Kết quả là —— Cánh cửa từ bên ngoài mở .
Cuốn sách đó cuối cùng chọi trúng ngay n.g.ự.c của đang ngoài cửa. Một tiếng "bộp", thêm một tiếng "bang", lực đạo thôi cũng là hề nhẹ.
“……”
Minh Anh Silas mở cửa mà ngây . Ông Minh Kiến Quốc nước ngoài mở cửa mà đờ đẫn. Vị bạn cũ phía Silas thấy bạn sách chọi trúng n.g.ự.c thì cũng ngẩn ngơ luôn.
"Khụ khụ."
Lông mày ông Minh Kiến Quốc giật một cái, nhận phía vị nước ngoài : "Viện trưởng Lý?"
Viện trưởng Lý dở dở : "Lão Minh, ông làm gì thế? Giáo d.ụ.c sinh viên cũng cần dùng đến chiêu ?"
"Haizz," ông Minh Kiến Quốc nhíu mày xua tay: "Con trai , nó lời."
Silas khẽ nghiêng mặt về phía Minh Anh.
Ông Minh Kiến Quốc Silas một lượt, sang Viện trưởng Lý: "Vị là...?"
Viện trưởng Lý bước lên phía giới thiệu: "Đây là lãnh đạo đến từ đại học N bên Mỹ, ngài Aston. Ảnh của còn dán chình ình trang web chính thức của trường đấy, ông xem qua còn gì."
Viện trưởng Lý còn kịp nhắc rằng Aston tiếng Trung, ông Minh Kiến Quốc buột miệng theo bản năng: "Haiz, đối với nước ngoài mù mặt."
Minh Anh lấy tay che mặt. “……”
Silas bỗng nhiên khẽ, dùng tiếng Trung đáp : "Tôi hiểu mà."
Đồng chí Minh Kiến Quốc kinh ngạc nhướng mày, vội vàng vươn tay bắt, : "Ái chà, ngài Aston hiểu tiếng Trung mà còn nữa ? Nói quá, chắc ngài ở Trung Quốc lâu lắm nhỉ? Thật ngại quá, lúc nãy để ngài xem trò của đứa nhỏ nhà ."
Silas bắt tay ông, mỉm : "Không . Lúc nhỏ từng sống ở Thượng Hải vài năm."
Minh Anh bên cạnh mà trái tim cứ đập thình thịch. Phải rằng, qua điện thoại và tận mắt thấy ngoài đời là hai chuyện khác .
Minh Anh chỉ định chọc tức ba thôi, chứ định làm ông lên cơn tai biến ngay tại chỗ.
Bắt tay xong, ông Minh Kiến Quốc hỏi: "Viện trưởng Lý , hai tìm việc gì ?"
Viện trưởng Lý thực cũng đang ngơ ngác, lúc nãy đang trò chuyện dở thì Silas bảo xuống tầng xem thử, còn tại xuống thì ông nào ...
lúc đó, Silas liếc Minh Anh một cái, Minh Anh liền sờ sờ mũi bước tới. Lúc , ánh mắt ông Minh Kiến Quốc bắt đầu đảo qua đảo giữa đàn ông ngoại quốc và Minh Anh.
Não bộ Minh Anh hoạt động hết công suất, lấp liếm: "Khụ khụ, con quên , ba ơi, ngài Aston là một trong những giáo sư giảng dạy của con. Bọn con vặn đụng mặt thôi, vặn lắm."
Vừa , lén lút ở phía lưng, nơi Viện trưởng Lý và ba thấy , kéo kéo góc áo của Silas.
Silas: “……”
Silas gật đầu: "Ừ, đúng là vặn đụng mặt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/thang-nam-yeu-qua-mang-nhan-nham-my-giao-daddy/chuong-130.html.]
Viện trưởng Lý thì nhíu mày, Silas lớp từ bao giờ thế nhỉ?
