con thế gọi là lấy đức báo oán đấy."

Ông Minh Kiến Quốc còn kịp lên tiếng, Silas vỗ nhẹ tay Minh Anh như để an ủi, đó ông Minh : "Ông Minh, chúng ngoài chuyện nhé?"

Ông Minh Kiến Quốc dẫn đầu dậy, mở cửa bước ngoài. Đương nhiên, lễ phép cơ bản vẫn , ông hề đóng sầm cửa .

Minh Anh lo lắng: "Thầy... đừng ." 

Cậu hiểu ba , tuy vẻ ngoài hòa nhã nhưng khi nổi giận thì cực kỳ khó chuyện.

Silas dậy, vỗ vai Minh Anh, dặn dò: "Tôi ngoài một chút. Trưa nay chắc ăn ngon , em cứ nghĩ xem tối nay ăn gì ."

Ông Minh Kiến Quốc thấy tiếng bước chân dừng bên cạnh , ông mở lời, cả hai đàn ông đều rơi im lặng. 

Sau một hồi lâu chuẩn tâm lý, ông Minh mới vô cảm hỏi bằng tiếng Trung: "Tôi , hai bắt đầu từ khi nào?"

Silas thành thật trả lời: "Kể từ khi em đặt chân đến nước Mỹ."

Ông Minh Kiến Quốc: "Bắt đầu như thế nào?"

Silas súc tích: "Gặp gỡ, và yêu ."

Ông Minh Kiến Quốc nhíu mày liếc , hỏi: "Cho hỏi, bao nhiêu tuổi ?"

Silas dường như thấy câu hỏi khá thú vị, suy nghĩ một chút đáp: "Nếu tính theo thói quen của Trung Quốc các ông, chắc là 34 tuổi?"

Cơn giận trong lòng ông Minh Kiến Quốc bùng lên, nhưng ông vẫn khống chế cảm xúc, lạnh lùng hừ một tiếng: "Anh nó nhỏ hơn bao nhiêu tuổi ? Đây là phạm tội đấy, đất nước các cho phép loại hành vi ?"

Silas xong, chỉ điềm tĩnh : "Ông Minh, hiểu sự phẫn nộ của ông. Chuyện cũng giống như việc Minh Anh sự thật ba giấu giếm chuyện ly hôn . Chúng đều đang làm những việc mấy đạo đức nhưng pháp luật hề cấm đoán."

Ông Minh Kiến Quốc nghẹn họng. Thằng ranh con , cái gì nó cũng kể cho nước ngoài thế !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-131.html.]

Ông Minh kéo vạt áo khoác: "Nói , điều kiện là gì?"

Silas nhướng mày.

Ông Minh Kiến Quốc rút một điếu t.h.u.ố.c nhưng châm lửa, : "Làm thế nào mới chịu rời xa con trai ?"

“……”

Silas bỗng nhiên khẽ: "Ông Minh, lẽ ông hiểu lầm . Tôi hề ý định tách rời khỏi Minh Anh."

Lúc ông Minh Kiến Quốc mới dùng con mắt sắc lẹm soi xét đàn ông ngoại quốc từ xuống , ông chợt nhận ...

Luận về lừa tiền, chắc là nước ngoài lừa thì

Luận về lừa sắc, càng cần bàn...

Trong lòng ông Minh Kiến Quốc bỗng thấy nặng trịch như một tảng đá chặn ngang.

Trong một thời gian ngắn, cả hai đàn ông đều ai thêm lời nào.

Bỗng nhiên, ông Minh Kiến Quốc chắp tay lưng, khẽ lắc đầu: "Tôi kỳ thị đồng tính luyến ái. Minh Anh là con trai , hiểu nó. Tuy vẻ ngoài trông vẻ phúc hậu, vô hại, nhưng tính cách nó cực kỳ xúc động, ngây thơ, làm việc gì cũng hấp tấp. Hai , dù xét về tuổi tác, bối cảnh, tính cách, kinh nghiệm sống bất cứ phương diện nào khác, đều hề thích hợp."

Silas bình thản đáp: "Ông Minh, cho rằng hai ở bên vì 'thích hợp', mà là vì tình cảm với . Điều liên quan đến tuổi tác tính cách."

Ông Minh Kiến Quốc lạnh nhạt : "Thứ cho thẳng, ngài Aston, mặt cha của một đứa trẻ mới 23 tuổi, tư cách những lời đó. Hãy thử nghĩ xem, nếu một cô con gái 23 tuổi, đột nhiên gặp một đàn ông 34 tuổi cưới nó, sẽ nghĩ thế nào?"

Một khi đụng đến Minh Anh, ông Minh Kiến Quốc căn bản chẳng thèm quan tâm đối phương là lãnh đạo là hoàng đế. Câu mang đầy tính châm chọc khiến Silas xong cũng chỉ thể mỉm gật đầu, hề phản bác.

Chẳng cách nào khác, khi bạn đời của là một trai trẻ kém hơn mười tuổi, buộc chấp nhận những sự chất vấn mang tính thế tục .

Trong phòng, Minh Anh bên bàn ăn, xuyên qua cửa kính hai đàn ông đang bên ngoài. Một một tay đút túi quần, một chắp tay lưng. Tư thế của cả hai đều nghiêm túc...

Chuyện gì thế ... Sao cảm giác hai đang tranh giành quyền nuôi nấng nhỉ?

Cứ thế một lúc, hai gì mà bỗng nhiên đều đầu một cái.

Reng reng reng ——

Điện thoại của Minh Anh vang lên. Cậu qua cửa kính, thấy ba đang gọi tới.

"Alo." Ngữ khí của Minh Anh thể gọi là .

"Con chỗ khác ."

"Tại ?"

"Không tại hết!"

"Thế thì con ."

Ông Minh Kiến Quốc còn định thêm, nhưng cúi đầu thì phát hiện con trai dám cúp máy của ba.

Silas khẽ nhếch môi, : "Để gọi cho Minh Anh."

“……”

Thế là ông Minh Kiến Quốc trơ mắt đàn ông ngoại quốc lấy điện thoại , bấm một dãy gì đó, giọng nhỏ đến mức ngay cạnh cũng thấy.

Sau đó —— ông thấy thằng con trai vốn bướng bỉnh hơn cả lừa của , ngoan ngoãn dậy rời .

Ông Minh Kiến Quốc: “……”

Minh Anh , trong phòng còn ai khác.

Silas màn mưa phùn ngoài hành lang, lên tiếng: "Ông Minh, thực giấu gì ông, tới Trung Quốc chính là vì Minh Anh. Tính cách vốn khá cố chấp, một khi nhận định điều gì thì thường sẽ đổi. Vì , chỉ thể xin ông giơ cao đ.á.n.h khẽ."

Ông Minh Kiến Quốc lạnh một tiếng: "Ồ, nhận định nó? Vậy còn nó thì ? Anh thể đảm bảo nó cũng sẽ luôn nhận định ?"

Silas khựng một chút, cũng : "Ông Minh, về điểm , chỉ thể rằng, niềm tin chính ."

Ông Minh Kiến Quốc chắp tay lưng suy nghĩ hồi lâu, còn kích động như mà đổi là ngữ khí bình thản, phảng phất như đang khẳng định một chân lý: "Minh Anh là thế nào là rõ nhất. Bây giờ nó còn trẻ, kiến thức nông cạn, tiếp xúc với đời nhiều nên một tình cảm thực sự, lành mạnh là như thế nào, cũng chẳng thế giới bao nhiêu khả năng, thế nên mới nghĩ thông mà phạm sai lầm hồ đồ . Nói ngắn gọn, nó là đứa vững lòng, hôm nay thích cái ngày mai thích cái , ngay cả chuyên ngành chọn mà đổi là đổi ngay . Nói chừng chờ đến khi nó trưởng thành hơn, nó cũng sẽ hối hận vì đoạn tình cảm với ."

Silas im lặng.

"Tôi cũng cho một lời khuyên, bất kể thật lòng thích nó vì lý do gì nữa, đừng đợi đến ngày thật sự hối hận mới đường chia tay. Với phận như , lúc đó trông sẽ thể diện cho lắm ."

Loading...