"Trùng hợp thế ?" Ông Minh Kiến Quốc chút hồ nghi, nhưng vẫn niềm nở: "Vậy cùng căng tin ăn cơm chứ?"
Minh Anh nhịn : "Ơ, ai mời khách ăn căng tin ?"
Đạo lý đúng là như . Ông Minh Kiến Quốc vỗ tay cái bốp: "Ấy, ngại quá ngài Aston, chiều nay tiết dạy, là để buổi tối , ngoài sắp xếp một bữa?"
Viện trưởng Lý xen : "Lão Minh, ông kiềm chế chút , chúng kỷ luật đấy. Cứ căng tin, đồ ăn căng tin trường cũng lắm."
Ông Minh Kiến Quốc nhíu mày: "Kỷ luật thì kỷ luật chứ ——"
Thấy hai chuẩn tranh cãi, Silas giơ tay ngắt lời: "Không , ông Minh, Lee, đến đây với tư cách cá nhân, cứ khiêm tốn là . Chúng cùng nhà ăn của trường , bốn chúng ."
Tất nhiên họ đưa Silas đến căng tin sinh viên, cũng đến căng tin giảng viên, mà đến nhà ăn chuyên tiếp đãi của trường.
Trên đường đến nhà ăn, ba đàn ông chuyện cực kỳ tâm đầu ý hợp. Minh Anh lẽo đẽo theo , ba đàn ông cộng hơn một trăm tuổi tán gẫu mà mặt xám xịt như tro.
Ba họ từ chuyện trường học đến chính trị, từ chính trị nhảy sang chuyện câu cá, thỉnh thoảng còn vang lên tiếng rộn rã, trông còn náo nhiệt hơn cả các buổi hội đàm cấp cao tivi.
Minh Anh thề, hạn chế tối đa việc để Silas tiếp xúc với bố . Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng mà!
Nào ngờ mới nghĩ thế, đồng chí Minh Kiến Quốc bắt đầu rủ rê lập hội câu, còn mời cả lãnh đạo nhà tham gia nữa...
Trời ạ, Minh Anh nhất thời phân biệt nổi bố đang đơn thuần nịnh bợ là nghiêm túc nữa. Cậu thà rằng là vế còn hơn.
Cuối cùng cũng tới cửa nhà ăn, ông Minh Kiến Quốc giành : "Bữa để mời."
Minh Anh khẽ hắng giọng, chen lên: "Không , để em mời, em mời Viện trưởng và... và giáo sư." Tuyệt nhiên nhắc gì đến ba .
Ông Minh Kiến Quốc làm mà ý đồ của , ông chỉ tay mặt Minh Anh: "Con , cút ngoài mà ăn, gây lầm lớn như thế mà còn vác mặt đây ăn cơm cùng chúng ."
Minh Anh nhíu mày, định cãi nhưng thoáng thấy Silas đang đó nên ngậm miệng. Vì hình tượng của bản , nhịn!
Viện trưởng Lý lôi kéo ông Minh, chậc một tiếng: "Này lão Minh, giáo d.ụ.c con cái ai giáo d.ụ.c kiểu đó cả."
"Quay ba sẽ tính sổ với con ." Ông Minh Kiến Quốc buông lời đe dọa Minh Anh, sang với Silas: "Ngài xem, để ngài chê , thằng bé bình thường ở trường chắc cũng nghịch ngợm lắm đúng ?"
Ngài Aston liền khẽ nhếch môi, mặt đổi sắc dối một câu: "Không . Em lời."
“……”
Minh Anh đỏ bừng mặt.
Cả hội cứ thế tà tà tiến nhà ăn chọn món. Minh Anh một vòng thật lớn, lướt qua ông Minh và Viện trưởng Lý ở tầng một, vòng lên tận khu D của tầng ba để chọn món, đó rút điện thoại gửi tin nhắn cho Silas.
Mingo: Lãnh đạo, đây với em, em nhớ thầy .
Mingo: [hình ảnh]